NUÔI DƯỠNG MỘT APHA

Chương 1

15/12/2025 10:36

Tôi là một beta.

 

Nuôi dưỡng một alpha cấp S như một công cụ để truyền giống.

 

Nhiệm vụ của hắn là kết đôi với một omega chất lượng cao được định sẵn bởi hệ thống.

 

Sau khi sinh ra người thừa kế cho tôi thì sẽ nhận tiền và biến mất.

 

Nhưng sau đó —

 

Thú dữ vượt rào, alpha dựa vào thể lực áp chế tôi nằm dưới thân.

 

“Nếu anh muốn có giống của tôi đến vậy…”

 

“Vậy tôi cho anh. Nhưng đừng quên, beta cũng có thể mang th/ai.”

 

1

 

Cố Đạm.

 

193cm/108cm/82cm/100cm.

 

Hai mươi hai tuổi, xuất thân từ một gia đình bình thường, vừa tốt nghiệp đại học.

 

Danh sách chứng chỉ dài hơn hai mươi trang giấy A4, hồ sơ học tập đẹp đến mức vượt xa mặt bằng cùng lứa.

 

Quan trọng nhất, hắn là một alpha cấp S.

 

Cố Đạm đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, định băng qua đại dương để học cao học.

 

Chỉ quên mất một điều: liên bang có quy định cứng.

 

Tất cả alpha và omega cấp cao đến tuổi đều phải thực hiện nghĩa vụ sinh sản.

 

Alpha cấp S — gen ưu tú nhất trong hệ thống.

 

Trừ khi hắn tự thiến mình, còn không thì không có quyền lựa chọn.

 

Bị buộc phải quỳ xuống dưới chân tôi, tạm thời trở thành công cụ sinh sản.

 

Hắn đeo rọ mõm, tay bị c/òng ra sau lưng, mắt đỏ ngầu.

 

Ánh nhìn như muốn x/é x/á/c tôi ngay tại chỗ.

 

Nhưng hắn trách tôi cũng vô ích. Tôi cũng chỉ là nạn nhân.

 

Thật sự nghĩ tôi muốn làm chủ nô? Muốn cưới một omega mềm mại rồi tự mình đội nón xanh?

 

Ai mà chẳng đang sống dưới luật lệ.

 

Nói một câu đùa lạnh: giới tính beta vốn nổi tiếng là tuân thủ quy tắc.

 

Trợ lý alpha của tôi cau mày, nhắc:

 

“Sếp, hắn đang lên kỳ phát tình. Tốt nhất nên xử lý sớm.”

 

Đó cũng là quy định.

 

Beta phải tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho alpha, như một cách x/á/c lập mối qu/an h/ệ chủ - tớ.

 

Cho hắn hiểu rằng, hiện giờ tôi là chủ nhân, có quyền kiểm soát cả sinh lý của hắn.

 

Dù trong lòng có muôn vàn miễn cưỡng, tôi vẫn phải cầm ống t.h.u.ố.c trên khay lên.

 

Cố Đạm nhìn chằm chằm tôi, cơ bắp sau lưng và cánh tay căng ch/ặt.

 

C/òng tay phát ra âm thanh răng rắc đ/áng s/ợ.

 

Một khi gỡ bỏ hạn chế, hắn sẽ lập tức lao lên, x/é tôi ra từng mảnh.

 

“Đừng phí sức vô ích nữa.”

 

Tôi ấn đầu hắn xuống, ngón tay lần mò tìm tuyến thể sau gáy alpha — nơi đang sưng nóng.

 

“Chấp nhận số phận đi, nhóc. Tôi sẽ đối xử tốt với cậu. Ít nhất ăn mặc ở không thiếu thứ gì.”

 

“Omega cũng sẽ chọn người cậu thích. Sau này hai bên tình đầu ý hợp.”

 

“Đứa con mang gene beta thì thuộc về tôi, còn vợ thì của cậu. Thế nào?”

 

Trán Cố Đạm chạm vào đầu gối tôi, không đáp.

 

Cơ thể căng cứng nói lên sự không phục.

 

Ống t.h.u.ố.c ức chế bọc hợp kim, tiêm khí nén.

 

Tôi đ.â.m thẳng vào tuyến thể hắn, Cố Đạm khẽ rên một tiếng, cúi đầu, cơ thể khẽ run.

 

Hắn hẳn là rất khó chịu.

 

Với tư cách là chủ nhân, tôi đưa tay xoa đầu hắn.

 

“Tin tôi đi, tôi thật lòng đối xử tốt với cậu.”

 

Tất nhiên, đối xử tốt với cậu ta cũng phải dựa trên cơ sở là cậu ta biết nghe lời.

 

Không phục tùng, còn muốn g.i.ế.c tôi.

 

Thì phải bị dạy dỗ.

 

Cố Đạm bị nh/ốt trong lồng gần ba tháng rồi.

 

Cậu ta giống như một con dã thú mất lý trí, gọi “Cố tiên sinh” không nghe, “Cố Đạm” không nghe, gọi “cún ngoan” càng không nghe.

 

Tôi vừa xuất hiện, Cố Đạm liền phát đi/ên.

 

Cậu ta tự ý tháo rọ mõm.

 

Con ch.ó đi/ên đó cố vượt ngục, định dùng hàm răng trắng nhởn c.ắ.n nát động mạch chủ của tôi.

 

Không thèm nói một câu cho ra h/ồn, chỉ muốn g.i.ế.c tôi.

 

Nguyên nhân không khó để truy ra, vốn dĩ Cố Đạm là hàng bị trả về.

 

Nghe nói beta trước đối xử rất tệ với cậu ta, còn dùng t.h.u.ố.c mạnh định cưỡng ép kết hợp.

 

Kết quả bị cậu ta phản kháng lại, beta đó giờ vẫn còn ngồi xe lăn.

 

Thú dữ từng nếm mùi m.á.u đúng là khó thuần hơn hàng bình thường một chút.

 

Mấy beta khác khuyên tôi nên bỏ cuộc, nói nên đem Cố Đạm giao cho người tà/n nh/ẫn thật sự mà hànhz hạz đến liệt nửa người.

 

Tôi bình tĩnh giơ s.ú.n.g điện lên.

 

Tạch một tiếng.

 

Tôi nhìn cậu ta r/un r/ẩy co gi/ật trên mặt đất, lắc đầu:

 

“Haiz, alpha à… haiz, ch.ó đi/ên.”

 

“Chờ thêm một tuần nữa, nếu vẫn không được, tôi chỉ có thể trả hàng.”

 

Sau đó, Cố Đạm gần như bảy ngày không uống lấy một giọt nước.

 

Cậu ta càng lúc càng yếu, rất cần thức ăn và nước uống.

 

Bản năng sinh tồn ăn sâu trong xươ/ng tuỷ khiến alpha dần bình tĩnh lại, cúi đầu trước số phận, không dám dùng ánh mắt như dã thú khát m.á.u nhìn tôi nữa.

 

“Chó đi/ên.”

 

Cố Đạm liếc tôi một cái, giọng khàn khàn đầy mùi m/áu.

 

Lờ mờ đáp lại một tiếng:

 

“Có mặt.”

 

Tôi bật cười khẽ.

 

Tiếng cười ngắn gọn nhưng đầy tầng ý.

 

Giống như đèn lồng quay, hiện lên một hòn đảo tư nhân, bay qua ít nhất mười chiếc phi cơ riêng, còn có đội hải tặc toàn du thuyền đang chầm chậm lướt qua mặt biển.

 

Tôi rộng lượng sai người mang thức ăn đến, đứng ngoài song sắt nhìn cậu ta ăn xong.

 

Còn biết tự lau miệng nữa, xem alpha của tôi ngoan đến mức nào.

 

Trợ lý tôi đưa cho cậu ta một bản hợp đồng.

 

Cố Đạm lật nhanh vài trang, nhìn tôi.

 

“Tôi muốn đưa ra thêm vài điều kiện.”

 

Tôi có hứng thú.

 

Trông cậu ta không hẳn là quá cam chịu nhỉ?

 

“Gap hai năm khó mà giải thích với trường. Ngài Trì đã xem hồ sơ của tôi rồi. Hy vọng ngài có thể cho tôi một cơ hội phục vụ cho tập đoàn.”

 

“Được thôi. Làm trợ lý riêng cho tôi đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
8 Cha của cô ấy Chương 23
11 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm