Tôi gh/ét ba người bạn cùng phòng của mình.

 

Bọn họ đẹp trai, gia thế tốt, nhưng lại luôn kh/inh thường tôi.

 

Bề ngoài tôi giả vờ ngoan ngoãn, nhưng thực ra lại dùng tài khoản phụ để đồng thời trò chuyện riêng với cả ba người.

 

Ban đầu chỉ định lừa chút tiền tiêu vặt thôi, nhưng ai ngờ… bọn họ chuyển khoản một lần là vài chục ngàn.

 

Tôi bắt đầu thấy sợ, r/un r/ẩy tính xóa hết tài khoản thì đột nhiên có một loạt bình luận “đạn bay” xuất hiện trước mắt.

 

【Cưng nhỏ sợ đến phát run rồi kìa…】

【Trời ơi cưng đáng thương quá, mà nếu xóa bọn họ rồi thì hoa nhỏ của bé sẽ thành… th!t băm mất thôi.】

【Không dám tưởng tượng, nếu cưng chủ động x/é toang lớp ngụy trang này thì ba con ch.ó kia sẽ sung sướng tới mức nào…】

 

1

“Đinh đoong”— một tiếng báo chuyển khoản từ điện thoại, là Bùi Vọng gửi cho tôi 50.000 tệ.

 

Tôi sững người nhìn chằm chằm vào màn hình.

 

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là— gian lận trên 3.000 tệ có thể bị truy tố hình sự rồi đấy!

 

Còn đang phân vân, điện thoại lại rung lên.

 

【Sao không nhận tiền?】

 

Tôi dụi mũi, khẽ ch/ửi một câu:

 

“Đúng là lũ nhà giàu ng/u ngốc, chưa thấy ai tự mang tiền đến tận miệng như vậy.”

 

Chưa đầy một phút sau, điện thoại lại “ting ting” hai lần nữa.

 

Tần Bác Thanh và Cố Nghiêm cũng chuyển khoản theo.

 

Lý do? Chỉ đơn giản là tôi gửi cùng một tấm hình mặc đồ JK dễ thương cho cả ba người cùng một câu thoại:

 

【Anh thấy bộ này có đẹp không ạ?】

 

Câu từ giống hệt nhau, ảnh giống hệt nhau.

 

Bộ đồ đó cả set cũng chỉ mấy trăm tệ, nhưng tôi không ngờ bọn họ lại gửi nhiều tiền như vậy.

 

Tôi mở trang cá nhân của một người ra, ngón tay lơ lửng trên nút xóa đỏ chót, do dự không thôi.

 

Lỡ bị phát hiện thì chắc chắn tôi sẽ c.h.ế.t rất thảm.

 

Dù sao cũng “câu” bọn họ lâu như vậy rồi…

 

Toàn thân tôi bất giác rùng mình.

 

Trong đầu lập tức xuất hiện hai luồng suy nghĩ đối nghịch:

 

Thiên thần nhỏ: Còn chưa nhận tiền của họ, xóa đi vẫn kịp. Nếu bị tố cáo thì không đùa được đâu.

á/c q/uỷ nhỏ: Sợ gì? Mấy chục ngàn với họ chẳng đáng là bao. Họ kh/inh người thế còn gì? Tiền đó không cho cưng thì cũng cho người khác thôi!

 

Lý trí giằng co một hồi, đột nhiên mấy dòng bình luận “đạn bay” lại xuất hiện:

 

2

【Cưng nhỏ sợ run cả người kìa, đáng thương quá đi mất.】

【Bé mà xóa đi là xong đời. Ba con ch.ó đó mà phát hiện thì hoa nhỏ của bé sẽ bị làm nát luôn đấy.】

【Khủng thật, ba tên đó còn chưa biết là bé đang câu cả ba đâu… Nếu bé tự vạch mặt thì không biết bị chơi đến mức nào nữa…】

 

Tôi chấn động.

 

…Đang nói tôi đó hả?

 

Muốn nhìn kỹ lại thì mấy dòng đó biến mất tiêu rồi.

 

Bọn họ sẽ phát hiện nếu tôi xóa thật sao?

 

Tôi hoảng quá, vội thoát khỏi giao diện xóa bạn.

 

Điện thoại rung lên lần nữa.

 

Cố Nghiêm nhắn một tin dưới phần chuyển khoản:

 

【Tặng tự nguyện.】

 

Tôi còn đang định suy nghĩ, thì tay đã nhanh hơn n/ão, nhận luôn số tiền kia.

 

【Cảm ơn anh! Anh tốt thật đấy!】

 

Một mặt tôi ganh tỵ vì hắn ta có thể tiện tay gửi cả đống tiền như thế, mặt khác lại vừa nhủ thầm mắ/ng ch/ửi.

 

Nhái giọng hắn châm chọc lại: “Tặng tự nguyện cái con khỉ.”

 

Chậc.

 

Có nhiều tiền thì sao chứ? Vẫn bị tôi lừa gạt đấy thôi!

 

Không những lừa – mà còn lừa càng nhiều càng tốt!

 

3

Sau khi hớn hở nhận tiền xong, ba tên bạn cùng phòng lũ lượt quay về ký túc xá.

 

Tôi ôm điện thoại, cố co người lại ở một góc.

 

Người vào đầu tiên là Cố Nghiêm.

 

Vừa mới chơi bóng về, cả người toàn mùi mồ hôi, đi thẳng vào nhà tắm.

 

Tần Bác Thanh bước vào sau, không thèm liếc tôi lấy một cái.

 

Tôi không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng, giả vờ giỏi thật.

 

Như thể cảm nhận được ánh mắt của tôi, hắn đột ngột quay đầu lại, ánh nhìn sắc lạnh đ.â.m thẳng vào tôi, chỉ một giây rồi lại gh/ét bỏ quay đi.

 

Giống như cái nhìn một ánh mắt thôi cũng thấy tôi bẩn.

 

Không nói gì, nhưng tôi đã sợ đến mức vội quay đầu đi.

 

Tay siết ch/ặt điện thoại.

 

Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo phông đã giặt tới mức bạc màu.

 

Cái áo từng bị cười nhạo đó.

 

Chậc. Hắn thì hiểu gì chứ, tôi đây là tiết kiệm!

 

Tôi quen rồi, tự an ủi chính mình:

 

“Mặc áo mười mấy tệ mà vẫn lừa được mấy tên mặc áo cả chục nghìn xoay vòng vòng, đỉnh không?”

 

Chương 4 – Mồi ngon thả lưới

Tôi lặng lẽ ngồi bật dậy trên giường, vén rèm lên nhìn xuống dưới.

 

Vẫn chưa đến giờ tắt đèn.

 

Cả ba người đều đang ngồi bên dưới.

 

Tôi không dám nhắn tin cùng lúc cho cả ba, sợ bị phát hiện.

 

Tôi mở một bài hướng dẫn "yêu online" ra xem.

 

Không quá thành thạo nhưng tôi vẫn lôi váy ra mặc, chọn góc chụp, chuẩn bị gửi ảnh.

 

Giường ký túc xá dùng nhiều năm rồi, động tác hơi lớn một chút là sẽ phát ra tiếng kêu chói tai.

 

Cố Nghiêm ngồi giường dưới không kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng:

“Hứa Đường, cậu làm trò gì thế? Ngứa thì đi tắm thêm vài lần đi!”

 

Tôi khựng người, không dám trả lời.

 

Ngay lúc đó, những dòng “đạn bay” lại xuất hiện.

 

【Tên này cái mồm đúng là đ/ộc c.h.ế.t người mà.】

【Mị đợi cảnh anh đây khóc lóc đuổi vợ về, gu mị đó trời ơi!】

【Giờ ch/ửi người ta bao nhiêu, sau này biết bạn nhỏ không phải của riêng mình thì khóc bao nhiêu nha.】

 

Mồm của Cố Nghiêm đúng là đ/ộc thật.

 

Ngày nào tôi thức dậy việc đầu tiên cũng là cầu trời cho hắn l.i.ế.m trúng lưỡi mình rồi đ/ộc c.h.ế.t luôn đi cho xong.

 

Tôi tức tối gửi tấm ảnh mình mặc váy bằng tài khoản phụ cho hắn:

 

【Anh thấy đẹp không ạ? Mai em tính đi chơi với bạn.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã tìm thấy người công nhân mất tích trong những thước phim dưới nước

Chương 10
Sau khi mất tư cách lặn do chấn thương giảm áp, tôi đặt tất cả hy vọng vào cơ hội tái cấp chứng chỉ cuối cùng, xem việc chuyển sang huấn luyện điều khiển thiết bị lặn không người lái (ROV) chỉ là bước đệm để quay lại đội lặn trước đây. Trong kỳ sát hạch chính thức đầu tiên, tôi lại nhìn thấy mũ bảo hộ và quần áo bảo hộ lao động của công nhân mất tích ở ngoài khu vực tìm kiếm mà công ty đã loại trừ. Nếu tiếp tục sát hạch, tôi vẫn có thể kịp lấy lại chứng chỉ; nếu kích hoạt quy trình bảo toàn hiện trường vụ tai nạn, bài thi sẽ lập tức bị hủy bỏ, nhưng lại có thể lưu giữ được trọn vẹn hình ảnh gốc. Tôi chọn dừng sát hạch, sử dụng lực căng cáp, sonar liên tục, vị trí tàu và dải phản quang trên mũ bảo hộ để định vị lại, cuối cùng tìm thấy người công nhân vẫn đang bị mắc kẹt trong khoang khí của chiếc phao nổi bị lật. Việc rà soát lại vụ tai nạn cũng phơi bày việc đội trưởng cũ từng xóa dữ liệu phản hồi sonar yếu ở phía Đông, công ty cũng vì danh sách nhân sự sai lệch và hồ sơ ra vào cổng mà loại trừ khả năng rơi xuống nước quá sớm. Tôi chính thức nộp hình ảnh gốc, vĩnh viễn bỏ lỡ kỳ tái cấp chứng chỉ đợt này, nhóm huấn luyện cũng mất đi hợp đồng tại khu cảng. Sau đó, tôi không còn coi thiết bị lặn không người lái là đường lui nữa, mà xây dựng vị trí chuyên môn tìm kiếm cứu nạn mới trong các nhiệm vụ tại cảng ngoài. Chuyện tình cảm cũng được thương lượng lại cùng với sự nghiệp, không còn dùng việc chung sống để chứng minh sự ủng hộ. Cuối cùng, tôi trở thành người vận hành tìm kiếm cứu nạn bằng thiết bị lặn không người lái chính thức, đồng thời truyền đạt lại hệ thống bảo toàn dữ liệu tai nạn và cơ chế kiểm tra chéo cho thế hệ học viên tiếp theo.
0