Tim đ/ập như đi/ên.

 

Cuối cùng, tôi như buông xuôi số phận, gật đầu thật nhẹ.

 

Ngay lập tức, bị năm người đồng thời “nhào vô”:

 

Triệu Phong cười khoái chí như con nít,

Cố Diễn Chi móc điện thoại mở app lập kế hoạch “tái giáo dục”,

Thẩm Thanh Huyền bắt đầu lẩm bẩm “quy tắc qu/an h/ệ phi truyền thống”,

Tần Lệ đặt tay lên vai tôi, vững chắc và yên ổn,

Còn Tô Mặc… thì nhẹ nhàng ôm tôi, thì thầm bên tai:

 

“Ngoan lắm. Vậy từ giờ… mong được em chăm sóc.”

 

“Cô nhóc l/ừa đ/ảo của tụi anh.”

 

Chương 12

 

Kể từ khi sáu đứa tụi tôi x/ác lập mối qu/an h/ệ vô lý nhất vũ trụ, thì cuộc đời tôi chính thức rơi vào một trạng thái…

 

Ngọt ngào đến nghẹt thở và hỗn lo/ạn đến nhức đầu.

 

Biểu hiện rõ rệt nhất là:

 

👉 Không gian cá nhân: biến mất.

👉 Khả năng tự lo cho bản thân: tụt không phanh.

 

Bởi vì cả năm người bọn họ dường như mắc phải một căn b/ệnh nan y tên là: “Không chăm Lâm Trần là sẽ ch*t.”

 

Sáu giờ rưỡi sáng.

 

Chuông báo thức còn chưa kịp kêu.

 

Tôi đã thấy ai đó nhẹ nhàng vuốt tóc mình. Tiếp đó là giọng của Tô Mặc, ngọt đến nhỏ đường:

 

“Trần Trần~ Dậy thôi nào, không là bữa sáng nguội mất đó.”

 

Tôi lờ đờ mở mắt ra, suýt nữa bị m/ù vì ánh sáng rực rỡ từ một cảnh tượng thần thánh:

 

Tô Mặc bưng khay đồ ăn đứng cạnh giường.

Bên trên là bánh mì nướng vàng đều, trứng ốp la hình trái tim và sữa ấm.

 

Ở dưới…

 

Tần Lệ đã âm thầm gấp gọn quần áo của tôi—bao gồm cả đồ Iót.

 

Triệu Phong đang lau giày thể thao của tôi bằng khăn ướt, gương mặt khó chịu nhưng lại tỉ mỉ.

 

Cố Diễn Chi đứng bên bàn học, lau bàn và bàn phím laptop bằng khăn diệt khuẩn, miệng lẩm bẩm:

 

“Khả năng vi khuẩn sinh sôi đã vượt ngưỡng an toàn 87.3%…”

 

Thẩm Thanh Huyền đẩy kính, tay cầm một tờ giấy dày cộm được viết tay cẩn thận:

《Lịch sinh hoạt – dinh dưỡng tuần này của Lâm Trần》

…đang đối chiếu từng mục.

 

Tôi: “…”

 

Tôi chỉ muốn ngủ nướng thôi mà!!!

 

Và đó… chỉ là mở màn.

 

Cuộc chiến chính thức bắt đầu vào ngày giặt đồ.

 

Không biết đứa nào phát hiện trước, nhưng đôi tất cũ rá/ch của tôi bỏ trong giỏ giặt…

 

Bỗng biến thành báu vật quốc gia.

 

Hôm đó tôi vừa tắm xong bước ra, thấy:

 

Triệu Phong và Tần Lệ mỗi người nắm một chiếc tất, mặt lạnh như tiền, đang… giằng co không lời.

 

“Buông ra! Tôi lấy trước!” – Triệu Phong gào lên.

 

Tần Lệ không nói, nhưng tay nổi gân xanh: “…”

 

Tôi: ???

 

Đó là tất hôi đó trời ơi mấy ông nội!!!

 

Cuối cùng Tô Mặc phải nhảy vô hòa giải:

 

“Thôi thôi, Trần Trần sợ rồi kìa.

Hôm nay đến lượt anh. Đúng không? Theo lịch phân công mà~”

 

Lịch… phân công???

 

Tụi này còn làm cả lịch… giặt tất??

 

Thẩm Thanh Huyền nghiêm túc gật đầu, mở điện thoại show bảng Excel:

 

“Theo thuật toán phân lịch, hôm nay đúng là Tô Mặc.

