Đồ cao cấp này tôi có dùng bao giờ đâu.

 

Hắn thở dài: “Tháo nút trước đi.”

 

Tôi chưa mò thấy: “Nút nào?”

 

“Cậu cúi xuống nhìn là thấy.” Giọng hắn nhẹ bẫng, hờ hững như không.

 

Ông bạn này rốt cuộc là dân đường nào vậy, tự nhiên gh/ê.

 

Tôi trừng mắt lườm hắn một cái.

 

Cuối cùng vẫn phải chịu thua, hắn mà bí quá tôi đền không nổi.

 

Tôi chấp nhận số phận, cúi đầu nghiên c/ứu một hồi mới tháo được.

 

Thứ nên nhìn không nên nhìn đều thấy cả rồi.

 

Một cục phồng to rõ mồn một.

 

Được rồi, giờ tôi công nhận, ở khoản này hắn đúng là đàn ông hơn tôi.

 

Còn lớp vải cuối cùng nữa.

 

Quần cũng đã tụt, thiếu gì thêm chút nữa.

 

Tôi c.ắ.n răng, kéo cạp quần hắn xuống: “Đừng lề mề, nhanh lên.”

 

“Giữ chắc vào.” Hắn thở ra một hơi dài.

 

“Mẹ kiếp,” tôi c.h.ử.i thầm, “coi tôi như người nhà luôn rồi à.”

 

Được, được lắm, hắn đã chẳng ngại, tôi còn ngượng gì?

 

Tôi rướn cổ nhìn vào tường, run run vươn hai ngón tay, kẹp lấy.

 

Tiếng tí tách vang lên bên tai.

 

Chắc chỉ mấy giây thôi là hết.

 

“Hết chưa?”

 

Nhanh thế, nhìn vậy mà chẳng ra gì.

 

Tôi lại thấy tự tin.

 

Hắn khẽ tặc lưỡi: “Lệch rồi, suýt dính vào quần cậu, giữ cho đàng hoàng vào.”

 

Nghe chưa!

 

Rốt cuộc ai mới là con tin hả?

 

Tôi lườm hắn một cái ch/áy mặt.

 

Mẹ kiếp, cứ căng thế này cũng không được.

 

Tôi đành quay đầu lại, nhìn cho rõ.

 

Ngày xưa đi vệ sinh với anh em không phải chưa từng.

 

Cũng từng thi thố kích cỡ.

 

Nhưng chỗ kín thế này, ai lại để người khác chạm vào!

 

Chỉ mấy chục giây ngắn ngủi, tôi bắt đầu nghi ngờ ai mới là người bị tr/a t/ấn ở đây.

 

Đợi hắn xong, theo thói quen tôi còn vô thức lắc nhẹ hai cái.

 

Hắn khẽ rên một tiếng.

 

Hơi nóng phả thẳng vào trán tôi.

 

Tôi vội vàng kéo quần hắn lên.

 

“Cậu cứ thế nhét vào luôn?” Hắn nhíu mày.

 

“Chứ sao nữa?” Hắn làm tôi tức đến phát đi/ên.

 

Chưa thấy ai đi vệ sinh mà lắm chuyện thế này.

 

“Có giấy không?” Hắn thở dài, “Lau qua đi.”

 

Tay tôi run cầm cập khi đang kéo quần hắn.

 

Cái gì?

 

Ý hắn là tôi phải làm gì cơ??

 

Mẹ nó, tên bi/ến th/ái c.h.ế.t tiệt.

 

“Không lau khó chịu lắm.”

 

“Nếu cậu không muốn thì cởi trói cho tôi.”

 

Giỏi gh/ê, thì ra hắn tính trước cả rồi.

 

Bao nhiêu chiêu trò là để tôi phát bực, rồi lỡ tay cởi trói cho hắn, đúng không?

 

Muốn chạy?

 

Nằm mơ.

 

Chỉ là chạm vào hắn hai cái thôi mà?

 

Còn cách một lớp giấy nữa.

 

Thiệt thòi chắc gì đã là tôi?

 

Tôi nín thở, luống cuống lau bừa mấy cái.

 

Nhưng cái thứ vốn đang yên ổn đó, đột nhiên!

 

Tôi chưa kịp phản ứng, nó đã… đã dựng đứng lên!!

 

Mẹ… mẹ nó.

 

Tôi c.h.ế.t sững tại chỗ.

 

Hắn thở dài, giọng khàn khàn: “Xin lỗi, không kiềm được.”

 

Nói xong cúi đầu nhìn, yết hầu khẽ động: “Trời sinh mẫn cảm, chịu khó chút nhé.”

 

Sự im lặng của tôi vang vọng đến chói tai.

 

Tôi thật muốn đạp hắn một phát xuống mương.

 

Gặp hắn, cả đời tôi chắc cạn luôn nụ cười mỉa.

 

Tôi chẳng thèm nói gì, kéo hắn về chỗ cũ.

 

Ngoài trời sấm rền vang.

 

Dưới đất đầy vỏ ly rư/ợu.

 

Tôi uống vài ngụm là đầu óc choáng váng, ngồi khóc lóc sướt mướt trước mặt hắn.

 

“Nhìn bộ vest trên người cậu đi, loại quần áo tốt thế này tôi còn chưa từng dám m/ua.”

 

“Có đồng nào là tôi dúi hết cho Linh Linh.”

 

“Anh em ai cũng bảo tôi là ch.ó li /ếm, tôi chẳng thèm để tâm.”

 

“Kết quả, bạn gái tôi b.a.o n.u.ô.i thằng tiểu bạch kiểm bên ngoài.”

 

“Mà tiền đó là của tôi! Không phải cô ta nuôi cậu, rõ ràng là tôi đang nuôi cậu!”

 

“Ban đầu chỉ muốn trói cậu đến trút gi/ận thôi, thế mà giờ thành ra ai dằn vặt ai?”

 

Hắn tựa lưng vào ghế, bình tĩnh nói: “Chuyện đơn giản thế thôi mà. Cô ta không được thì đổi người khác. Tôi bồi thường cho cậu.”

 

Bồi thường?

 

Tâm trí tôi đang hỗn lo/ạn bỗng tỉnh táo lại vài phần.

 

Vãi, niềm vui bất ngờ?

 

“Cậu nghiêm túc đấy chứ?”

 

Hắn ngẩng đầu, khẽ cong môi cười: “Chỉ cần cậu đồng ý là được.”

 

Không chiếm tiện nghi là đồ ng/u.

 

“Câu này là cậu nói đấy, đừng có hối h/ận.”

 

Hắn cười: “Miễn là cậu không hối h/ận.”

 

Tên này đúng là thú vị, hắn đưa tiền, tôi còn làm màu không lấy chắc?

 

Không được, đêm dài lắm mộng, tiền phải vào túi mình mới chắc.

 

Tôi tu nốt chai rư/ợu, lảo đảo bước về phía hắn.

 

Dùng d.a.o c/ắt sợi dây trói cổ tay hắn.

 

Sau đó chìa tay ra trước mặt hắn: “Thế khi nào cậu định đưa tôi…”

 

Tiền.

 

Chữ cuối còn chưa kịp thốt ra.

 

Hắn đã bất ngờ đ/è tôi xuống cái giường gỗ mục bên cạnh.

 

Hả??

 

“Không phải, cậu định làm gì?”

 

Tôi hoảng đến độ giọng vỡ luôn.

 

Hắn cúi đầu ngắm kỹ mặt tôi: “Cậu nói xem?”

 

“Cậu chính miệng nói không hối h/ận nếu tôi bồi thường.”

 

Tôi nuốt nước bọt, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

 

Đây… đây chính là cái "bồi thường" mà hắn nói?!

 

Khoan, khoan đã!

 

Mẹ kiếp, lúc nãy hắn nói là sưởi giường cơ mà!

 

“Tôi là đàn ông đó!”

 

“Tôi đâu có m/ù.”

 

“Cậu biết rồi mà còn…” Tôi nói không ra hơi.

 

Sốc quá sức tưởng tượng!

 

Trong đầu tôi giờ chỉ còn hai chữ.

 

——Xong đời

 

Hắn như bị tôi chọc cho lệch nhịp luôn rồi.

 

“Tôi… không… này, anh bạn, tôi sai rồi, tôi không nên b/ắt c/óc cậu. Nhưng cậu không thể lấy vấn đề nguyên tắc ra đùa được!”

 

“Thế giới này còn nhiều điều tốt đẹp, tức gi/ận cũng không cần hy sinh bản thân để trừng ph/ạt người khác…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
9 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm