“Không được.” Đoạn Dịch lắc đầu, “Kỷ Dã tính khí nóng nảy, mà tôi ngủ giường cậu ấy thì chắc tôi mất mạng luôn. Còn Ôn Dụ thì… nói thật là tôi không dám.”

 

Tôi chỉ biết cạn lời nhìn cậu ấy, nhưng ánh mắt đầy hy vọng của cậu ấy khiến tôi không đành lòng.

 

Cuối cùng, tôi đành phải đầu hàng, quay đầu sang chỗ khác để cậu ấy không nhìn thấy vẻ bất lực của tôi.

 

Vậy là mấy ngày tiếp theo, Đoạn Dịch cứ viện lý do chờ đệm và chăn ga chưa kịp m/ua để bám dính lấy tôi. Từ lúc đi học đến lúc đi ngủ, cậu ấy theo tôi như hình với bóng, đến mức khiến tôi có cảm giác như mình đang hẹn hò với cậu ấy vậy.

 

Thật là c.h.ế.t dở.

 

10

 

Một tuần trôi qua, cuối cùng Kỷ Dã và Ôn Dụ cũng trở về.

 

Khi Ôn Dụ hỏi tôi có muốn cùng đi thư viện với cậu ấy không, nghĩ đến việc có thể tránh xa khỏi Đoạn Dịch, tôi liền vui vẻ nhận lời ngay.

 

Trong thư viện, Ôn Dụ chăm chú nhìn màn hình máy tính, bên cạnh là ba, bốn cuốn sách chuyên ngành.

 

Khi cảm nhận được ánh mắt của tôi, cậu ấy sẽ quay đầu khẽ hỏi xem tôi có chỗ nào chưa hiểu không.

 

So với Đoạn Dịch và Kỷ Dã, Ôn Dụ là người bình thường nhất trong ba người họ. Mặc dù từ khi nhập học, cậu ấy luôn lạnh lùng và giữ khoảng cách với tôi, nhưng chính điều đó lại khiến tôi cảm thấy dễ chịu.

 

Rời khỏi thư viện cũng đã là 10 giờ rưỡi tối. Làn gió mát cuối hè khiến lòng người khoan khoái, dễ chịu.

 

Đi bên cạnh, Ôn Dụ đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Diêu, với nền tảng hiện tại của cậu, chỉ cần cố gắng thì việc giữ học bổng sẽ không khó. Nhưng…”

 

“Hai môn chuyên ngành của cậu còn hơi yếu, từ giờ tôi sẽ kèm cho cậu.”

 

Tôi mở to mắt kinh ngạc.

 

Học bá lạnh lùng lại chủ động muốn kèm cặp tôi sao?

 

Thật là may mắn quá đi mất!

 

Tôi gật đầu đi/ên cuồ/ng, phấn khích đến mức không kiềm chế được, nắm ch/ặt lấy cánh tay của Ôn Dụ, đôi mắt cười híp lại để bày tỏ lòng biết ơn.

 

“Ôn học bá, cậu tốt quá đi mất!”

 

Cậu ấy nhìn xuống tay tôi đang nắm lấy cánh tay cậu, khóe môi dường như khẽ nhếch lên, rồi không nói gì thêm.

 

Khi tôi trở về ký túc xá, Kỷ Dã và Đoạn Dịch đang chơi game cùng nhau. Vừa thấy tôi về, Đoạn Dịch tắt điện thoại ngay lập tức, cười toe toét rồi vòng tay qua cổ tôi.

 

“Tiểu Diêu, cuối cùng cậu cũng về. Tôi đợi cậu mãi để đi ngủ đây.”

 

Kỷ Dã nheo mắt nhìn, cũng bỏ điện thoại xuống: “Gì cơ? Cậu muốn ngủ với Tiểu Diêu sao?”

 

Không để tôi kịp giải thích, nụ cười trên mặt Đoạn Dịch càng rạng rỡ hơn: “Có gì mà ngạc nhiên, mấy ngày cậu với Ôn Dụ không ở đây, tôi và Tiểu Diêu vẫn ngủ chung mà.”

 

Lời vừa dứt, ánh mắt sắc bén của Kỷ Dã liền chiếu thẳng vào tôi, trên gương mặt hiện rõ vẻ khó chịu. Ở bên kia, Ôn Dụ đang sắp xếp đồ đạc, tay bỗng khựng lại, không khí quanh cậu đột nhiên lạnh đi rõ rệt.

 

Đoạn Dịch vẫn tỏ vẻ không biết gì, tiếp tục giục tôi mau đi rửa mặt.

 

Mỗi lần có hai người hoặc cả ba người họ ở đây, một bầu không khí áp lực lại bao trùm khiến tôi không thể không khép nép.

 

Như ngay lúc này đây.

 

Tôi chỉ dám nhỏ giọng phản đối Đoạn Dịch: “Tôi thấy cậu đã có đệm mới rồi, đừng hòng trèo lên giường tôi nữa.”

 

Đoạn Dịch nhặt chiếc gối của mình từ giường tôi lên, cười bất lực: “Haiz, Tiểu Diêu thật là vô tình.”

 

Tôi không dám nhìn phản ứng của hai người kia, vội vã đi rửa mặt rồi nhanh chóng leo lên giường.

 

Thế nhưng…

 

Sáng hôm sau, khi tôi soi gương, tôi c.h.ế.t lặng.

 

Trên xươ/ng quai xanh của tôi xuất hiện một chuỗi vết đỏ li ti rải rác!

 

11

 

Sau khi suy đoán được “thủ phạm” gây ra những vết đỏ đó, tôi bảo Ôn Dụ đi thư viện trước, rồi một mình đi tìm Kỷ Dã.

 

Kỷ Dã học khác ngành với tôi và Ôn Dụ, nên lúc tôi đến thì cậu ấy vừa tan học. Đang còn phân vân không biết phải làm sao để hỏi chuyện cậu ấy “lén hôn” tôi đêm qua, thì từ xa tôi thấy Đoạn Dịch gọi cậu ấy lại.

 

Cách đó không xa, họ đứng giữa những tán cây và bụi hoa, dường như không phát hiện ra tôi. Tôi định quay đi để tránh việc nghe lén, nhưng lại nghe họ nhắc đến tên mình.

 

“Kỷ Dã, có phải cậu thích Tô Diêu rồi không?”

 

Kỷ Dã nhả ra một vòng khói th/uốc, nhướng mày: “Cậu nói cái quái gì thế?”

 

Đoạn Dịch cười khẩy: “Đừng giả vờ nữa, nửa đêm qua tôi thấy hết rồi.”

 

“Làm như cư/ớp bóc không bằng, kéo chăn người ta ra rồi ôm ch/ặt mà cắn. Ai ngờ Kỷ thiếu gia đây cũng có lúc phải ‘ăn vụng’.”

 

Đúng là Kỷ Dã làm rồi.

 

Tôi khẽ cau mày, không biết nên cảm thấy thế nào.

 

Kỷ Dã tiếp tục dựa vào lan can, hút thêm một hơi rồi nhếch môi chậm rãi nói: “Chơi thôi mà, ngày tháng nhàm chán quá thôi.”

 

“Cậu còn ôm cậu ấy ngủ được, tôi hôn vài cái thì có làm sao.”

 

Lòng tôi chợt lạnh ngắt.

 

Những cảm giác mơ hồ và chút mến m/ộ mà tôi dành cho cậu ấy giờ như một cái t/át giáng thẳng vào mặt, đá/nh thức những ảo tưởng tự lừa mình bấy lâu.

 

Ở bên kia, Đoạn Dịch bật cười giễu cợt: “Tsk tsk, nhớ cái hồi ai mà nhìn ảnh cậu ấy là đã thấy gh/ê t/ởm? Nếu không phải vì…”

 

Phần sau tôi không nghe rõ.

 

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên kéo tôi trở về thực tại, tôi hoảng hốt quay người, bỏ chạy mà không nhìn lại.

 

Tiếng bước chân dồn dập cùng hơi thở nặng nề như tố cáo sự thất vọng và bẽ bàng của tôi. Đến lúc này, tôi mới nhận ra, dù có cố gắng lấy lòng họ trong suốt hai năm qua thì những thành kiến ban đầu của họ vẫn luôn ngăn cách chúng tôi.

 

Nói trắng ra, những hành động tốt đẹp những ngày gần đây chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển của mấy cậu thiếu gia khi chán chường.

 

Tôi thật ngốc nghếch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0