Tôi Khám Nam Khoa Trong Thế Giới ABO

Chương 5

15/12/2025 10:38

Bạn cùng phòng vẫn đang hỏi lớn ở ngoài, tiến lại gần giường tôi, chỉ cần vén rèm là thấy cảnh tôi với Quách Vũ đang quấn lấy nhau.

 

Tôi muốn khóc cũng không khóc nổi: “Không sao… đầu tớ đ/ập vào cột giường thôi, cậu lo việc của cậu đi.”

 

Tiếng bước chân bạn cùng phòng dần rời xa.

 

“Cậu né tránh gì vậy?”

 

Quách Vũ nói có chút trách móc, ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vén tóc tôi, thổi thổi:

 

“Đừng khóc nữa.”

 

“Cậu khóc khiến tôi muốn l.i.ế.m cậu.”

 

“Li/ếm cái gì?” – tôi hỏi.

 

“Li/ếm hết nước mắt của cậu.”

 

Tôi tức đến mức đạp một phát vào bụng Quách Vũ: “Biến đi, đồ đoạn tụ c.h.ế.t tiệt, đồ bi/ến th/ái!”

 

Quách Vũ lại tóm lấy bắp chân tôi kéo lại gần, chân tôi bị ép đặt lên vai cậu ta, tư thế khiến tôi muốn hộc m/áu.

 

Cậu ta giữ ch/ặt vai tôi, tôi không thể động đậy, cảm giác được cậu ta đang áp sát vào mình.

 

Trong đầu tôi lại hiện lên chuyện trước đây, tôi ôm lấy cổ, muốn khóc mà không khóc được: “Cậu… cậu lại đến kỳ mẫn cảm nữa à? Có b/ắt n/ạt cũng đừng cứ nhắm vào tôi chứ?”

 

Quách Vũ hôn lên má tôi, vẻ mặt bình thản, giọng điệu rất vô tội:

 

“Là tại cậu.”

 

“Tại tôi?” – tôi tức đến phát đi/ên, trong lòng thầm m/ắng: cậu hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, cuối cùng vẫn là lỗi của tôi?

 

“Cậu chữa tôi hỏng rồi, bây giờ tôi rất khó chịu.”

 

Tôi sắp tức khóc: “Vậy cậu muốn tôi bồi thường tiền à?”

 

Quách Vũ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tôi muốn bác sĩ nhỏ của tôi sờ thêm một chút.”

 

Tôi nghiêm túc từ chối: “Tôi là trai thẳng, tôi không làm mấy chuyện đó đâu!”

 

“Trai thẳng giúp nhau là bình thường mà.”

 

Quách Vũ nói rất đàng hoàng, quan trọng là gương mặt nghiêm túc của cậu ta thật sự rất có sức thuyết phục.

 

“Chỉ sờ thôi đúng không?”

 

Nói rồi tôi bắt đầu sờ lo/ạn trên người Quách Vũ, sờ đến cơ bụng săn chắc của cậu ta, đúng là có dáng, không nhịn được lại sờ thêm mấy cái.

 

Quách Vũ cười không nổi: “Cậu… đừng chỉ biết sướng một mình chứ.”

 

Áo ngủ của tôi bị vén lên một chút, trên xươ/ng quai xanh vẫn còn vết răng, tay tôi mềm nhũn, dùng chút sức lực cuối cùng, t/át lên mặt Quách Vũ một cái, nghiến răng:

 

“Không chữa được nữa rồi, đề nghị thiến luôn.”

 

Quách Vũ bóp má tôi, môi tôi bị ép chu lại, cậu ta hôn thêm cái nữa, còn ra vẻ đáng yêu: “Thế mà cũng không chữa được, quả nhiên là bác sĩ lang băm.”

 

Pheromone trên người cậu ta nồng đến khó chịu, tôi hít mũi một cái, quay mặt sang chỗ khác, cậu ta xoa đầu tôi: “Tôi đi tắm đây.”

 

Quách Vũ đi tắm mà lề mề mãi không xong.

 

Giường tôi gần phòng tắm nhất, buồn ngủ quá, mơ mơ màng màng vẫn nghe thấy tiếng nước chảy.

