Âm thanh xung quanh biến mất.

 

Đây là lần thứ hai chúng tôi hôn thật sự.

 

Lần đầu là ứng phó tạm thời – ở bãi cỏ, do tôi khiêu khích, cậu ấy thì mất kiểm soát.

 

Lần hai là để “diễn kịch” – trước mặt bao người ở nhà.

 

Tôi ra tay “c/ứu viện”.

 

Nghe hài hước thật.

 

Một nụ hôn ngắn ngủi như chuồn chuồn lướt nước, vậy mà lại kéo dài như một thế kỷ.

 

Kết thúc.

 

Tôi mở mắt, trong đầu vẫn còn mơ màng.

 

Trì Trú cúi người ôm lấy tôi, môi lướt qua vành tai.

 

Ngứa quá.

 

Toàn thân tôi như bị đ/ốt ch/áy.

 

Ch*t ti/ệt.

 

Sao giống như… người đang động tình lại là tôi?

 

Trì Trú bật cười khẽ, lười biếng thì thầm:

 

“Hiển Tinh, diễn đạt phết đấy.”

 

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y áo, tim đ/ập hỗn lo/ạn.

 

Nhưng mà anh ơi…

 

Hình như em… thật sự rung động rồi.

 

Chương 18

 

Tôi túm cổ áo Trì Trú, kéo cậu ấy lại gần.

 

đ/è xuống đôi tai sói sắp lộ ra của cậu ấy.

 

Cũng đ/è luôn trái tim đang đ/ập như đi/ên trong lồng n.g.ự.c tôi.

 

Chốc lát.

 

Cả môi tôi cũng thấy tê tê.

 

Tôi quay sang, trừng mắt nhìn Trì Diễn đang đứng đờ ra như tượng:

 

“Đủ chưa? Bây giờ ông tin chưa?”

 

Tôi lôi điện thoại ra:

 

“Tôi báo công an rồi. Lệnh bắt giữ này không hợp pháp. Hôm nay mấy người xông vào nhà là phạm pháp.”

 

Trì Diễn chỉ tay vào tôi và Trì Trú, lắp bắp mãi không ra lời.

 

Cuối cùng ch/ửi ầm lên, rồi bỏ đi.

 

Trước khi đi còn đe:

 

“Tao sẽ quay lại!”

 

Không sao.

 

Trước khi Trì Trú tìm được bạn đời thật sự.

 

Mỗi lần lão đến, tôi sẽ hôn một cái cho lão tức ch*t.

 

Trì Trú tán thành:

 

“Quy trình cũng quen rồi. Vào vai… nhanh miệng lắm.”

 

Tôi gật gù, cứ như đang bàn làm ăn:

 

“Anh thấy tôi nghĩa khí không? Lần này anh phải trả tôi mười vạn, không, hai mươi!”

 

Mẹ tôi vừa uống th/uốc trợ tim vừa uống nước nóng:

 

“Trời ơi, tôi rước về hai cái giống gì đây trời?!”

 

Trong lúc Trì Trú đi nấu mì.

 

Tôi mặt dày mò sang c/ầu x/in:

 

“Mẹ à, tình huống đặc biệt thôi. Nãy là… diễn kịch đó.”

 

“Con thật sự thích anh con à?” – Mẹ tôi nghi ngờ.

 

“Sao có thể chứ?” – Tôi lắc đầu – “Con là trai thẳng 100%. Với lại anh ấy… anh ấy cũng không thích con đâu.”

 

“Sao con biết?” – Mẹ hừ lạnh – “Mẹ thấy hai đứa tình cảm lắm đấy.”

 

“Lải nhải cái gì đấy?” – Trì Trú đặt hai tô mì xuống bàn – “Mẹ, đói chưa? Ăn mì đi.”

 

“Không ăn! Tức no rồi!”

 

Mẹ tôi đảo mắt, nhưng bất ngờ bị Trì Trú đút cho một đũa mì.

 

Bà nhai nhai rồi nuốt xuống.

 

“Ngon đấy.”

 

Tôi ôm tô mì cười tít mắt, thì bị Trì Trú gõ đũa lên trán:

 

“Cười cái gì? Ăn mau.”

 

Chương 19

 

Ăn xong tôi tắm vội rồi về phòng, khóa trái cửa.

