Sau khi biến thành x/á/c sống, để sinh tồn, tôi đã bám lấy đội trưởng đội c/ứu hộ.

 

“Anh ơi, nghỉ ngơi thôi!”

 

“Anh ơi, anh ơi, anh ơi…”

 

Tin vui: Anh ấy thích tôi vô cùng.

 

Tin x/ấu: Anh ấy là người ở trên.

 

01

 

Trên đời này không có ai xui xẻo hơn tôi.

 

Không đúng, phải nói là không có x/á/c sống nào xui xẻo hơn tôi.

 

Khó khăn lắm mới vào thành phố một lần, vậy mà lại gặp phải đợt bùng phát virus x/á/c sống.

 

Chiếc xe buýt tôi ngồi vừa vào thành phố đã bị bao vây bởi bọn x/á/c sống. Chỉ trong chớp mắt, chiếc xe bị bọn chúng phá tan thành từng mảnh, toàn bộ người trên xe trừ tôi đều c.h.ế.t hết.

 

Tại sao tôi lại là ngoại lệ? Vì tôi đã cắn một con x/á/c sống.

 

Lúc đó tôi nghĩ, dù sao cũng c.h.ế.t rồi, chi bằng kéo một con theo, không thì tôi c.h.ế.t cũng không nhắm mắt.

 

Kết quả là tôi không c.h.ế.t mà còn biến thành x/á/c sống nhưng không mất đi ý thức.

 

Nghĩ đến những ngày tiếp theo phải sống chung với bọn x/á/c sống x/ấu xí này, tôi tức đến mức muốn phát đi/ên.

 

Tôi xắn tay áo lên, nghiến răng nói: “Để xem tao đ/á/nh c.h.ế.t tụi mày, lũ tai họa này!”

 

Nhưng ngay lúc đó, đội c/ứu hộ xuất hiện, một đội khoảng hơn mười người, mỗi người cầm một khẩu sú/ng, có s.ú.n.g dài, s.ú.n.g ngắn, s.ú.n.g lớn, s.ú.n.g nhỏ đều có.

 

Trong số đó, có một người đàn ông cao ráo, chân dài, cầm khẩu s.ú.n.g máy, không nói lời nào đã xả s.ú.n.g tiêu diệt hết đám x/á/c sống xung quanh tôi.

 

Sau khi xong xuôi, anh ta bước nhanh về phía tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

 

Hai chân tôi mềm nhũn, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất.

 

Lời c/ầu x/in tha thứ còn chưa kịp nói, anh ta đã mở miệng: “Cậu không sao chứ?”

 

Giọng nói trầm ấm và có từ tính, nghe rất hay.

 

Nhưng tôi thực sự quá sợ, nói lắp bắp: “Tôi, tôi, tôi… tôi không, không sao.”

 

Anh ta cẩn thận kiểm tra cơ thể tôi, thấy không có vấn đề gì, liền nói vào bộ đàm trên người: “Có một người sống sót, là nam.”

 

Vậy là anh ta không phát hiện ra tôi là x/á/c sống?

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thì h/ồn lìa khỏi x/á/c rồi.

 

“Vậy bây giờ tôi có thể đi rồi chứ?”

 

Anh ta gật đầu: “Được rồi.”

 

Sau đó tôi bị người đàn ông này đưa vào một căn nhà siêu to khổng lồ mà tường, sàn, và mái đều được làm bằng sắt.

 

Nhưng, ý tôi không phải như vậy mà.

 

X/á/c sống như tôi, chắc c.h.ế.t quá rồi!

 

Người đàn ông phát hiện ra tôi căng thẳng, bật cười nhẹ: “Tôi không phải x/á/c sống, không ăn th!t người, cậu không cần căng thẳng như vậy.”

 

Tôi liếc nhìn khẩu s.ú.n.g treo trên người anh ta, yếu ớt nói: “Tôi không căng thẳng.” Chỉ là hơi sợ, sợ anh ta phát hiện ra tôi là x/á/c sống, rồi dùng s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t tôi.

 

Một lúc lâu sau, người đàn ông lại hỏi: “Cậu tên gì?”

 

“Chu Tân.”

 

“Mấy tuổi rồi?”

