Tôi cố gắng lấy lại hành lý.

 

Hai chị ấy nhiệt tình quá mức: “Không cần đâu, để bọn chị giúp.”

 

Thế là tôi chỉ có thể lúng túng đi giữa hai chị ấy.

 

Tôi ở tòa E của khu ký túc xá nam.

 

Đi từ cổng vào đến tòa E mất gần mười phút.

 

Hai chị vừa đi vừa hỏi không ngừng.

 

“Em trai có bạn gái chưa?”

 

Tôi lắc đầu: “Chưa.”

 

“Em trai quê ở đâu vậy?”

 

“Em bao nhiêu tuổi rồi? Đủ 18 chưa?”

 

“Em trai thi đại học được bao nhiêu điểm?”

 

“Sao em lại chọn học Khoa Máy tính?”

 

---

 

 7

 

Khi đến dưới tòa E, miệng tôi khô khốc.

 

Hai chị bỗng dưng im lặng khi nhìn thấy gì đó.

 

Nửa phút sau, chị bên trái nói khẽ: “Nhìn kìa, nam thần của trường kìa.”

 

Chị bên phải: “Đúng là cực phẩm, đẹp trai mà kiểu lạnh lùng nữa, hình như tâm trạng không vui.”

 

Chị bên trái: “Cậu không biết à? Hình như là bị đ/á ngay khi gặp bạn gái qua mạng.”

 

Chị bên phải: “Sao lại bị đ/á chứ? Với nhan sắc của cậu ấy mà.”

 

Chị bên trái: “Ai mà biết được? Nghe nói ngay hôm đó cậu ấy bị sốc đến mức đổi cả màu tóc.”

 

Tình huống này… quen quá nhỉ?

 

Tôi theo phản xạ nhìn về phía đó.

 

Một nam sinh bước ra từ cửa ký túc xá, mặc áo phông trắng, mái tóc nhuộm xanh lá vô cùng nổi bật, đường nét khuôn mặt sắc sảo, đẹp trai.

 

Anh ta xách túi rác, bước đi lười biếng.

 

Chị bên trái thở dài: “Dù có mái tóc xanh nhưng nam thần vẫn đẹp trai quá, thật đ/au lòng.”

 

Tôi nhìn chằm chằm nam thần tóc xanh.

 

Không lẽ nào… lại trùng hợp đến mức này?

 

Khi nam thần đi ngang qua, tôi bất giác liếc nhìn yết hầu của anh ta.

 

Ừm…

 

To thật.

 

Anh ta ném túi rác vào thùng, có vẻ như nhận ra ánh mắt của tôi.

 

Anh cũng liếc nhìn tôi, lạnh lùng nói:

 

“Tôi là trai thẳng.”

 

Giọng nói này… quen thuộc đến đ/áng s/ợ.

 

Tôi hóa đ/á tại chỗ.

 

Tim đ/ập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

 

Rốt cuộc đây là nghiệt duyên kiểu gì chứ?

 

---

 

 8

 

Hai chị khóa trên bên cạnh khẽ cười ngượng ngùng.

 

Sau khi nam thần tóc xanh rời đi, tôi giả vờ bình tĩnh hỏi một câu: “Anh ấy tên gì thế ạ?”

 

Chị bên trái nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc: “Em trai, đừng nói là em thích anh ấy thật đấy nhé?”

 

“Tuyệt đối không!” Tôi thẳng cổ phủ nhận, “Em không thích đàn ông.”

 

Chị bên phải thở phào nhẹ nhõm: “Anh ấy tên là Tùy Vọng, tùy tiện mà Tùy, mơ mộng mà Vọng.”

 

C/ứu tôi với.

 

Đúng là tên thật.

 

Mắt tôi tối sầm lại.

 

Nhưng mà đại học lớn thế này, có lẽ sau này chẳng mấy khi gặp lại đâu.

 

---

 

 9

 

Ý nghĩ của tôi thật đẹp đẽ, nhưng không ngờ lúc phỏng vấn vào Hội Sinh viên, anh ta lại ngồi ở vị trí phó chủ tịch.

 

Chân tôi như mọc rễ, đứng ch/ôn tại cửa ra vào.

 

Chị khóa trên mặt tròn đứng gần cửa cười bảo: “Vào đi nào, em trai, đừng sợ.”

 

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng lờ đi sự hiện diện của Tùy Vọng, từng bước nặng nề bước lên bục thuyết trình.

 

Sau một tháng không gặp, tóc anh ta đã chuyển sang màu xanh xám, càng làm tôn lên vẻ cool ngầu.

 

Anh ta ngả người ra sau ghế, xoay xoay cây bút trên tay, thậm chí không thèm nhìn tôi một cái.

