“Đại ca, cô ấy…” A Lực do dự, “hình như không phải người trong nghề, nhìn như… con thỏ trắng đi lạc?”

 

“Đúng chuẩn.” Tôi nhướn mày.

 

Không phải người trong giới càng tốt. Lý lịch sạch, dễ thao túng.

 

“Đi, mời cô ấy lại đây.”

 

Quản lý đích thân tới thương lượng mấy câu, cô gái kia liền theo sang.

 

Lúc lại gần, trông cô không lớn lắm, chừng đầu hai mươi, gương mặt thanh tú, nhưng không có điểm nào nổi bật.

 

Nắm ch/ặt vạt váy, giống hệt một chú thỏ non bị h/oảng s/ợ.

 

Tốt lắm.

 

Nhìn không có sức uy h.i.ế.p gì, trí thông minh… chắc cũng không cao lắm.

 

Là lựa chọn có hiệu suất/giá cả tuyệt vời tôi cần.

 

Đang chuẩn bị mở lời bàn chuyện “hợp tác thương mại”, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.

 

Tôi lấy ra xem, trên màn hình hiện lên ba chữ: “Thằng ranh con”.

 

Tôi nhíu mày.

 

Nó không phải đang đi châu Âu bàn chuyện thu m/ua sao? Giờ chênh lệch múi giờ, bên đó chắc đang giữa đêm.

 

Không lẽ xảy ra chuyện gì?

 

Tôi ra hiệu bảo cô gái kia đợi một lát, đi tới góc yên tĩnh hơn bắt máy.

 

“Alo? Thẩm Tinh?”

 

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc, trầm thấp, nhưng đầy kìm nén và nghiến răng nghiến lợi:

 

“Lâm Vi, anh đang ở đâu?”

 

Tim tôi chợt lỡ một nhịp.

 

Giọng điệu này có gì đó sai sai.

 

Nghe giống như… bắt gian tại trận.

 

“Tôi á?”

 

Tôi giả vờ bình tĩnh, liếc nhìn bao phòng phía xa, đảm bảo “ứng viên” kia không nghe thấy.

 

“Ở nhà chứ đâu, sắp ngủ rồi. Ở châu Âu không thuận lợi sao?”

 

Bên kia im lặng mấy giây.

 

Yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng điện loẹt xoẹt, cùng tiếng ly chạm nhau mơ hồ.

 

“Ở nhà?”

 

Giọng Kỷ Thẩm Tinh lạnh đi, mang theo chút mỉa mai.

 

“Là cái ‘Nhà Vàng Son’ đó à?”

 

Mồ hôi lạnh lập tức túa đầy sau lưng tôi.

 

“Nhà Vàng Son”, chính là tên hộp đêm này.

 

Sao nó biết!?

 

“Em…” tôi vội vã nghĩ cách chống chế, “sao em biết…”

 

“Sao tôi biết?”

 

Kỷ Thẩm Tinh ngắt lời, giọng bỗng nâng cao, như tiếng băng nứt rạn.

 

“Tôi mẹ nó đang đứng đối diện anh đây!!!”

 

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

 

Nhìn theo hướng giọng nói vọng tới.

 

Bao phòng VIP tầng hai, sau tấm kính một chiều nhìn xuống đại sảnh.

 

Một bóng dáng quen thuộc, cao lớn, đang đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, đôi mắt đen thẳm xuyên qua đám đông ồn ào và ánh đèn mê hoặc, khóa ch/ặt vào vị trí của tôi.

 

C.h.ế.t tiệt!!!

 

Nó không phải đang ở châu Âu sao!?

 

Tôi nhìn điện thoại, lại ngước nhìn bóng người tầng hai, rồi lại nhìn “thỏ trắng nhỏ” đang đứng đợi ở gần.

 

Xong rồi.

 

Người và tang vật đều bị bắt quả tang.

 

8

 

"Chạy mau, chạy mau!"

 

Da đầu tôi tê rần, túm lấy A Lực và Tiểu Mã kéo chạy thục mạng.

 

Má nó, bị bắt gian tại trận rồi!

 

Kỷ Thẩm Tinh về sớm!

 

Lại còn đụng đúng lúc tôi đang "xem mắt"!

 

Tuy tôi chỉ tìm một người đóng thế thôi, nhưng mà giải thích thì phiền phức lắm.

 

Nhìn ánh mắt nó lúc nãy, kiểu như sắp g.i.ế.c người đến nơi.

 

Chuồn trước đã!

 

"Đại ca! Đợi đã!" A Lực bị tôi kéo chạy mà vẫn không quên ngoái lại nhìn "thỏ trắng", "Vị chị dâu tương lai kia anh còn chưa nói rõ mà!"

 

"Chị dâu cái đầu mày!" Tôi gầm lên, "C/âm miệng!"

 

Đồ heo đội lốt người! Không đ.â.m trúng chỗ đ/au thì không chịu!

 

"Chị dâu tương lai?"

 

Giọng nói lạnh như băng vang lên ngay sau lưng.

 

Tôi khựng lại, toàn thân như bị đông cứng.

 

Không biết từ lúc nào, Kỷ Thẩm Tinh đã đứng ngay sau lưng bọn tôi, lặng lẽ như m/a vậy.

 

Mặc bộ vest đen sắc sảo, nét mặt không cảm xúc, nhưng trong mắt lại cuồn cuộn bão giông đ/áng s/ợ.

 

Khóe môi nó cong lên nhè nhẹ, chẳng có chút ý cười nào, ánh mắt lướt qua A Lực rồi dừng lại trên người tôi.

 

"Chị dâu nào cơ?"

 

"Nói tôi nghe xem?"

 

"Không... không có gì đâu. Chỉ là nhìn linh tinh thôi..."

 

Tôi chột dạ muốn c.h.ế.t, mắt láo liên không dám nhìn thẳng vào nó.

 

A Lực và Tiểu Mã thì sợ đến co rúm lại như chim cút, h/ận không thể biến mất ngay tại chỗ.

 

Kỷ Thẩm Tinh khẽ cười lạnh.

 

Nó không hỏi nữa.

 

Giây tiếp theo, tôi chỉ thấy trời đất quay cuồ/ng—

 

Người tôi bị nó vác ngang lên như bao gạo!

 

"Mẹ ơi thiếu gia mạnh gh/ê!" A Lực và Tiểu Mã kinh hô.

 

"Kỷ Thẩm Tinh!"

 

Tôi vừa kinh hoảng vừa tức gi/ận, tay chân vùng vẫy lo/ạn xạ.

 

"Mất mặt c.h.ế.t đi được! Bỏ tôi xuống mau!"

 

Bao ánh mắt tò mò, kinh ngạc và mờ ám xung quanh dồn về phía tôi.

 

Mặt mũi tôi! Hình tượng lẫm liệt của tôi!

 

Tiêu sạch!

 

Kỷ Thẩm Tinh như không nghe thấy, vác tôi ra khỏi hộp đêm như vác cắp x/á/c, tống thẳng vào ghế sau chiếc Maybach của nó.

 

Cửa xe "rầm" một cái đóng lại, cách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Tài xế mặt không cảm xúc, nâng vách ngăn lên.

 

Về đến nhà, y chang lần trước.

 

Tôi lại bị nó vác lên, mặc kệ ánh mắt h/oảng s/ợ của đám giúp việc, đưa thẳng lên lầu hai.

 

"Rầm!"

 

Cửa phòng ngủ khóa trái.

 

Tôi bị quăng lên chiếc giường mềm mại.

 

Còn chưa kịp ngồi dậy, thân hình cao lớn của Kỷ Thẩm Tinh đã đ/è lên, hai tay chống hai bên người tôi, hoàn toàn giam hãm tôi.

 

"Cha à, tại sao lại chọn người khác?"

 

Nó c.ắ.n tai tôi thì thầm, giọng lại ngây thơ đáng thương:

 

"Con mới giống người mà cha yêu nhất, đúng không?"

 

"???"

 

Tôi có người yêu hồi nào?!

 

"Tôi yêu ai chứ?! Tôi mẹ nó chỉ yêu tiền thôi!"

 

Tôi trừng mắt nhìn Kỷ Thẩm Tinh.

 

Đừng có bôi nhọ tình yêu thiêng liêng của tôi dành cho tiền!

 

Kỷ Thẩm Tinh khựng lại.

 

"Tiền?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
44
Trụ Sống Chương 11
Im phăng phắc Chương 23