 

“Hai mươi.”

 

“Người nhà cậu đâu?”

 

Tôi lập tức buồn bã: “Ch*t hết rồi.”

 

Mẹ tôi qu/a đ/ời vì băng huyết sau khi sinh tôi, bố tôi gần đây cũng qu/a đ/ời vì u/ng t/hư phổi giai đoạn cuối.

 

Lần này vào thành phố là để giúp bố tôi hoàn thành tâm nguyện, tìm một người bạn đã mất liên lạc từ lâu.

 

Tôi đã nhờ người tìm ki/ếm rất lâu, khó khăn lắm mới có được tin tức, nhưng chưa kịp gặp bạn, virus x/á/c sống đã bùng phát.

 

Có lẽ thấy tôi quá đáng thương, người đàn ông xoa đầu tôi nói: “Tôi tên Lục Cần, từ nay chúng ta là người một nhà.”

 

Những đồng đội của anh ta cũng rất nhiệt tình, ân cần hỏi han tôi, khiến chứng sợ giao tiếp xã hội của tôi lại tái phát, chỉ biết cười ngây ngô.

 

Ngoài những người sống sót được đưa về cùng tôi, còn có hai con x/á/c sống, một nam một nữ.

 

Tôi có chút tò mò, đứng từ xa hỏi Lục Cần đang lau sú/ng: “Cho hỏi, các anh bắt hai con x/á/c sống đó làm gì vậy?”

 

“Để làm thí nghiệm.”

 

“Làm thí nghiệm?”

 

“Ừm, tổng chỉ huy phát hiện có loại x/á/c sống biến dị, muốn sử dụng x/á/c sống bình thường để so sánh với loại biến dị.”

 

Tôi gi/ật mình: “X/á/c sống biến dị là gì?”

 

“Chính là những người đã biến thành x/á/c sống, nhưng chưa mất đi ý thức.”

 

Đệt, anh ta đang nói không phải chính là tôi sao?

 

02

 

Tim tôi đ/ập thình thịch, lòng bàn tay đổ mồ hôi, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

 

Tôi nuốt nước bọt, giả vờ hỏi một cách tình cờ: “Vậy các anh đã bắt được x/á/c sống biến dị chưa?”

 

Lục Cần lắc đầu: “Chưa có.”

 

“Vậy các anh biết x/á/c sống biến dị ở đâu không?”

 

Lục Cần thất vọng: “Hiện tại vẫn chưa biết.”

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi lo lắng, nếu bị bọn họ bắt đi làm thí nghiệm, chẳng phải tôi sẽ c.h.ế.t chắc sao?

 

Nhưng tôi vẫn chưa muốn ch*t, nên đã lên kế hoạch bỏ trốn. Tuy nhiên, mỗi lần đều bị Lục Cần lôi về.

 

Anh ta nghiêm túc nói: “Tôi biết cậu rất chán, nhưng bên ngoài không an toàn, không được ra ngoài.”

 

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, đối với tôi, nguy hiểm chính là bọn họ với s.ú.n.g đạn đó chứ!

 

Trời ơi, tôi phải làm sao đây?

 

Bước ngoặt xảy ra vào ngày hôm sau, khi chúng tôi cùng nhau ăn sáng, hai người đàn ông trong đội c/ứu hộ có những cử chỉ thân mật bất thường.

 

Chà, hai người họ còn hôn nhau nữa kìa?

 

Tôi ngạc nhiên đến mức xém trật khớp hàm.

 

Chị gái duy nhất trong đội c/ứu hộ, Vương Tuyết, giải thích với tôi: “Hai người họ là người yêu, đã ở bên nhau nhiều năm rồi.”

 

Thì ra là vậy.

 

Nhìn hai người họ quấn quýt nhau, tôi bỗng nảy ra một ý.

 

Nếu họ có thể yêu nhau, thì tôi cũng có thể yêu Lục Cần, đúng không?

 

Tất nhiên không phải vì tôi thích anh ta, mà vì nếu anh ta thích tôi, tôi có thể thao túng anh ta, như vậy sẽ không bị bắt đi làm thí nghiệm nữa.

 

Hehe, tôi đúng là một thiên tài!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm