Xuất thân là chó đấu, cơ thể Cố Triệt rất vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, nặng không nhẹ chút nào.

 

Rõ ràng tôi đã quá tự tin với cơ thể suốt ngày ngồi bàn giấy của mình.

 

Vừa bế lên, chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì cả hai đổ nhào xuống đất.

 

Cuối cùng cắn răng chịu đựng, tôi mới đặt được cậu ấy xuống an toàn.

 

Chiếc xe lăn đặc chế này thoải mái hơn nhiều so với cái ở trại, quan trọng nhất là nó còn có cả chỗ để đuôi.

 

Tôi giúp Cố Triệt kéo cái đuôi đang kẹt trong khe lưng ghế ra, tiện tay vuốt lại lớp lông xù.

 

Chiếc đuôi vẫy nhè nhẹ, rõ ràng cậu rất hài lòng với vị trí để đuôi này.

 

“Cái xe lăn kia không hợp với thú nhân đâu. Từ nay dùng cái này nhé.”

 

Dưới sự giúp đỡ của nhân viên, xe lăn được đưa lên xe.

 

Nhìn cảnh cây cối ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, Cố Triệt chìm trong dòng suy nghĩ nặng nề.

 

Cậu cảm thấy, chắc chắn con người này có mục đích gì đó.

 

Có thể là muốn cậu làm việc gì, hoặc… giống như trên tin tức từng nói, có kẻ lợi dụng danh nghĩa nhận nuôi để mổ cư/ớp n/ội tạ/ng thú nhân.

 

Nghĩ đến đây, Cố Triệt càng thêm bất an.

 

Cậu nhìn đôi chân vô lực như phế vật của mình.

 

Nếu thật là như vậy… có lẽ cũng là số cậu.

 

Xe chạy bao lâu thì đầu óc Cố Triệt rối lo/ạn bấy lâu.

 

Nhưng rồi, tất cả những điều trong đầu cậu nghĩ đều không xảy ra.

 

Vì vừa về đến nhà, cậu đã bị tôi nhét vào bồn tắm.

 

Chó sói Séc cao gần hai mét, lông ướt sũng, những vết s/ẹo do móng vuốt và răng nanh để lại trong các trận đấu được lớp lông che giấu.

 

Chỉ cần chạm nhẹ vào bằng đầu ngón tay, tai Cố Triệt liền gi/ật giật.

 

Khi chạm đến đôi chân vô lực, sống lưng cậu căng cứng lại.

 

Cậu dùng chân trước đạp đạp, theo bản năng muốn tránh khỏi sự tiếp xúc của tôi.

 

Nhưng sau khi phát hiện mình không thể chống lại, Cố Triệt buông xuôi, thả lỏng người, mặc tôi xoa xà phòng cho cậu.

 

Cậu bị khăn tắm quấn ch/ặt, sau nửa tiếng sấy khô, biến thành một “chú chó mới” lông mượt mà thơm tho.

 

“Đây là phòng khách, đây là bếp, đây là phòng tắm…”

 

Tôi đẩy xe cho Cố Triệt tham quan.

 

Dù tôi không nói gì, cậu cũng nhận ra căn nhà này rộng hơn rất nhiều so với những nơi cậu từng ở. Rõ ràng là cố tình thiết kế để tiện cho xe lăn di chuyển.

 

Cậu len lén ngó xung quanh, chóp mũi động đậy, ngửi lấy mùi trong nhà.

 

“Đây là phòng của cậu. Tôi không biết cậu thích gì nên trang trí đơn giản thôi.”

 

Tôi cầm một chiếc hộp trên bàn, mở ra trước mặt cậu.

 

“Nếu cần gì thêm, cứ dùng điện thoại mà m/ua. Tài khoản tôi đã liên kết với thẻ phụ, mật khẩu là ngày sinh của cậu.”

 

Cố Triệt ngẩn ra rất lâu mới dám nhận điện thoại, lí nhí nói: “Cảm ơn.”

 

Tối đó tôi nấu thịt bò hầm cà chua.

 

Cố Triệt ăn xong một bát thì ngừng.

 

Nhưng mà một con ch.ó to thế này, sao mà no với một bát nhỏ được?

 

Tôi lại múc thêm một bát đầy đẩy đến trước mặt cậu, còn rót thêm ly nước ép trái cây và rau củ.

 

Cậu ăn sạch.

 

Sau đó ngồi nhìn tôi dọn dẹp bát đũa, ánh mắt ngày càng bất an.

 

Đến khi tôi đẩy xe đưa cậu về phòng ngủ, cuối cùng Cố Triệt không nhịn được hỏi:

 

“Anh… cần tôi làm gì không?”

 

“Không cần.” Tôi xoa đầu cậu, “Cậu nghỉ ngơi cho tốt.”

 

Chương 3

 

Nửa đêm, tôi bị tiếng động khẽ đ/á/nh thức.

 

Ngồi dậy, tôi đi về phía cửa.

 

Cửa khép hờ một khe nhỏ.

 

Ánh sáng từ cửa sổ sát đất rọi vào, tôi thấy một chú chó to đang ngồi ngay cửa như một con sư tử đ/á canh giữ.

 

Tôi rón rén tiến lại gần từ phía sau.

 

Chỉ cần một chút tiếng động thôi cũng không qua được tai của Cố Triệt.

 

Tôi vừa bước một bước, cậu ta đã phát hiện ra.

 

Trong bóng tối, đôi mắt cậu phát ra ánh sáng xanh mờ.

 

Nhận ra là tôi, ánh mắt đầy cảnh giác ấy mới dần dịu lại.

 

Tôi bật đèn.

 

“Sao không ngủ?”

 

Cố Triệt cụp tai, cúi đầu.

 

“Tôi… đang canh cửa.”

 

“Canh cửa?”

 

“Ừm, anh cho tôi đồ ăn, cho tôi phòng ở… tôi giúp anh canh cửa.”

 

Giọng cậu nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn nhạy bén cảm nhận được sự bất an trong đó.

 

Tôi chợt nhớ đến mấy bài viết về đấu trường thú bất hợp pháp.

 

Để kí/ch th/ích sự hung hăng của chó đấu, Cố Triệt từ nhỏ đã được dạy rằng phải đ/á/nh đổi thì mới có thức ăn.

 

Hoàn thành huấn luyện thì được ăn. Thắng trận thì được ăn. Còn nếu không làm gì – thì đói hoặc bị đ/á/nh.

 

Cậu đã sống như thế quá lâu, dù đã thoát ra rồi, cũng khó mà quen với cuộc sống yên bình.

 

Chính vì thế, dù tôi không hề yêu cầu, cậu vẫn muốn làm gì đó để cảm thấy yên tâm hơn.

 

“Nơi này rất an toàn.”

 

“Nhiệm vụ duy nhất của cậu bây giờ, là nghỉ ngơi thật tốt, ăn no mỗi ngày.”

 

Tôi xoa đầu Cố Triệt.

 

Đôi tai lông xù khẽ run lên, cảm giác thật dễ chịu.

 

Thấy cậu không trả lời, tôi lại hỏi:

 

“Nghe chưa?”

 

Chiếc đuôi đằng sau khẽ động đậy, giọng cậu nhỏ xíu.

 

“…Ừ.”

 

Chương 4

 

Nhưng thực ra, Cố Triệt vẫn chưa thật sự hiểu.

 

Đêm đó, tôi bắt gặp cậu ấy lén lút ra canh cửa đến mấy lần.

 

Cuối cùng, để ép cậu chịu ngủ, tôi dứt khoát kéo cậu lên giường ngủ chung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Tắt đèn Chương 8
8 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cá chẳng trong ao

Chương 8
Lục Thâm nhận lầm người, đoạn tuyệt hôn ước cùng ta, thanh danh của ta liền tan thành mây khói. Người đời đàm tiếu ta vô đức, mạo nhận ân tình của muội muội. Phụ mẫu chê ta mất mặt, quở trách ta tâm trí mê muội. Cuối cùng, Lục Thâm như ý nguyện cưới muội muội làm thê. Còn ta, thay muội muội gả cho kẻ hàn môn từng đính ước với nàng. Sau khi thành thân, Tạ Hàn đối đãi với ta cực tốt. Chàng trù tính mưu lược, trong triều đình từng bước thăng tiến. Vì uy quyền của chàng, không một ai dám giễu cợt ta nữa. Thậm chí khi gặp lại muội muội, chàng cũng luôn đứng ra bảo vệ ta. Thế nhưng, đến khi Tạ Hàn bệnh nặng lâm chung, chàng lại né tránh bàn tay ta. Chàng nắm chặt túi gấm của mình, chẳng hề nhìn ta lấy một cái. Chàng nói: "Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại nữa." Đến lúc nhập quan mới hay, trong túi gấm ấy lại cất giữ tờ hôn ước của chàng và muội muội. Trọng sinh trở về ngày muội muội cứu Lục Thâm, ta sớm rời nhà đi tìm người, nào ngờ Tạ Hàn cũng tìm đến tận cửa...
Cổ trang
Trọng Sinh
Ngôn Tình
27
Thường Hoan Chương 8