 

Trong lòng rối như tơ vò.

 

Chẳng còn cách nào khác, đành lôi máy tính bảng ra đăng bài.

 

[Anh trai đột nhiên biến thành mị yêu, cứ đòi ôm hôn, b/ệnh viện có chữa được không? Có hết không?]

 

Phía dưới bình luận n/ổ như pháo:

 

[Gửi cho tôi, chữa không được cũng không trả.]

 

[Anh em đến mức này rồi, có "cho" hay không hình như không còn quan trọng nữa.]

 

[Cơ thể tự động phản ứng, tay tôi cứ run mãi trong quần.] (bình luận đã bị xóa)

 

[Tôi bị rối lo/ạn, cần một chú mị yêu dắt tay.]

 

[Anh trai của chính mình thì hôn mới yên tâm chứ.]

 

[Cảnh báo hội mê anh trai: đã là năm 2025 rồi, xin đừng có tính chiếm hữu nữa!]

 

[Đúng là anh lớn hơn em vài tuổi, tình cảm chỉ là tình cảm giữa anh trai và em trai thôi. Ôm nhau, hôn nhau là chuyện bình thường. Nhưng em không thể hiểu lầm, đây chỉ là hiệu ứng dây cầu thôi. Chờ đã, đừng cởi quần anh!]

 

 

Cái quái gì vậy trời?!

 

Tôi sững sờ đọc hết comment.

 

Tôi gõ:

 

[Không phải như mọi người nghĩ, chỉ là ứng biến trong tình huống nguy cấp thôi.]

 

Nghĩ ngợi một hồi, lại xoá từng chữ một.

 

Tắt màn hình.

 

Vứt điện thoại.

 

Nằm vật ra giường.

 

Bên ngoài, trời đêm đen như mực, trăng cong treo giữa trời.

 

“Diễn kịch.”

 

“Diễn kịch?”

 

“Chỉ là tình huống… diễn kịch?”

Tự cậu tin nổi không?

 

Tôi trằn trọc.

 

Lăn qua lăn lại đủ kiểu.

 

Nhìn trần nhà thất thần.

 

A.

 

Không ngủ được.

 

Trong đầu toàn là gương mặt Trì Trú.

 

Bực thật.

 

Nhưng mà đẹp thật.

 

Bực thật.

 

Sao hôn giỏi thế chứ?!

 

Thích?

 

Thích.

 

Thích…

 

Thích à?

 

Vậy nếu là anh trai.

 

Thì… được không?

 

Không biết bao lâu sau, tôi quay người lại, đột nhiên chạm phải thứ gì đó nóng rực và mềm mềm.

 

“M* nó?!”

 

Tôi bật dậy như lò xo, theo phản xạ đ/á một phát.

 

“Cái gì vậy?!!”

 

Chương 20

 

Phát đó tôi đ/á trúng thật.

 

Nhìn kỹ mới thấy đó là Trì Trú.

 

Cậu ấy chống giường đứng dậy, một tay xoa eo, đôi tai sói vểnh lên lắc lư:

 

“Trang Hiển Tinh, cậu muốn hại c.h.ế.t tôi à?”

 

“Không phải… sao cậu lại lẻn lên giường tôi? Mộng du à?!”

 

Cậu ấy bực bội kéo cổ áo, hất chăn rồi chui sang phía tôi.

 

Đuôi đặt ngay lên eo tôi như thể chuyện đương nhiên.

 

“Phòng tôi không đóng cửa sổ, lạnh quá.”

 

Giọng khàn khàn:

 

“Cho tôi mượn nửa cái giường, ấm chút.”

 

Anh trai à.

 

Giờ đang là tháng BẢY đó, tháng BẢY!!

 

Hơn nữa…

 

“Sao người cậu nóng vậy?” – Tôi gi/ật mình – “Chẳng lẽ lại bị…”

 

“Không.” – Cậu ấy nhắm mắt, giọng bình thản – “Chỉ là… muốn nằm cạnh cậu. Không được à?”

 

“Không được!” – Tôi mạnh miệng, nhưng người thì vẫn nằm im bất động.

 

Không khí trở nên tĩnh lặng.

 

Chỉ còn tiếng thở của hai đứa.

 

Đuôi của cậu ấy nhẹ nhàng cọ cọ vào eo tôi.

 

Cách lớp áo ngủ mỏng manh, nhiệt độ cơ thể cậu ấy vẫn truyền sang.

 

Nóng rẫy đến mức mặt tôi đỏ bừng.

 

Làm tôi rối lo/ạn cả tim gan.

 

“Này…”

 

Cuối cùng tôi không chịu được nữa, khàn giọng lên tiếng:

 

“Ban ngày… tôi nói vậy là để c/ứu cậu thôi, cậu đừng tưởng thật.”

 

“Câu nào?”

 

Trì Trú lười biếng hỏi, vẫn nhắm mắt.

 

“Câu tôi thích cậu? Hay là yêu cậu muốn ch*t? Hay là… gọi cậu là chồng?”

 

“…”

 

“Diễn đạt phết.” – Cậu đưa ngón tay vuốt nhẹ môi tôi – “Tôi suýt nữa cũng tin rồi đấy.”

 

“Thì… thì vốn dĩ là diễn thôi mà.”

 

Tôi lí nhí phản bác, không dám nhìn vào mắt cậu ấy.

 

“Ừ.”

 

Cậu ấy khẽ đáp, ngón tay vẫn vuốt nhẹ không ngừng.

 

“Trang Hiển Tinh, cậu thích con trai à?”

 

“…”

 

“Lúc bị tôi hôn, cậu thấy gh/ê t/ởm, hay thấy vui?”

 

“…”

 

“Thỉnh thoảng mơ thấy tôi, là á/c mộng, hay là… mơ ướt?”

 

“…”

 

“Nói là diễn, là thật sự không có cảm giác gì, hay không dám thừa nhận là cậu cũng rung động?

 

Sợ cái gì?”

 

Tôi ngẩng phắt lên.

 

Nhìn vào đôi mắt đang cười ấy.

 

Con ngươi xanh rêu dưới ánh trăng nhàn nhạt, đẹp đến phát đi/ên.

 

Ch*t ti/ệt thật…

 

“Tôi…”

 

Nói gì đây?

 

Có nên nói không?

 

“Tôi hình như…”

 

Đúng lúc đó, từ phòng khách vang lên tiếng mẹ tôi ho sặc sụa như muốn bể phổi:

 

“Giờ này còn chưa ngủ?! Định thì thầm yêu đương đến sáng à?! Mai không định đi học chắc?!

Trì Trú, về phòng cậu ngay!!”

 

Bầu không khí tan vỡ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tú tài phu quân đem ta gán nợ vì hồng nhan, ta trở thành áp trại phu nhân được sủng ái nhất

Chương 10
Khi bọn sơn tặc Hắc Phong Trại đến đòi nợ, phu quân đã đẩy tôi ra. Chàng ta nợ ba trăm lượng bạc, nhưng lại đem hết gia sản đi chuộc lại dinh thự cho biểu muội. Sơn tặc hỏi chàng muốn tiền hay muốn mạng, chàng chỉ tay vào tôi rồi nói: "Nàng ấy biết ủ rượu, biết tính toán, nhan sắc cũng không tệ." "Mang nàng ta đi, ba trăm lượng coi như xóa nợ." Thấy bộ dạng ấy của chàng, lòng tôi chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đã nuôi chàng ăn học suốt sáu năm trời. Chàng không biết gánh nước, không biết bổ củi, ngay cả khi hũ gạo trống không cũng chỉ biết gọi tôi. Giờ đây, việc duy nhất chàng làm được, chính là đem vợ ra gán nợ. Đến sơn trại, tôi gặp đại đương gia Tần Liệt. Người đàn ông ấy cao lớn tuấn tú, nhưng lại thật thà chất phác. Chàng không dám bước vào phòng tôi, chỉ lẳng lặng sửa lại mái nhà dột, rồi một mình vác về tám bao lương thực. Sơn trại cũng chẳng nghèo khó như lời đồn. Sau nhà nuôi gà vịt, kho chứa đầy thịt khô, trên bếp hầm món gà rừng thơm phức, ngay cả chăn đệm tôi nằm cũng là loại mới phơi nắng. Trước kia ở nhà họ Hứa, tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để giặt giũ, làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt.
0