Tôi xoa cánh tay.

 

“Cậu đừng như vậy, tôi nổi da gà rồi đây.”

 

Nhưng rồi tôi lại thấy, cậu ta không để bụng mà vẫn dẫn tôi đi chơi, tôi đối xử vậy hơi tệ.

 

“Tóm lại, hôm nay cảm ơn nhé. Tôi vui lắm, nhưng thật sự không thể chấp nhận đàn ông được.”

 

Sắc mặt Cố Hành Vân lạnh đi.

 

“Cậu phải nói cái đó cho bằng được à?”

 

Tôi cảm giác nếu nói thêm câu nào nữa, thể nào cũng đ/á/nh nhau lần nữa.

 

 

Tôi vội vàng chào.

 

“Thôi không nói nữa, tôi đi trước, cậu cũng về đi.”

 

Tôi quay đầu bỏ chạy.

 

Cố Hành Vân đứng giữa khu vui chơi náo nhiệt, dáng cao g/ầy, im lặng.

 

Nhìn tôi chạy xa dần.

 

Cuối cùng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

 

“Triệu Tứ Nguyên, cậu trốn không thoát đâu.”

 

“Chỉ có mình tôi biết cậu là ai. Cậu định sẵn là của tôi.”

 

15

 

Có lẽ những lời tôi nói cuối cùng cũng khiến Cố Hành Vân bỏ cuộc.

 

Từ đó đến khi nhập học đại học, cậu ta không đến tìm tôi nữa.

 

Tôi hơi chán, suốt ngày ở nhà chơi game.

 

Chị tôi nhìn ngứa mắt, đuổi tôi ra ngoài du lịch.

 

Nói trong nhà có thằng em trai ru rú, chị dắt bạn gái về không tiện.

 

Tôi đăng ký tour du lịch, nam nữ đều có, ABO đủ cả.

 

Trên đường đi, đâu đâu cũng thấy A nam - O nam, A nam - O nữ, A nữ - O nam, A nữ - O nữ, B nam - B nữ yêu nhau.

 

Ngay cả mấy người bạn đồng hành cũng âm thầm thành đôi.

 

Thế giới toàn bong bóng tình yêu màu hồng.

 

Chỉ riêng tôi, bị mấy cái bong bóng đó chói đến muốn m/ù mắt.

 

Cũng có vài Alpha tỏ ý muốn tiến xa hơn với tôi.

 

Từ lúc đầu tôi còn lịch sự từ chối, đến khi bực mình thì chỉ mất đúng một tháng.

 

Tức quá, tôi tỏ tình với cô gái Beta mà tôi thân nhất trong đoàn.

 

Cô ấy nhìn tôi kinh ngạc.

 

“Omega thì nên ở bên Alpha chứ, hai người sinh ra là để bổ khuyết cho nhau. Trái tự nhiên không chỉ khiến cậu đ/au khổ mà còn hại cả đối phương.”

 

“Tôi chỉ muốn yêu một cô gái bình thường.” Tôi nói như kẻ tuyệt vọng.

 

Cô ấy không đồng tình lắm: “Cậu chỉ chọn Beta, không chọn Omega à?”

 

Tôi gật đầu.

 

“Có thể cho tôi biết tại sao không?” cô ấy hỏi.

 

“Tôi không thể xử lý được kỳ phát tình của họ…” Tôi lẩm bẩm.

 

“Cậu thấy không, rõ ràng cậu biết vấn đề, sợ làm hại người khác, vậy sao còn ép mình yêu Beta?”

 

Tôi không biết trả lời sao.

 

Những điều cô ấy nói đều đúng.

 

Nhưng tôi là người xuyên tới đây.

 

Linh h/ồn tôi là một trai thẳng thực thụ.

 

Tôi không thể chấp nhận bị đàn ông làm.

 

Càng không thể chịu nổi bị phụ nữ đ/è ra.

 

Thế giới quan mà tôi từng biết không phải như vậy.

 

Tôi biết làm sao được chứ?

 

Ngay cả trong thế giới này, tôi cũng chưa từng thấy ai thực sự gọi là “đồng tính” theo nghĩa đó.

 

Bảo tôi chuyển giới tính, đổi luôn hướng tính một cách tự nhiên như thế — tôi không làm nổi.

 

Thật quá kỳ quái.

 

Thế giới này có đủ loại tổ hợp tình yêu, tại sao chỉ mình tôi là không tìm được người yêu?

 

Tôi buồn bực đi du lịch, rồi lại buồn bực quay về.

 

Chị tôi thấy vậy, nói tôi đang tương tư.

 

Tôi bảo là tôi muốn c.h.ế.t rồi.

 

Chị lại đ/á/nh tôi một trận, rồi quẳng tôi lên đại học.

 

Trước khi đi còn buột miệng: “Nghe nói nhà họ Cố đang xem xét chuyện liên hôn, nhưng Cố Hành Vân không chịu, làm lo/ạn ngay trước mặt đối tượng xem mắt, chọc gi/ận nhiều nhà thế gia, mất cả mặt mũi, bị c/ắt thẻ ngân hàng.”

