Tổng tài bá đạo cưỡng ép đoạt lấy một mỹ nhân lạnh lùng yếu ớt.

 

Nhưng chuyện đó thì chẳng liên quan gì đến tôi.

 

Vì tôi chỉ là thằng thư ký xui xẻo trong truyện tổng tài, nửa đêm còn phải đi m/ua bao t.ử cho ông ta dùng.

 

Mỹ nhân có cốt khí, không chịu làm chim hoàng yến trong lồng vàng.

 

Tổng tài nổi gi/ận, sai tôi dạy dỗ mỹ nhân cho ra h/ồn.

 

Tôi: Hả?

 

Tôi không nỡ ra tay mà.

 

Thế là, tổng tài bảo tôi hành hạ mỹ nhân ngày đêm, tôi bắt anh ta làm PPT suốt ba ngày ba đêm.

 

Tổng tài muốn tôi bẻ g/ãy lòng tự tôn của anh ta, tôi bắt mỹ nhân mặc đồ thiên thần cosplay, gi/ật đ/ứt cánh, nh/ục nh/ã một trận.

 

Cho đến khi tổng tài sai tôi nh/ốt mỹ nhân vào phòng tối chăm sóc anh ta, mỹ nhân lại nhào tới đ/è tôi xuống.

 

Tôi: Hả?

 

Mỹ nhân không kìm được đ/è lên tôi: “Lần này là play phòng tối hả? Được, anh nằm xuống đi, tôi chuẩn bị xong rồi.”

 

Tôi: Hả hả hả?

 

1

 

Hai giờ sáng, tổng tài lại gọi liên hoàn đòi mạng.

 

Tối nay là lần thứ ba rồi! Có để người ta ngủ không hả?

 

Tôi mới vừa đưa ông ta mười hộp bao t.ử đấy thôi mà?

 

Ổng với con chim hoàng yến cay nồng của ổng xài gì mà nhanh vậy trời?

 

Mười hộp đó má ơi!

 

Đây là thế giới truyện đam mỹ sao?!

 

Tổng tài công trong đam mỹ giờ hung hãn dữ thần vậy luôn?

 

May mà tôi chỉ là thằng trợ lý pháo hôi xuyên thư, không cần lo bị đổ m.á.u chỗ đó.

 

Tôi nghiến răng c.h.ử.i cả vạn lần “mẹ kiếp”, nhưng chuông mới reng lần hai tôi đã bắt máy, giọng nịnh nọt hết sức: “Alo, Tổng giám đốc Tạ, tôi nghe! Có gì cần dặn dò ạ?”

 

Tạ Minh vừa thở hổ/n h/ển vừa cày nát ruộng với tiểu ớt cay, vừa lạnh nhạt ra lệnh: “Con chim mới tôi m/ua về tới rồi, cậu tắm sạch cho nó rồi dẫn vào tham gia cùng chúng tôi.”

 

Tôi lạnh hết cả da đầu: “Tham gia cùng? Chúng tôi?! Cả tôi cũng phải?!”

 

Tạ Minh bên kia hình như bật cười, giọng trầm khàn đầy hứng thú: “Tôi nói là tôi và tiểu ớt cay. Cậu đang nghĩ cái gì? Cậu muốn tham gia với tụi tôi à?”

 

Tôi sợ đến quỳ luôn: “Không không không, tôi là cóc ghẻ, không dám mơ thịt thiên nga!”

 

Dùng thiên nga để ví với chim hoàng yến mới mà Tạ Minh vừa m/ua từ chỗ má mì trong câu lạc bộ — Giang Tuyết Thì, hoàn toàn không sai.

 

Ảnh có gương mặt đủ để bẻ cong vô số trai thẳng.

 

Tất nhiên, trừ tôi ra.

 

Tôi thẳng như thép, còn sợ gay nữa kìa.

 

Một mỹ nhân vừa đẹp vừa cao ngạo như thế lại sắp bị Tạ Minh làm hỏng.

 

Tôi không đành lòng.

 

Mỹ nhân bị đám vệ sĩ áo đen của Tạ Minh đẩy vào phòng tắm, bị vòi hoa sen xả nước lạnh xối xả lên người.

 

Anh ta giống như một vị thần bị kéo ngã khỏi ngai vàng, nhếch nhác nhưng vẫn đẹp đến lạ, ánh mắt nhìn tôi trong chớp mắt lạnh lẽo và sắc bén như thể đang nhìn một con chó.

 

Chỉ là giây sau, anh ta trượt ngã xuống sàn, khẽ kêu lên một tiếng: “A, lạnh quá.”

 

2

 

Ngay lúc đó, lòng thương của tôi bùng lên.

 

Không được, sao đám người của Tạ Minh lại không biết thương hoa tiếc ngọc thế này?

 

Tôi gi/ật vòi sen, đuổi vệ sĩ ra, chỉnh lại nước ấm, cúi người nhẹ giọng nói: “Anh tự tắm đi, nhớ rửa cho sạch vào.”

 

Rồi tôi lại nghĩ tới chuyện đây là lần đầu tiên Giang Tuyết Thì bị cái tên tổng tài cục súc như Tạ Minh cưỡi, nên cũng tốt bụng nhắc anh ta vài câu.

 

“Các cậu 0 biết dùng mấy thứ hỗ trợ rồi chứ? Lần này nhớ bôi nhiều chút, đỡ đ/au.”

 

Cũng đỡ để lát nữa tôi lại bị gọi giữa đêm, phải đưa người đi viện.

 

Giang Tuyết Thì nhìn tôi đầy mơ hồ: “Không biết, anh chỉ tôi với?”

 

Ờ, thì ra là lần đầu thật.

 

Tạ Minh, đồ s/úc si/nh.

 

Tôi cầm một lọ gel, ngồi xổm xuống dạy anh ta: “Là cái này, lấy nhiều một chút rồi bôi vào chỗ đó.”

 

Giang Tuyết Thì: “Chỗ đó là chỗ nào?”

 

Tôi đỏ mặt: “Thì... chỗ đó đó!”

 

Giang Tuyết Thì lắc đầu: “Vẫn không hiểu, anh làm mẫu cho tôi được không?”

 

Tôi quýnh lên, sao mà ng/u dữ vậy chời! Tôi suýt thì mở thắt lưng, kéo gần xong cái khóa quần rồi mới nhận ra mình đang làm cái q/uỷ gì vậy nè! Tôi đâu phải 0, tôi đâu có kinh nghiệm, dạy kiểu gì chứ?!

 

Tôi như con ch.ó bị dắt mũi xoay vòng vòng, mà có ai dắt đâu chứ.

 

Tôi móc điện thoại ra mở video đam mỹ cho ảnh coi, rồi luống cuống bỏ chạy: “Không hiểu thì xem video mà học đi!”

 

3

 

Nước trong phòng tắm b.ắ.n tung tóe như pháo n/ổ, lương tâm tôi cũng như bị đ.á.n.h pháo, dằn vặt không yên.

 

Đợi đến khi Giang Tuyết Thì bước ra, thấy dáng vẻ anh ta sau khi tắm rửa xong, lạnh lùng thoát tục, tôi lại càng nghẹn ngào trong lòng.

 

Bên phòng bên cạnh vang lên tiếng gầm của Tạ Minh: “Trợ lý Tằng! Người đâu rồi?! Lôi người vào đây cho tôi!”

 

Tôi gi/ật b.ắ.n cả người, lẩm bẩm “báo ứng, báo ứng”, rồi bẻ ngoặt hai tay của Giang Tuyết Thì ra sau, đẩy anh vào phòng.

 

Khóe mắt tôi lướt thấy cảnh bên trong.

 

Tôi lập tức thấy mắt mình không còn sạch sẽ nữa.

 

Quay đầu lại, thấy Giang Tuyết Thì vẫn đứng ch/ôn chân trước cửa.

 

Ánh mắt anh nhìn Tạ Minh, lại có chút gì đó như đang đứng trên cao nhìn xuống.

 

“Tự đi vào đi! Đừng không biết điều.”

Tôi giục anh ta.

 

Kết quả là tôi đẩy một cái, anh mới chịu bước một bước.

 

Khi tôi đẩy được anh ta đến cạnh giường, lại thấy ánh mắt của Giang Tuyết Thì nhìn Tạ Minh và tiểu ớt cay của hắn như đang nhìn... một con chó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gối sương thanh phủ kín rừng thưa

Chương 6
Tôi hỏi mượn thanh mai trúc mã của mình là Lạc Thiếu Ninh ba lượng bạc để đến y quán khám bệnh. Hắn vội vã lên đường đi Dương Châu dự hội hoa, trước khi lên thuyền sai tiểu đồng ném cho tôi hai mươi đồng tiền đồng. "Hái đại vài thang thuốc là đủ rồi, số mỏng chịu không nổi phúc dày. Không có mệnh phú quý, uống thuốc quý lại càng hại thân." Chiếc thuyền hoa cao ba tầng theo dòng nước trôi đi mất hút. Tôi thất hồn thất vía quay về Lạc gia, vừa hay gặp bà mối. Bà ta bảo có chàng trai tốt, là người đọc sách, tương lai rộng mở. Tôi hỏi: "Có thể cho tôi ba lượng bạc chữa bệnh không?" Bà mối cười như hoa nở: "Được chứ, còn may cho cô gấm vóc làm áo cưới, cài hoa lụa về nhà chồng nữa là." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà mối: "Tôi đồng ý."
Cổ trang
Ngôn Tình
1
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?