 

Tôi âm thầm thở phào, bắt đầu giới thiệu: “Chào các anh chị, em tên là Tạ Kỳ.”

 

Vừa nói câu đầu tiên, anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tôi như muốn xuyên thủng.

 

Khiến tôi suýt nữa quên mất câu tiếp theo.

 

Cố gắng ổn định lại tinh thần, tôi tiếp tục nói hết bài thuyết trình.

 

Xong phần thuyết trình là đến phần câu hỏi.

 

Tùy Vọng xoay cây bút đen trong tay, đột ngột hỏi: “Nhà cậu có mấy anh chị em?”

 

Câu hỏi này nghe thật kỳ lạ.

 

Tôi thành thật trả lời: “Hai người, còn một em gái nữa.”

 

“Em gái cậu bao nhiêu tuổi?” Anh ta hỏi tiếp.

 

“Bằng tuổi em, kém vài phút.” Tôi trả lời máy móc.

 

Mọi người xung quanh cũng chẳng hiểu anh ta đang hỏi gì.

 

Chủ tịch ngồi ở giữa khều tay anh ta.

 

Tùy Vọng phớt lờ, hỏi tiếp: “Bây giờ em gái cậu học ở đâu?”

 

Tôi đáp: “Trường bên cạnh.”

 

“Biết rồi.” Anh ta nói lạnh nhạt, “Tôi không còn câu hỏi nào nữa.”

 

Cho đến khi rời khỏi phòng, đầu tôi vẫn còn ong ong.

 

---

 

 10

 

Thông báo trúng tuyển vào bộ phận được gửi về điện thoại ngay trước kỳ nghỉ Quốc khánh.

 

— Xin chúc mừng bạn đã vượt qua buổi phỏng vấn vào Ban Học tập của Hội Sinh viên. Xin vui lòng có mặt tại phòng 304, tầng 3, tòa nhà hành chính vào 3 giờ chiều thứ Sáu.

 

Khi tôi đến phòng 304, trong đó chỉ mới có sáu người.

 

Ban Học tập năm nay nhận bảy người mới.

 

Khoảng năm phút sau, có người đẩy cửa bước vào.

 

Anh ta mặc áo khoác gió màu đen mỏng, kiểu dáng rất ngầu, kéo khóa lên tới cằm, mắt cụp xuống.

 

Anh có đôi mắt một mí, trông rất sắc bén khi nhìn người khác.

 

Anh ta mở miệng, giọng điệu lười nhác: “Theo yêu cầu của chủ tịch, hôm nay chúng ta sẽ có một cuộc họp ngắn.”

 

Đúng là tên ngạo mạn.

 

 

Lại tỏ vẻ nữa rồi.

 

Tôi thật sự không muốn nhìn nữa.

 

Kết thúc cuộc họp, tôi vừa định rời đi thì cô gái ngồi bên cạnh bỗng nói: “Tạ Kỳ, cậu cho mình xin WeChat được không?”

 

Cùng bộ phận với nhau nên tôi không từ chối, liền đồng ý.

 

Vừa kết bạn xong, tôi chợt cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Quay lại theo phản xạ, thấy Tùy Vọng đang khoanh tay, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo.

 

Đúng là th/ần ki/nh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả Gái Gặp Kẻ Thù Trên Giường

Chương 9
ôi giả gái để giúp em họ biểu diễn trong lễ kỷ niệm của trường. Ngày hôm sau, bức ảnh tôi mặc váy biểu diễn bị đăng lên “tường tỏ tình”: “Ai cung cấp được manh mối, thưởng tám nghìn, không ẩn danh.” Người đăng — không ai khác — chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi, người ngủ ngay trên giường tầng trên. Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn quấy rối: 【Em mặc váy thật đẹp, khiến tôi không ngừng tưởng tượng cảnh em không mặc gì cả.】 Tôi bật cười lạnh. Không ngờ kẻ luôn ra vẻ đứng đắn đó, sau lưng lại có một mặt như vậy. Thế là tôi dùng tài khoản phụ, cố tình thả thính hắn, hẹn gặp, rồi cho hắn leo cây hết lần này đến lần khác. Cho đến khi tôi vô tình phá hỏng một buổi tranh cử quan trọng của hắn — vì quá sợ nên tôi lập tức chặn tài khoản. Nhưng rồi tôi phát hiện ra…người gửi tin nhắn quấy rối và người đăng bài trên tường tỏ tình, hình như không phải cùng một người! Đêm đó, tôi bị hắn khóa trái cửa phòng. Hắn dồn tôi đến góc tường, ánh mắt u ám, giọng trầm thấp: “Không muốn ra ngoài thì thôi. Nhưng tại sao lại xóa tôi?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Bí phương Chương 9
Cẩm Sắt Chương 6
DÊ CÁI Chương 6
Mênh mang Chương 18