Chương 10
Cố Triệt tựa vào đầu giường, tay chậm rãi vuốt dọc sống lưng tôi.
Ngón tay của cậu thô ráp do nhiều năm huấn luyện và chiến đấu.
Bàn tay của thú nhân vốn đã to hơn người thường, ngón tay cũng dài hơn, nên dù chỉ là giai đoạn khởi động, cảm giác vẫn cực kỳ mãnh liệt.
Cậu vuốt ve nhẹ nhàng, như đang để tôi quen dần với sự tồn tại của cậu.
Tôi nhanh chóng mất hết sức lực, cả người dựa vào người cậu.
Đúng lúc này, điện thoại reo lên — vô cùng không đúng lúc.
Cố Triệt đang định nâng tôi lên tiếp tục thì đơ người lại.
“Chờ chút... chắc là điện thoại công ty.”
Tôi đẩy Cố Triệt ra, trèo qua giường lấy điện thoại đang sạc ở đầu kia.
Cảm giác ấm áp rút đi, tai cậu cụp xuống theo, ánh mắt nhìn về hướng tôi rời đi.
Chỉ một giây sau, mắt cậu lập tức sáng rực.
Một khoảng lớn da thịt hiện ra gần trong gang tấc, với đôi mắt sắc bén của chó sói, từng chi tiết nhỏ đều không thể giấu được...
Vài phút sau, tôi kết thúc cuộc gọi.
Vừa quay đầu lại, đã thấy Cố Triệt mắt sáng rực nhìn tôi như thấy món ăn khoái khẩu.
Cổ họng cậu nuốt ừng ực, l.i.ế.m môi liên tục.
Dáng vẻ đó thật sự quá đáng yêu, khiến tôi không nhịn được muốn trêu chọc.
“Nhìn gì vậy?”
Cố Triệt gi/ật mình, vội dời mắt đi, tai rũ xuống.
Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt lại không kiềm được mà quay lại nhìn tôi.
Tôi bật cười, tiến sát lại gần.
“Tham ăn như cún.”
Chương 11
Từ sau khi Cố Triệt chuyển về sống cùng, tôi rất háo hức được về nhà mỗi ngày.
Nhưng đôi khi cũng có những bữa tiệc công ty không thể tránh.
Hôm đó, bị đồng nghiệp ép rư/ợu, tôi uống đến say mèm, chân đi không vững.
Lúc loạng choạng đi ra, đầu óc tôi chỉ nghĩ đến Cố Triệt đang đợi một mình ở nhà.
Ai đó đỡ lấy tôi.
“Anh Trình, để em đưa anh về nhé?”
Tôi không rõ người đó là ai, chỉ gật đầu mơ hồ.
Lúc mơ màng, tôi cảm giác có thứ gì mềm mềm cọ vào người mình.
Sáng hôm sau, tôi bị mùi đồ ăn đ/á/nh thức.
Trong bếp, Cố Triệt đã chuẩn bị xong bữa sáng.
“Wow, thơm quá! Cảm ơn em nhé.”
Tôi xoa đầu cậu.
“Tiệc công ty hôm qua em biết rồi đấy, không tránh được, làm em đợi lâu. Sau này sẽ không thế nữa.”
Cố Triệt chỉ “Ừm” một tiếng, giọng nhàn nhạt, khác hẳn chú cún ngọt ngào mọi ngày.
Gi/ận rồi à?
Tôi nghĩ nghĩ, ôm lấy cậu hôn thêm cái nữa.
Tai cậu gi/ật nhẹ, nhưng vẫn không có phản ứng gì nhiều.
Tôi: “???”
Lạ thật. Vài hôm trước còn chảy nước miếng khi thấy tôi, hôm nay sao lại thờ ơ thế này?
Chẳng lẽ... chán rồi?
Chương 12
Những ngày sau đó, Cố Triệt vẫn luôn uể oải, không làm nũng, không vẫy đuôi, cả người không có chút sức sống.
Ban ngày thì cắm đầu tập phục hồi, tối về chỉ lo dọn nhà, như muốn tránh mặt tôi.
Bình thường thì nhắn tin suốt, hỏi tôi đang làm gì như tra khảo, vậy mà tối lại giả ngơ với mọi tín hiệu của tôi.
Bị cậu ảnh hưởng, tôi cũng rầu rĩ theo, suốt ngày ngồi thở dài ở văn phòng.
“Anh Trình.”
Hồng Ôn Luân ngồi xuống bên cạnh: “Sao vậy, còn s/ay rư/ợu từ bữa trước à?”
“Có lẽ thế. Cảm ơn cậu đã đưa tôi về, không thì chắc ngủ luôn ngoài đường rồi.”
“Anh khách sáo quá.” Cậu ta cười.
“Anh Trình, anh đ/ộc thân bao lâu rồi nhỉ? Không định tìm bạn trai à?”
“Hở?”
Hồng Ôn Luân nheo mắt nhìn tôi, như đang dò xét phản ứng:
“Phải tìm người khỏe mạnh, biết chăm sóc bản thân chứ đúng không?”
Tôi thấy kỳ kỳ.
“Anh Trình…” Cậu ta nghiêm túc lại. “Em biết anh thích nam. Em cũng thích anh lâu rồi.”
“Cho em một cơ hội được chăm sóc anh, được không?”
“Em biết lời tỏ tình này có phần vội vã, nhưng em thật sự không thể chịu đựng nữa.”
Tôi còn đang ngơ ngác.
“Em thật sự rất thích anh… Không thể chịu nổi nếu thấy anh ở bên người khác…”
“…Em biết anh chưa nghĩ xong, không sao, em sẽ đợi.”
Cậu ta cười, rồi quay người rời đi.
Tôi chợt thấy có gì đó sai sai.
Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng camera giám sát, tua lại cảnh hôm tôi s/ay rư/ợu.
Trên màn hình, Cố Triệt ngồi co ro bên cửa.
Nghe tiếng cửa mở, tai cậu lập tức vểnh lên, định ra đón — nhưng rồi cứng đờ.
Trong hình, Hồng Ôn Luân đang đỡ tôi vào nhà, tư thế cực kỳ thân mật.
Chương 13
Video tiếp tục.
“Thú nhân?” Hồng Ôn Luân nhíu mày. “Anh Trình nuôi thú nhân à?”
Tôi không trả lời, đứng không vững, lảo đảo trong vòng tay cậu ta.
Hồng Ôn Luân không thèm liếc nhìn Cố Triệt, bế tôi thẳng vào phòng ngủ.
Sau khi đặt tôi lên giường, cậu ta không rời đi ngay mà còn đứng bên giường nhìn tôi.
Vừa lúc Cố Triệt vào đến cửa, liền thấy cảnh cậu ta cúi xuống định hôn tôi.
Một tiếng gầm cảnh báo bật ra từ cổ họng Cố Triệt.
Góc quay không thấy rõ mặt, nhưng cơ thể căng cứng và tay siết c.h.ặ.t t.a.y vịn của cậu đã nói lên tất cả — cậu đang tức gi/ận đến cực điểm.
Hồng Ôn Luân bị dọa gi/ật mình.
“Làm cái gì vậy…”
“Nhìn cái gì, con ch.ó què này, cút ra ngoài, ai cho mày vào?”
“Anh Trình nghĩ gì mà nuôi một con ch.ó t/àn t/ật như vậy chứ?”
“Biến đi, đừng làm phiền!”
Lần cảnh báo thứ hai dữ dội hơn.
Có vẻ bị ánh mắt gi/ận dữ ấy dọa, Hồng Ôn Luân rút lui, vừa bực vừa kh/inh bỉ.
Cậu ta lườm tôi một cái rồi quay lưng rời khỏi phòng.