Bỗng tôi nghe cậu ấy thì thầm nguyền rủa:

 

"Đ má, sao ông ‘trai thẳng’ cũng ở đây?!"*

 

Tôi mất vài giây mới hiểu, "trai thẳng" là… Tiêu Ly.

 

Theo phản xạ, tôi liếc sang — anh ngồi ở góc phòng, ánh mắt lạnh nhạt.

 

Chạm mắt tôi, tôi lập tức quay đi.

 

Tôi định rút lui:

 

"Hay… tớ về trước?"

 

Phương Phương không chịu:

 

"Tại sao cậu phải đi? Ở lại đây, ngẩng đầu ưỡn ngựk, cho hắn thấy cậu sống tốt cỡ nào!"

 

Thế là tôi ngồi xa nhất có thể.

 

Tôi lặng lẽ ăn uống, lướt điện thoại, cho đến khi…

 

Một anh chàng dễ mến đến hỏi:

 

"Ngồi đây được không?"

 

Tôi gật đầu, sau một lúc nói chuyện, biết anh ấy là Lục học trưởng, khóa trên.

 

Anh ấy cư xử lịch thiệp, khiến tôi không phòng bị.

 

Sau một lúc, anh ấy cười:

 

"Cho anh xin info nhé, học đệ?"

 

Tôi định đồng ý thì Phương Phương kéo tôi ra góc:

 

"Anh này từng xin info cậu mấy lần, lúc cậu chưa chia tay nên tớ từ chối giúp."

 

Tôi ngẩn người.

 

Quay lại, Lục học trưởng vẫn cười dịu dàng, nháy mắt:

 

"Sao rồi, học đệ? Add friend nhé?"

 

Tôi vừa gật đầu…

 

Một luồng ánh mắt nóng rực đ.â.m thẳng vào người tôi.

 

Tôi quay đi, không dám đối diện.

 

Ngay sau đó — "Choang!" — có tiếng va đ/ập mạnh.

 

Mọi người đều quay lại nhìn. Tiêu Ly lạnh lùng đứng dậy, môi mím ch/ặt:

 

"Xin lỗi, tôi cầm không chắc ly."

 

Tóc Đỏ ngơ ngác:

 

"Ủa anh, sao cầm ly cũng không xong vậy?"

 

Mọi người lại tiếp tục cười đùa. Tôi thì nghe loáng thoáng tiếng con gái thì thầm:

 

"Không hổ là bá vương trường mình, nhìn đã thấy dữ dằn."

 

"Khó tin anh ấy từng yêu ai thật đấy."

 

"Với khí chất đó, chắc chẳng ai dám yêu ảnh đâu nhỉ?"

 

Tôi chớp mắt liên tục, vô thức liếc sang — lại chạm đúng ánh mắt của Tiêu Ly.

 

Chương 8

 

Bữa tiệc đang giữa chừng thì hội trưởng đề nghị chơi "Thật lòng hay Thách thức", tất cả mọi người đều đồng tình.

 

Phương Phương hào hứng kéo tôi ngồi xuống cạnh cậu ấy.

 

Luật chơi rất đơn giản: xoay chai, đầu chai chỉ vào ai thì người đó là “người may mắn”.

 

Mọi người càng chơi càng hăng, không khí càng lúc càng náo nhiệt.

 

Hội trưởng uống đỏ cả mặt, lưỡi líu lại nói:

 

“Lần này sẽ chọn 2 người! Cả hai phải thực hiện thử thách! Cấm từ chối!”

 

Không khí càng thêm sôi động.

 

Chai bắt đầu xoay vòng nhanh chóng, rồi… chậm lại.

 

Người đầu tiên bị chỉ vào là – Tiêu Ly.

 

Sau đó, chai tiếp tục xoay lần hai.

 

Tôi âm thầm rút về sau một chút – đúng kiểu lo gì dính nấy.

 

Trong ánh mắt hóng hớt của cả đám, cái chai từ từ dừng lại.

 

Chỉ thẳng vào – tôi.

 

… Tim tôi rớt cái “bịch” một phát c.h.ế.t luôn.

 

Mọi người thấy hai đứa bị chọn đều là con trai, bèn xì xào thất vọng.

 

“Xì~~ Chán thế.”

 

Hội trưởng thì không hài lòng với phản ứng nhạt nhẽo đó, cố gắng vắt óc suy nghĩ rồi tuyên bố:

 

“Đều là con trai cả, vậy thì… hai người hôn nhau 5 giây đi!”

 

Lời vừa nói ra, phòng tiệc im bặt.

 

Ai cũng biết Tiêu Ly tính tình lạnh lùng, gh/ét bị đụng chạm – đừng nói là hôn.

 

Nhưng hội trưởng say khướt không hề nhận ra không khí kỳ lạ, còn giục thêm:

 

“Nhanh nào! Đừng làm mất hứng!”

 

Tôi muốn tìm cái hố để chui xuống cho xong, cố gắng giữ bình tĩnh:

 

“Tôi tự ph/ạt ba ly, được chứ?”

 

Hội trưởng lắc đầu:

 

“Ê~ Đã nói là không được né tránh mà!”

 

Hết cách, tôi ngẩng đầu nhìn Tiêu Ly, nghĩ với tính cách anh chắc chắn sẽ từ chối.

 

Vậy mà… anh lại đứng dậy, đi thẳng đến ngồi bên cạnh tôi.

 

Vẻ mặt anh nghiêm túc như đang thỏa hiệp, nhưng ánh mắt thì nhìn tôi không rời:

 

“Xin lỗi, tôi không uống nổi nữa. Hay là mình thực hiện thử thách luôn đi?”

 

Tất cả ánh nhìn dồn về phía chúng tôi.

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Ly đã đưa tay giữ gáy tôi, rồi cúi xuống hôn.

 

Cả người tôi như tê liệt.

 

Ánh đèn mờ mờ trong phòng giúp che đi cảnh tượng này, tôi theo bản năng muốn níu tay áo mình lại, lại chạm trúng ngón tay anh đang siết lấy eo tôi.

 

Anh hôn rất mãnh liệt, không có ý buông tha.

 

Rõ ràng chỉ 5 giây, mà tôi có cảm giác như kéo dài cả thế kỷ.

 

Lúc anh buông ra, còn khẽ cắn nhẹ môi dưới tôi như đùa giỡn.

 

Tôi ngơ người, n/ão như bốc ch/áy, vội vàng đẩy anh ra.

 

Cả phòng sửng sốt, không ai ngờ Tiêu Ly lại chịu thực hiện.

 

Ngay lập tức, những tiếng xì xào nổi lên:

 

“Đậu má, sao mà thấy cặp này hơi hợp gh/ê á…”

 

“Ủa không phải Tiêu Ly là trai thẳng à? Sao lại…”

 

Tóc Đỏ cũng ngà ngà say, nhìn tôi chăm chú:

 

“Ơ bạn gì đó, sao nhìn quen vậy ta…?”

 

Phương Phương thì khỏi nói, sốc đến mức bùng n/ổ, xông đến tách hai đứa ra:

 

“DỪNG NGAY! Má ơi đừng có hôn nữa!”

 

Còn Tiêu Ly lại bình thản ngồi lại chỗ, như thể vừa hoàn thành nhiệm vụ trong game.

 

Tôi khẽ chạm môi, không biết rốt cuộc anh có ý gì.

 

Chẳng lẽ cố tình trêu chọc tôi để bẽ mặt?

 

Chương 9

 

Sau bữa tiệc, Phương Phương say bí tỉ.

 

Vì cậu đã hứa với ba mẹ là về nhà, nên vừa ra khỏi quán đã được tài xế đón đi.

 

Tôi đành tự gọi xe về. Đang định mở app thì Lục học trưởng bước tới:

 

“Em về một mình à? Anh có xe, tiện đường anh chở em nhé.”

 

Tôi đang phân vân chưa biết trả lời sao thì một giọng nói lạnh lùng vang lên:

 

“Không cần. Em ấy có người đưa rồi.”

 

Tôi quay đầu, thấy Tiêu Ly đang tiến lại, mặt lạnh như tiền.

 

Anh nhìn Lục học trưởng với ánh mắt như d.a.o găm:

 

“Anh Lục, anh nên tự về. Bớt dòm ngó người yêu của người khác thì hơn.”

 

Lục học trưởng cười nhã nhặn:

 

“Nếu tôi đoán không lầm, Nam Nam đã chia tay với cậu rồi.”

 

Tiêu Ly phản pháo không khách khí:

 

“Hai người mới quen một ngày, anh đưa cậu ấy về cũng chẳng hợp lý.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0