Triệu Phong, Tần Lệ—các cậu vi phạm điều khoản thứ...”

 

Triệu Phong lầu bầu buông tay, Tần Lệ cũng lặng lẽ thả ra. Nhưng ánh mắt nhìn Tô Mặc thì cực kỳ không cam lòng.

 

Cố Diễn Chi đứng bên lạnh lùng buông lời:

 

“Cái đôi tất chất lượng thấp này nên bị tiêu hủy từ lâu.

Tôi đã đặt loại cotton Ai Cập kháng khuẩn rồi, ngày mai giao.

Đôi cũ vứt đi.”

 

Nói xong, tiện tay muốn cư/ớp luôn đôi tất từ tay Tô Mặc.

 

Tô Mặc nhanh tay né tránh, vẫn cười dịu dàng:

 

“Đôi mới cho cậu, đôi cũ hôm nay là phần của tôi~”

 

Tôi nhìn cảnh tượng năm người tranh giành giặt tất bẩn của mình, sắp… phát n/ổ.

 

“Khoan đã! Mấy người bị gì vậy?! Đó là tất hôi! TÔI TỰ GIẶT ĐƯỢC!”

 

Năm ánh mắt quay về phía tôi cùng lúc.

 

Triệu Phong: “Thì sao? Tôi thích giặt, cậu cấm được à?”

 

Tần Lệ: “Của tôi.”

 

Cố Diễn Chi: “Cậu không biết dùng nước giặt nào phù hợp, để tôi.”

 

Thẩm Thanh Huyền: “Hành vi này thể hiện rõ ràng nhu cầu chiếm hữu và muốn chăm sóc…”

 

Tô Mặc tiến tới, ấn tôi ngồi xuống ghế, cúi người hôn nhẹ lên trán tôi, giọng dịu như đang dỗ em bé:

 

“Ngoan nào, đừng phản kháng.

Cho tụi anh được ‘tham gia’ chút xíu nhé?”

 

Tham gia???

 

Bằng cách giặt tất thối???

 

Tôi cạn lời.

 

Rồi từ chuyện giặt tất, mọi lĩnh vực đời sống đều biến thành chiến trường ngầm:

 

Ai mang đồ ăn sáng cho tôi trước?

 

Ai chiếm được chỗ trong thư viện?

 

Ai được chơi bóng với tôi?

 

Ai được dạy tôi học (dù tôi học ổn)?

 

Ai có “quyền” hôn chúc ngủ ngon?

 

…đều là nội dung thi đấu ẩn hình giữa năm người đó.

 

Tôi dần trở thành đứa con trai vô dụng, sống giữa năm người yêu ngầm đấu nhau.

 

Nhiều lúc tôi thật sự chịu không nổi, gào lên:

 

“TÔI LÀ CON TRAI! TÔI CÓ TAY CÓ CHÂN!”

 

Nhưng phản kháng… vô hiệu.

 

Triệu Phong: Bế tôi quăng lên sofa, cù lét đến khi tôi xin tha.

 

Tần Lệ: Ôm ch/ặt tôi trong vòng tay trầm mặc đầy áp lực.

 

Cố Diễn Chi: Bắt đầu thuyết trình về “lợi ích của việc được chăm sóc đúng cách”.

 

Thẩm Thanh Huyền: Mở slide báo cáo dữ liệu.

 

Tô Mặc: Nhìn tôi bằng ánh mắt vừa đáng thương vừa đ/áng s/ợ, khiến tôi auto đầu hàng.

 

Haiz…

 

Tôi biết sao được?

 

N/ợ đào hoa mình tự gây, dù có quỳ cũng phải…

 

…tận hưởng cho hết.

 

Dù mỗi sáng phải chọn ăn cái bữa sáng “tình cảm” nào trong năm phần;

 

Dù quần áo luôn thơm mùi nắng và nước giặt hương hoa đắt tiền;

 

Dù tất luôn trắng mềm như mây trời;

 

Thì đôi khi, giữa đêm khuya yên tĩnh, được năm bóng người với năm hơi ấm khác nhau bao quanh…

 

Tôi cũng sẽ nghĩ:

 

“Cái thứ ngọt ngào vô lý, dở hơi dở h/ồn này…”

 

“Có khi… cũng không tệ đến thế.”

 

- HOÀN - 💫

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0