 

Chị liếc tôi một cái, nói tiếp: “Haizz… một thiếu gia nhà giàu tốt như thế, giờ phải đi làm thuê ki/ếm tiền.”

 

Giọng điệu của chị… y chang bà mối.

 

Tôi đảo mắt.

 

“Chị, chị có thiên vị quá không đấy?”

 

Chị tôi cũng đảo mắt lại.

 

“Không biết ai kia, với Alpha nam thì ngủ được, chứ chỉ hôn Alpha nữ thôi đã hét toáng lên.”

 

Nói thật, câu đó làm tôi cứng đơ luôn.

 

16

 

Chị tôi đậu xe trước cổng trường, tôi vẫn còn đang ngẩn người.

 

Xuống xe rồi, chị tự nhiên đẩy vali của tôi.

 

Tôi không quen, giành lại kéo lấy.

 

Cổng trường tụ tập một đám người.

 

Nhìn kỹ, chính giữa là Cố Hành Vân.

 

Mặc đồ không có thương hiệu, nhưng vẫn nổi bật lạ thường.

 

Gương mặt đó, ở thế giới toàn trai xinh gái đẹp này, cũng thuộc đỉnh kim tự tháp.

 

Ít nhất, tôi vừa liếc đã thấy cậu ấy ngay.

 

Cậu ấy thấy tôi, lập tức bước tới, kéo lấy vali của tôi.

 

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Đưa cho tôi một chai nước đ/á đắt tiền, rồi nói với chị tôi.

 

“Chị Tư Ngữ, để em tiễn cậu ấy, chị về làm việc đi ạ.”

 

Chị tôi gật đầu.

 

Rồi lấy điện thoại ra, đưa cho Cố Hành Vân.

 

Sau đó đứng trước cổng trường, kéo tôi lại nói:

 

“Người ta đều chụp kiểu này, tụi mình cũng chụp đi.”

 

Xung quanh người đến người đi, tiếng ồn ầm ĩ.

 

Nhưng khoảnh khắc đó như dừng lại, tai tôi im bặt.

 

Cho đến khi tiếng “Chụp xong rồi” của Cố Hành Vân lọt vào tai tôi.

 

Tôi mới như tỉnh khỏi mộng.

 

“Chị, gửi cho em một bản nhé.”

 

Chị vỗ vai tôi, vừa đi vừa vẫy tay.

 

Cười nói: “Được.”

 

Chị đi rồi, Cố Hành Vân không nói gì, cúi đầu kéo vali tôi đi vào trường.

 

Tôi ngẩn người.

 

Không suy nghĩ gì liền hỏi: “Chúng ta không chụp một tấm sao?”

 

Cố Hành Vân khựng lại, quay đầu, ánh mắt khó hiểu.

 

“Cậu muốn chụp với tôi?”

 

Tôi chẳng hiểu gì.

 

“Đều là con trai, cũng xem như bạn bè rồi, chụp mấy tấm ảnh chung thì sao chứ?”

Cố Hành Vân cười khổ.

 

“Triệu Tứ Nguyên, không thể tính như vậy.”

 

“Tôi là đàn ông, nhưng tôi không muốn làm bạn cậu, cũng không muốn chụp ảnh tình bạn gì với cậu.”

 

Tôi nhất thời không để ý tới ngữ điệu khác lạ của cậu ta, chỉ cảm thấy bị từ chối thì hơi mất mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
2 Bí mật vỡ lở Chương 15
3 Cha của cô ấy Chương 23
6 Thay Muội Gả Chương 18
7 Mất Nét Chương 10.
8 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
10 Chúc Thanh Sơn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kim Chủ Cũ Không Cần Tôi, Tôi Mang Bé Con Đi Tìm Daddy Mới

8
Kim chủ của tôi là một tên trai thẳng đáng ghét. Rõ ràng không thích tôi, lại cứ nhất quyết giữ tôi bên cạnh. Ngày nào cũng đưa tôi đi làm rồi đón về, quản cả ăn mặc ở đi lại, ngay cả buổi tối tôi ăn mấy miếng bánh ngọt cũng phải nhíu mày nhắc một câu: “Ăn ít thôi, đau dạ dày lại khóc.” Sau đó bạch nguyệt quang của anh về nước. Tôi ôm bụng nhỏ mới nhú, vui vẻ bỏ trốn. Ba tháng sau, khi anh bắt được tôi, tôi đang nằm trong lòng kim chủ mới, ngọt giọng dỗ người ta: “Daddy à, bé con muốn sợi dây chuyền kim cương kia.” “Còn muốn túi LV bản giới hạn.” “Với cả chiếc xe hơi màu trắng đỗ ngoài cửa nữa.” Người đàn ông phía sau tôi cười khẽ, bàn tay đặt lên bụng tôi, dịu dàng nói: “Được, bé con muốn gì daddy cũng mua.” Nghiêm Duật Bắc đứng ở cửa, mặt lạnh đến mức như kết một tầng sương. Anh cười khẩy một tiếng. “Nào, để tôi nghe thử.” “Em đang gọi ai là daddy?” Tôi: “?”
Boys Love
Hiện đại
0