Ông bác hàng xóm mượn cho tôi vậy mà không nói một câu là xe chưa sạc đầy!

 

Trời thì đã tối... chẳng lẽ tôi phải tự đẩy xe về?

 

Dù quãng đường không xa lắm, nhưng nếu chỉ dùng đôi chân, chắc tôi phải đi đến tận nửa đêm.

 

Huống chi đường núi chẳng có đèn, không có camera, mà có chuyện gì thì cũng chẳng ai biết đường mà kêu c/ứu.

 

Tôi quay sang nhìn Tống Hà, quyết định tạm gác mọi ân oán năm xưa lại.

 

“Tống Hà, cậu có thể chở tôi và con xe này một đoạn được không? Tôi không nhờ không đâu, tôi trả tiền.”

 

Ánh hoàng hôn buông xuống, trời nhập nhoạng, thật sự tôi không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta.

 

Nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng — ánh mắt cậu ấy vẫn đặt trên mặt tôi, rất lâu, không rời.

 

“Xin lỗi, tôi bị quáng gà, không thể lái xe ban đêm.”

 

“À... vậy thôi.” — Tôi tuyệt vọng thở dài. — “Đành chịu vậy.”

 

Vừa quay người, chuẩn bị đẩy chiếc xe điện về, thì Tống Hà bất ngờ giơ tay nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Trời tối không an toàn, cậu ở lại đây đi. Sáng mai tôi chở cậu về.”

 

03

 

Tôi vẫn quyết định ở lại.

 

Mạng quan trọng hơn sĩ diện, đàn ông mà, biết tiến biết lùi mới sống được.

 

Nhà cũ của Tống Hà còn sạch sẽ hơn tôi tưởng. Sàn gỗ cổ kính chẳng dính chút bụi nào.

 

"Mấy năm gần đây, kỳ nghỉ xuân tôi đều về ở ít hôm."

 

Tôi thay dép, tiện miệng hỏi:

 

"Cậu không phải sống ở nước ngoài à?"

 

"Tôi ra nước ngoài, chứ có c.h.ế.t bên đó đâu."

 

Tống Hà không biểu cảm đáp lại, ngồi xuống bàn ăn:

 

"Ăn tối chưa?"

 

Cậu ta vừa nói xong, tôi mới thấy đói thật. Mặt dày rửa đôi đũa, ngồi xuống luôn.

 

Món ăn rất đơn giản, có thêm một đĩa nhỏ sơn tra ngâm đường.

 

Tôi gắp thử một miếng, không khách sáo nhận xét:

 

"Ông tôi làm mấy món này siêu đỉnh, ngon hơn nhiều."

 

Tống Hà cũng gắp một quả bỏ vào miệng:

 

"Tôi biết."

 

Tôi âm thầm bĩu môi: Biết cái gì mà biết, cái gì cậu cũng biết, siêu nhân chắc.

 

Nhắc đến ông nội, tôi lại nghĩ đến bức thư tình kia—viết bởi một người đàn ông khác.

 

Nước sơn tra dính lên đầu đũa, thấm xuống cơm, nhuộm cả thành tím nhạt.

 

Tôi hơi ngẩn người:

 

"Tch, xem ra dù tình cảm có mãnh liệt cỡ nào, theo thời gian cũng sẽ ng/uội lạnh.

Cuối cùng người ta vẫn sẽ chấp nhận thực tế, bỏ qua điều mình không thể có, rồi đi lấy vợ, sinh con."

 

Tống Hà không đáp.

 

Cậu ấy im lặng ăn cơm, ăn xong đặt bát đũa xuống, ánh mắt dừng lại ở đĩa sơn tra rất lâu rồi mới cất lời:

 

"Mẹ tôi là một đứa bé bị bỏ rơi mà ông ngoại tôi nhặt được.

Ông ấy cả đời không kết hôn."

 

Giọng điệu của Tống Hà bình thản, lặng lẽ, nhưng nghe vào lòng tôi lại có cảm giác rung động kỳ lạ.

 

Tôi hé miệng, muốn nói gì đó nhưng không biết phải mở lời thế nào. Nhìn Tống Hà đứng dậy dọn bàn, trong lòng lại thấy nghèn nghẹn.

 

Cảm giác như có gì đó mắc trong tim, vừa chua xót, vừa buồn bã.

 

Cảm giác ấy cứ đeo bám tôi cho đến khi đi ngủ.

 

Tống Hà chỉ dọn phòng riêng của mình. Mấy phòng còn lại đều khóa cửa, chưa được dọn dẹp. Tôi đành trải chăn ngủ tạm dưới đất, ngay trong phòng cậu ấy.

 

Ánh trăng trải dài khắp sàn, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, mắt cứ dán ch/ặt vào khoảng tối dưới gầm giường.

 

Càng nhìn càng thấy đen kịt, như thể có hố đen nào đó đang muốn hút tôi vào, hoặc có thứ gì đó sắp bò ra từ đó.

 

Tưởng tượng vớ vẩn làm tôi lạnh cả sống lưng. Tôi bật dậy ngay lập tức.

 

Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi hất chăn Tống Hà ra, chui luôn vào trong.

 

04

 

"Cậu bị gì vậy?"

 

Tống Hà cau mày, lùi người lại, nhường chỗ cho tôi.

 

Chăn cậu ấy ấm áp, phảng phất hương thơm dịu nhẹ, mát mẻ.

 

"Sàn cứng quá."

 

Tôi nằm xuống một cách thoải mái, tiện tay kéo cái gối qua gần mình hơn.

 

Tôi chưa từng nghĩ, sẽ có ngày mình và Tống Hà nằm chung một giường trong hòa bình thế này.

 

Hồi nhỏ, hai đứa như nước với lửa, thế mà giờ lại yên bình đến lạ.

 

Tống Hà chuyển đến lớp tôi khi học lớp 3, ngồi chung bàn với tôi.

 

Có lẽ vì không quen môi trường mới, cậu ấy cứ dính lấy tôi như gà con theo mẹ, dựa dẫm một cách kỳ lạ.

 

Ăn uống chơi bời thì không nói, đến đi vệ sinh cũng phải rủ tôi đi cùng!

 

Để né cậu ta, tôi phải nhịn suốt cả ngày.

 

Hồi đó con trai trong lớp rộ trào lưu nuôi bọ cánh cứng. Tôi thì chẳng thích thú gì, nhưng để không lạc lõng, vẫn phải tỏ ra hào hứng tham gia.

 

Lần duy nhất Tống Hà đi học muộn, bị ph/ạt đứng suốt tiết học trên bục giảng.

 

Tan học, cậu ấy quay lại chỗ ngồi, bảo có bất ngờ cho tôi, bắt tôi nhắm mắt và đưa tay ra.

 

Lòng bàn tay nhanh chóng truyền đến cảm giác tê tê ngứa ngứa, tiếng trầm trồ của lũ con trai xung quanh vang lên.

 

Tôi mở mắt, thấy Tống Hà mím môi cười, vừa chờ mong vừa ngại ngùng.

 

Nhìn xuống—trên tay tôi là một con bọ cánh cứng to đùng, bóng loáng, đen sì sì, trông kinh khủng.

 

Tôi đơ ba giây, rồi hét lên như c.h.ế.t đến nơi, quật luôn con bọ vào mặt cậu ta.

 

Từ hôm đó, tôi x/á/c định luôn: tôi với Tống Hà không đội trời chung.

 

Sổ th/ù hằn bắt đầu được viết kín từng trang:

 

Tôi chơi yoyo, cậu ta cũng chơi. Mà chơi giỏi hơn tôi? Ghi th/ù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm