Chưa kịp đắc ý thì anh ta bất ngờ áp sát, mặt chỉ cách tôi 0.01 cm:

 

“Này, sao cậu biết tôi là… quyến rũ?”

 

Tôi hoảng quá, buột miệng khai:

 

“ID trên app đặt đồ của anh là: ‘Top 24cm cần tìm bot’…”

 

“Ồ, trí nhớ cũng tốt đấy chứ ~” – anh ta cười gian, rồi… liếc xuống chỗ nh.ạy cả.m của tôi.

 

“Của cậu có được 24cm không?”

 

Tôi không kịp nghĩ, bật thốt:

 

“18.5cm…”

 

Ch*t cha cái miệng! Sao lại nói ra mồm?!

 

Đôi mắt dài hẹp của Cố Thần Chu lúc này như hồ ly đội lốt người, phản chiếu ánh sáng kỳ dị dưới cặp kính gọng vàng.

 

“Dài không bằng, vậy bề ngang thì sao?”

 

Tôi như bị điện gi/ật, gi/ật nảy người lùi lại:

 

“Tôi… tôi là trai thẳng! Tôi thà c.h.ế.t chứ không cong!”

 

Chương 04: Hồng nhan họa thủy – Boss cười như hồ ly

 

Tôi lảo đảo chạy khỏi phòng, sau lưng vang lên tiếng cười giòn giã của Boss.

 

Về đến nhà, tôi mới sực nhớ ra – anh ta cố tình troll tôi vì biết tôi sợ gay.

 

Ch*t ti/ệt! Tên gay xảo quyệt!!

 

Lại thêm một đêm mất ngủ vì tức.

 

Vài ngày sau, Cố Thần Chu lại kéo tôi đi gặp khách hàng.

 

Anh ta chắc thề sống thề c.h.ế.t phải hành tôi cho đến kiệt sức.

 

Khách hàng tên Lâm – cao to lực lưỡng, mặc vest, cao tận 1m88.

 

Trong bữa ăn, Cố Thần Chu cứ mắt đưa mày liếc với anh ta.

 

Một tổ hợp: da ngăm – cơ bắp – top × tinh anh – lạnh lùng – bot = quá kí/ch th/ích.

 

N/ão tôi lúc này toàn là màn hình mosaic 18+…

 

Tại sao tôi lại thấy… khó chịu?

 

Sau khi ký hợp đồng xong, Boss bảo tôi:

 

“Trợ lý Lục, đặt giúp tôi hai phòng khách sạn.”

 

“Tôi với Tổng Lâm một phòng, cậu một phòng.”

 

Tôi sững người:

 

“Hai người ở chung phòng???”

 

Anh ta khoác vai Tổng Lâm như muốn treo người lên, còn Tổng Lâm thì dịu dàng xoa lưng Boss cưng chiều.

 

“Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại anh ấy.”

 

“Chúng tôi phải ôn chuyện một chút.”

 

Ôn chuyện??? Hay là “gõ bát”??? Tôi biết thừa rồi!

 

Thằng gay này đúng là không biết x/ấu hổ!

 

Thấy trai cơ bắp là nhào tới như chó đói thấy xươ/ng.

 

Khó trách, nửa đêm còn đặt đồ chơi 24cm…

 

Tôi liếc tr/ộm vùng tam giác vàng của Tổng Lâm, khá là bự đấy chứ.

 

Thế thì… m.ô.n.g của Cố Thần Chu có chịu nổi không??

 

Không hiểu vì sao, tôi thấy lòng khó chịu cực kỳ.

 

Chương 05: Giải c/ứu “cái mông” của Boss!

 

Tối đó, tôi dán tai vào vách tường, hóng hớt như một con đỉa.

 

Từ phòng bên kia, ti/ếng r/ên rỉ vọng ra:

 

“Come on baby, anh không chờ nổi nữa!”

 

“Đừng vội, để anh chuẩn bị đạo cụ đã…”

 

Cái q/uỷ gì thế này?! Bắt đầu rồi hả?!

 

Không được! Tôi phải giải c/ứu m.ô.n.g Boss!

 

Tôi gõ cửa:

 

“Boss, có chuyện gấp ở công ty!”

 

“Mai hẵng nói, tôi đang bận!”

 

Má nó, một giây cũng không rảnh hả?!

 

“Tôi… m/ua đồ ăn đêm cho anh nè…”

 

“Không ăn! Tự xử đi!”

 

Âm thanh bên trong ngày càng đồi trụy – khó nghe – không phù hợp với trẻ em:

 

“Nhanh lên! Em chịu không nổi rồi!”

 

“C/ứu em! Em muốn c.h.ế.t mất!”

 

Tôi không chịu nổi nữa. Nóng m/áu.

 

Đập cửa ầm ầm:

 

“Tôi là cảnh sát! Mở cửa kiểm tra!”

 

“Tất cả im lặng cho tôi!”

 

RẦM!

 

Cửa bật mở.

 

Cố Thần Chu mặt đen như mây giông, mắt ngấn nước, môi đỏ như trái cherry, nhìn tôi chằm chằm:

 

“Cậu phát đi/ên à? Làm ơn tha cho tôi một lần được không?”

 

Ánh mắt long lanh… môi ửng hồng…

 

…Sao lại thấy đáng yêu vậy trời???

 

Tôi cố trấn tĩnh:

 

“Tôi tưởng anh bị Tổng Lâm… làm gì đó…”

 

Anh ta ngơ ra rồi hỏi ngược lại:

 

“Cậu nói gì cơ? Anh ta là em họ tôi đấy.”

 

Tôi há hốc mồm: “Anh em họ mà… ở chung???”

 

Cố Thần Chu nổi gi/ận:

 

“Cậu nghĩ tôi l.o.ạ.n l.u.â.n hả?! Là em họ ruột!”

 

Tôi vẫn chưa hoàn h/ồn:

 

“Em ruột thật á??? Thế là incest thật luôn á?!”

 

“Tôi kh/inh!”

 

Cố Thần Chu tức thật rồi, anh ta gi/ật mạnh lỗ tai tôi:

 

“Trong đầu cậu chứa cái thứ gì thế hả?”

 

“Tôi là gay, nhưng không phải ai tôi cũng ăn được!”

 

“Tôi với thằng em họ chỉ đang chơi game thôi!”

 

Tổng Lâm ló đầu ra từ trong phòng, ngậm điếu th/uốc, tay cầm điện thoại:

 

Hóa ra… là đang đ/á/nh game thật. Mà rên như đóng phim JAV chi vậy?!

 

“Xin lỗi, tôi tưởng nhầm…” – tôi lí nhí nói.

 

Cố Thần Chu buông tai tôi ra, lại tiến sát hơn một bước.

 

Mùi nước hoa lạnh lẽo của anh ta như xộc thẳng vào n/ão tôi.

 

Sau đó là một câu cảnh cáo cực gắt:

 

“Cho dù tôi có đi cặp với ai, cũng chẳng liên quan gì đến cậu.”

 

“Còn dám xen vào chuyện riêng của sếp nữa, tôi đuổi việc cậu!”

 

Trời ơi, sao tự nhiên tôi thấy… tim đ/ập nhanh vãi?!

 

Đêm đó, tôi nằm mơ thấy mình bạo hành Cố Thần Chu.

 

“Dám trừ lương ông! Dám m/ắng ông là heo ng/u!”

 

“Mẹ kiếp! Tư bản hút m.á.u phải ch*t!”

 

“Gọi ông là ba mau, không là đ/á/nh tiếp!”

 

Cố Thần Chu trong mơ ướt mắt, dịu dàng nũng nịu:

 

“Ba ơi… đừng đ/á/nh nữa mà…”

 

Một câu “ba ơi” như mèo cào vào tim tôi.

 

Tôi như tan chảy, mềm nhũn như bánh flan.

 

Tôi nhấc cằm anh ta lên, anh ta ngoan ngoãn dụi mặt vào tôi.

 

Tên Boss khốn nạn này cuối cùng cũng phục dưới chân tôi. Quá sướng!

 

Tôi cười gian, bóp mặt anh ta như bóp mochi, anh ta còn l.i.ế.m nhẹ ngón tay tôi.

 

Má ơi, con ch.ó ngoan số một là đây!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tin Bình Luận Cốt Truyện, Tôi Xém Chút Mất Cả Chồng Lẫn Cáo Yêu

Chương 7
Sau khi nhặt được con cáo, đêm nào tôi cũng nằm mộng xuân. Chiếc đuôi cáo đỏ rực quấn chặt lấy vòng eo tôi, dụ dỗ tôi đặt tay lên cơ bụng của hắn. "Chị ơi, là tám múi, có thích không?" Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đỏ bừng mặt, không dám nhìn con cáo đang ngủ chung một chăn với mình. Lúc theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt. [Đồ cáo lẳng lơ, sống mấy nghìn năm rồi mà còn gọi cô gái hơn hai mươi tuổi là chị.] [Con cáo vừa ngốc vừa đần, đây không phải là nữ chính, đây là kẻ thù đã chia rẽ anh và nữ chính ở kiếp trước!] [Kiếp trước nữ phụ thỏ tinh được bé nữ chính tốt bụng cứu mạng, kết quả lại lấy oán báo ân, cướp đoạt thân xác của bé nữ chính để ở bên nam chính, sau khi bị nam chính phát hiện thì bị lăng trì đến chết, thật sự là hả hê lòng người!] [Nữ phụ độc ác cút ngay! Đừng tưởng mọc ra khuôn mặt giống hệt bé nữ chính thì có thể lừa gạt nam chính! Bé nữ chính của chúng ta sắp tìm đến rồi, đến lúc đó cứ chờ nhà tan cửa nát đi!] Tôi rùng mình một cái, theo bản năng siết chặt chiếc đuôi cáo đầy lông lá trong tay. Nhà tan cửa nát sao? Cầu còn không được ấy chứ!
Phiêu Lưu
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
0
Mất Nét Chương 10.