 

Sau đó nước ngừng rồi, Quách Vũ vẫn chưa quay lại, tôi vén rèm nhìn ra, chỉ thấy cậu ta cởi trần, tay cầm kim tiêm tự chích vào người.

 

Trong bóng tối mờ mờ, trông cậu ta gợi cảm đến phát đi/ên.

 

Tim tôi đ/ập thịch một cái, khi cậu ta mang theo hơi nước trèo lên giường ôm eo tôi, tôi không nhịn được mà hỏi: “Vừa rồi cậu tiêm cái gì thế?”

 

Quách Vũ tặc lưỡi: “Th/uốc ức chế. Làm Alpha đúng là phiền c.h.ế.t đi được, đâu có dễ thương như bạn học Beta đáng yêu Nguyên Kim nhà chúng ta.”

 

Tôi im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói: “Cút đi, khen tôi cũng không được sờ nữa đâu.”

 

13

 

Sáng hôm sau, tôi lấy gói t.h.u.ố.c mang theo bên mình ra, tự bốc một thang, chứ cứ thế này là tôi thật sự sắp biến thành đoạn tụ rồi.

 

Tôi phải uống t.h.u.ố.c Đông y để điều hòa lại.

 

Có điều hòa được hay không thì tôi cũng không chắc.

 

Nhưng t.h.u.ố.c đắng đến mức lưỡi tôi mất luôn vị giác.

 

Tôi không lãng phí bã th/uốc, toàn bộ đều cho Quách Vũ uống, hy vọng giúp cậu ta điều hòa "tật đoạn tụ".

 

Quách Vũ tưởng là tôi chu đáo sắc t.h.u.ố.c chữa mất ngủ cho cậu ta, uống sạch sành sanh.

 

Cậu ta còn chuyển khoản cho tôi: “Quả nhiên là thần y, chữa hết mất ngủ của tôi, đây là tiền khám.”

 

Số tiền còn nhiều hơn cả khoản n/ợ to đùng tôi từng n/ợ cậu ta.

 

Tôi cầm tiền mà tức đến mức sắp phát co gi/ật, cảm thấy đây là tiền Quách Vũ lợi dụng để "bóc l/ột" tôi.

 

Hai bạn cùng phòng ngửi được pheromone trên người Quách Vũ, nhắc nhở: “Quách đẹp trai à, sắp đến kỳ mẫn cảm rồi đấy, nhớ mang t.h.u.ố.c ức chế trong cặp nhé.”

 

Tôi thầm nghĩ, t.h.u.ố.c ức chế có ích gì? Mấy miếng th!t mềm sau lưng tôi sắp bị cậu ta c.ắ.n nát rồi còn đâu.

 

14

 

Tôi vừa tan học môn tự chọn, liền nhận được tin nhắn từ Ngô Nhai:

【Trời ơi, Quách Vũ đột nhiên vào kỳ mẫn cảm trong phòng học K1 rồi.】

 

【Pheromone của cậu ta suýt chút nữa khiến cả phòng đầy Alpha và Omega cũng vào kỳ mẫn cảm sớm, cả tòa nhà học đều bị sơ tán ra sân thể dục.】

 

Đầu tôi trống rỗng, đến khi tỉnh táo lại thì tôi đã chạy thục mạng về phía tòa nhà K1.

 

Bác sĩ trường – một Beta – đã giăng dây cảnh báo, cấm mọi người vào trong.

 

Toàn bộ không khí trong tòa nhà thoang thoảng mùi hương quen thuộc – mùi pheromone của Quách Vũ.

 

Từ sau lần trước bị Quách Vũ cắn, tôi đã rút kinh nghiệm, lên mạng tra trước về kỳ mẫn cảm là gì.

Alpha khi vào kỳ mẫn cảm sẽ có ham muốn rất mạnh với Omega, nếu không có pheromone của Omega an ủi, họ sẽ cực kỳ đ/au đớn và mất kiểm soát.

 

Bác sĩ nhíu mày ngăn tôi lại: “Bên trong là một Alpha cấp S đang trong kỳ mẫn cảm, cậu không vào được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm