Xuất thân là chó đấu, cơ thể Cố Triệt rất vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, nặng không nhẹ chút nào.
Rõ ràng tôi đã quá tự tin với cơ thể suốt ngày ngồi bàn giấy của mình.
Vừa bế lên, chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì cả hai đổ nhào xuống đất.
Cuối cùng cắn răng chịu đựng, tôi mới đặt được cậu ấy xuống an toàn.
Chiếc xe lăn đặc chế này thoải mái hơn nhiều so với cái ở trại, quan trọng nhất là nó còn có cả chỗ để đuôi.
Tôi giúp Cố Triệt kéo cái đuôi đang kẹt trong khe lưng ghế ra, tiện tay vuốt lại lớp lông xù.
Chiếc đuôi vẫy nhè nhẹ, rõ ràng cậu rất hài lòng với vị trí để đuôi này.
“Cái xe lăn kia không hợp với thú nhân đâu. Từ nay dùng cái này nhé.”
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên, xe lăn được đưa lên xe.
Nhìn cảnh cây cối ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, Cố Triệt chìm trong dòng suy nghĩ nặng nề.
Cậu cảm thấy, chắc chắn con người này có mục đích gì đó.
Có thể là muốn cậu làm việc gì, hoặc… giống như trên tin tức từng nói, có kẻ lợi dụng danh nghĩa nhận nuôi để mổ cư/ớp n/ội tạ/ng thú nhân.
Nghĩ đến đây, Cố Triệt càng thêm bất an.
Cậu nhìn đôi chân vô lực như phế vật của mình.
Nếu thật là như vậy… có lẽ cũng là số cậu.
Xe chạy bao lâu thì đầu óc Cố Triệt rối lo/ạn bấy lâu.
Nhưng rồi, tất cả những điều trong đầu cậu nghĩ đều không xảy ra.
Vì vừa về đến nhà, cậu đã bị tôi nhét vào bồn tắm.
Chó sói Séc cao gần hai mét, lông ướt sũng, những vết s/ẹo do móng vuốt và răng nanh để lại trong các trận đấu được lớp lông che giấu.
Chỉ cần chạm nhẹ vào bằng đầu ngón tay, tai Cố Triệt liền gi/ật giật.
Khi chạm đến đôi chân vô lực, sống lưng cậu căng cứng lại.
Cậu dùng chân trước đạp đạp, theo bản năng muốn tránh khỏi sự tiếp xúc của tôi.
Nhưng sau khi phát hiện mình không thể chống lại, Cố Triệt buông xuôi, thả lỏng người, mặc tôi xoa xà phòng cho cậu.
Cậu bị khăn tắm quấn ch/ặt, sau nửa tiếng sấy khô, biến thành một “chú chó mới” lông mượt mà thơm tho.
“Đây là phòng khách, đây là bếp, đây là phòng tắm…”
Tôi đẩy xe cho Cố Triệt tham quan.
Dù tôi không nói gì, cậu cũng nhận ra căn nhà này rộng hơn rất nhiều so với những nơi cậu từng ở. Rõ ràng là cố tình thiết kế để tiện cho xe lăn di chuyển.
Cậu len lén ngó xung quanh, chóp mũi động đậy, ngửi lấy mùi trong nhà.
“Đây là phòng của cậu. Tôi không biết cậu thích gì nên trang trí đơn giản thôi.”
Tôi cầm một chiếc hộp trên bàn, mở ra trước mặt cậu.
“Nếu cần gì thêm, cứ dùng điện thoại mà m/ua. Tài khoản tôi đã liên kết với thẻ phụ, mật khẩu là ngày sinh của cậu.”
Cố Triệt ngẩn ra rất lâu mới dám nhận điện thoại, lí nhí nói: “Cảm ơn.”
Tối đó tôi nấu thịt bò hầm cà chua.
Cố Triệt ăn xong một bát thì ngừng.
Nhưng mà một con ch.ó to thế này, sao mà no với một bát nhỏ được?
Tôi lại múc thêm một bát đầy đẩy đến trước mặt cậu, còn rót thêm ly nước ép trái cây và rau củ.
Cậu ăn sạch.
Sau đó ngồi nhìn tôi dọn dẹp bát đũa, ánh mắt ngày càng bất an.
Đến khi tôi đẩy xe đưa cậu về phòng ngủ, cuối cùng Cố Triệt không nhịn được hỏi:
“Anh… cần tôi làm gì không?”
“Không cần.” Tôi xoa đầu cậu, “Cậu nghỉ ngơi cho tốt.”
Chương 3
Nửa đêm, tôi bị tiếng động khẽ đ/á/nh thức.
Ngồi dậy, tôi đi về phía cửa.
Cửa khép hờ một khe nhỏ.
Ánh sáng từ cửa sổ sát đất rọi vào, tôi thấy một chú chó to đang ngồi ngay cửa như một con sư tử đ/á canh giữ.
Tôi rón rén tiến lại gần từ phía sau.
Chỉ cần một chút tiếng động thôi cũng không qua được tai của Cố Triệt.
Tôi vừa bước một bước, cậu ta đã phát hiện ra.
Trong bóng tối, đôi mắt cậu phát ra ánh sáng xanh mờ.
Nhận ra là tôi, ánh mắt đầy cảnh giác ấy mới dần dịu lại.
Tôi bật đèn.
“Sao không ngủ?”
Cố Triệt cụp tai, cúi đầu.
“Tôi… đang canh cửa.”
“Canh cửa?”
“Ừm, anh cho tôi đồ ăn, cho tôi phòng ở… tôi giúp anh canh cửa.”
Giọng cậu nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn nhạy bén cảm nhận được sự bất an trong đó.
Tôi chợt nhớ đến mấy bài viết về đấu trường thú bất hợp pháp.
Để kí/ch th/ích sự hung hăng của chó đấu, Cố Triệt từ nhỏ đã được dạy rằng phải đ/á/nh đổi thì mới có thức ăn.
Hoàn thành huấn luyện thì được ăn. Thắng trận thì được ăn. Còn nếu không làm gì – thì đói hoặc bị đ/á/nh.
Cậu đã sống như thế quá lâu, dù đã thoát ra rồi, cũng khó mà quen với cuộc sống yên bình.
Chính vì thế, dù tôi không hề yêu cầu, cậu vẫn muốn làm gì đó để cảm thấy yên tâm hơn.
“Nơi này rất an toàn.”
“Nhiệm vụ duy nhất của cậu bây giờ, là nghỉ ngơi thật tốt, ăn no mỗi ngày.”
Tôi xoa đầu Cố Triệt.
Đôi tai lông xù khẽ run lên, cảm giác thật dễ chịu.
Thấy cậu không trả lời, tôi lại hỏi:
“Nghe chưa?”
Chiếc đuôi đằng sau khẽ động đậy, giọng cậu nhỏ xíu.
“…Ừ.”
Chương 4
Nhưng thực ra, Cố Triệt vẫn chưa thật sự hiểu.
Đêm đó, tôi bắt gặp cậu ấy lén lút ra canh cửa đến mấy lần.
Cuối cùng, để ép cậu chịu ngủ, tôi dứt khoát kéo cậu lên giường ngủ chung.