13

 

“Tống Vũ, hôm qua anh uống say quá, không nhớ gì luôn. Hôm qua... đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Hôm sau, tôi đang ăn cơm ở căn-tin thì Dương Khiêm bưng đến một mâm đùi gà kho siêu hoành tráng, thận trọng hỏi han với thái độ vô cùng lịch sự.

 

“Anh ngồi đối diện em được không?”

 

“Được.”

 

Anh đặt khay thức ăn xuống, cười hí hửng:

 

“Anh m/ua cho tụi bạn, mà bọn nó lại đặt đồ ăn ngoài, còn dư nhiều quá, anh ăn không hết, em ăn giúp anh nhé?”

 

“Ừ.”

 

Anh lại cười rất tươi.

 

Tôi gắp đùi gà lên ăn thử.

 

Hôm nay đùi gà được kho rất đậm vị, thơm ngào ngạt, mềm nhừ tan trong miệng.

 

“Sao anh biết em thích ăn món này?”

 

“Anh... anh đâu có biết, trùng hợp là anh cũng thích nên m/ua thôi...” – anh lảng tránh ánh mắt, có vẻ hơi lúng túng.

 

Anh đúng là không giỏi nói dối.

 

“Ồ, vậy à.”

 

Dương Khiêm lập tức nói thêm, nhiệt tình hơn:

 

“Tống Vũ, nếu em thích thì ăn hết đi, anh cũng ăn không hết, bỏ thì phí.”

 

Cái kiểu làm bộ làm tịch của anh ấy khiến tôi bật cười.

 

“Anh gọi tên em là được rồi.”

 

“Được… Tống Vũ.”

 

Tôi một lèo ăn hết ba cái đùi gà to.

 

“Ăn chậm thôi.” – anh đưa nước cho tôi, vui vẻ hỏi:

“Ngon không?”

 

“Ngon.” – tôi uống nước, gật đầu.

 

Anh như được tiếp thêm sức mạnh:

 

“Vậy mai anh m/ua tiếp cho em!”

 

Tôi chống cằm, hờ hững nói:

 

“Anh đúng là lạ thật, một người đàn ông lớn tướng mà cứ ngày nào cũng m/ua đùi gà cho em.”

 

“Sao anh lại tốt với em như vậy?”

 

“Anh… anh…”

 

Tôi bật cười, không trêu nữa:

 

“Tết Đoan Ngọ em hẹn bạn đi đua thuyền rồng, anh muốn đi chung không?”

 

Dương Khiêm ngớ ra.

 

Tôi tiếp lời:

 

“Anh cũng đâu cố ý đ/á em, coi như làm việc tốt, có tinh thần nghĩa hiệp. Em không sao cả, anh không cần giả vờ nữa.”

 

Mắt anh trợn to:

 

“Em biết rồi sao? Bảo bối…”

 

14

 

Khi tôi nói “mình làm hòa đi”, Dương Khiêm kích động suýt chút nữa nhảy lên.

 

Nếu không phải đang ở căn-tin, tôi nghi anh đã nhào qua bàn ôm tôi rồi.

 

Trên đường trở về, chúng tôi đi qua con đường nhỏ trong trường, anh ôm tôi thật lâu ở khu rừng nhỏ.

 

Cái đầu to cứ dụi dụi vào hõm cổ tôi:

 

“Bảo bối…”

 

“Anh nhận ra em rồi mà sao còn giả bộ lâu vậy?”

 

“Anh sợ lắm, không dám nói là mình biết, sợ em gh/ét anh hơn.”

 

“Không nói thì ít ra còn có thể mặt dày tiếp cận em…”

 

Tôi xoa đầu anh như xoa chó.

 

Cũng thấy trong lòng ngọt ngào đến lạ.

 

“Thôi, đừng ôm nữa, có người nhìn thấy thì ngại lắm.”

 

Mặc dù bây giờ qu/an h/ệ đồng tính không quá hiếm, nhưng dù là nam-nữ hay nam-nam thì ôm nhau nơi công cộng vẫn khiến người khác chú ý, mà tôi thì không thích bị soi mói.

 

“Ư ư~ Không chịu đâu, cho anh ôm thêm chút nữa…” – anh rên rỉ làm nũng.

 

To x/á/c mà còn làm nũng, tôi không nhịn được cười, liếc quanh thấy không ai:

 

“Chỉ 5 phút thôi đấy.”

 

Trước khi chia tay, Dương Khiêm nói:

 

“Bảo bối, bỏ anh ra khỏi danh sách chặn trên WeChat đi.”

 

Tôi bỏ chặn xong.

 

Anh liền chuyển khoản lại 5200 và 1314 tệ.

 

“Hồi đó gần tới ngày 20/5, định chuyển cho em…”

 

Cái cú đ/á đó của anh, đi kèm với khoản tiền này... nói không động lòng là nói dối.

 

Nhưng lúc ấy tôi không thể vượt qua giới hạn đạo đức. Chuyện ba người, tôi chọn dứt khoát chia tay.

 

Nhưng giờ thì đã nói rõ mọi chuyện.

 

Tôi nhận tiền, nói:

 

“Tối nay muốn ăn thịt nướng.”

 

“Được!”

 

Anh vui vẻ nắm tay tôi, siết ch/ặt.

 

15

 

Tết Đoan Ngọ, chúng tôi đi lễ hội mùa hè ở vịnh Tây Thành.

 

Có hoạt động đua thuyền rồng.

 

Lúc khởi động trước cuộc đua, thuyền của Dương Khiêm ở ngay bên cạnh.

 

Anh cứ gọi tôi liên tục, bảo muốn chụp hình đôi.

 

“Mình làm kiểu Titanic nha, anh ôm eo em từ phía sau, rồi cùng hô ‘You jump, I jump!’”

 

“…”

 

“Không chụp.” – tôi từ chối thẳng.

 

“Bảo bối~ hay mình chèo chung đi, anh ngồi trước, em ngồi sau, lãng mạn lắm!”

 

“Đã bảo ngoài nơi công cộng thì đừng gọi thế!”

 

Tôi cố tình hất nước vào đầu anh.

 

Anh vẫn cười toe toét:

 

“Tống Vũ, trời nóng vậy em hắt nước anh thấy mát quá luôn.”

 

“…”

“Thế thì để anh mát cho đã!” – tôi tạt thêm một đống nước vào người anh.

 

Sau cuộc thi, tôi vừa thay đồ trong phòng thay đồ xong thì Dương Khiêm đi vào.

 

Anh tự nhiên cởi áo phao ra, bước về phía tôi.

 

Cơ n.g.ự.c ướt sũng dán ch/ặt vào áo, ánh nước lấp lánh, đ/ập vào mắt tôi như hiệu ứng slow motion.

 

Tôi mở to mắt, tai đỏ bừng.

 

Không phải chứ… đây chẳng phải là… dụ dỗ ướt át à?!

 

Lúc trước tôi cũng vì thân hình này của anh mà chủ động bắt chuyện cơ mà…

 

Tôi nuốt nước bọt.

 

“Tống Vũ, em làm anh ướt hết rồi.”

 

“Em tính sao đây?”

 

Anh vén áo lên quạt quạt, lộ rõ cơ bụng từng múi rõ ràng.

 

Một giọt nước chảy dọc theo rãnh cơ, trượt qua đường gân bụng rồi ẩn vào cạp quần.

 

“Tống Vũ, anh chỉ cho em xem thôi.”

 

Anh cúi xuống, thở nhẹ, giọng như mang theo mùi vị dụ hoặc:

 

“Bảo bối, em muốn sờ không?”

 

“Muốn! Muốn lâu rồi.”

 

Tôi sờ khắp cả bụng anh.

 

Vừa vui vừa phấn khích.

 

Hehe.

 

Cảm giác tuyệt vời, săn chắc vô cùng!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vậy thì làm em gái hắn đi.

Chương 7
Mẹ ta là ân nhân cứu mạng Phu nhân Uy Viễn Hầu. Để báo đáp, Tần phu nhân đã tự ý đính ước ta với Tứ công tử Phủ Hầu - Chu Phùng Niên. Chu Phùng Niên tính tình ngang ngược, đối với ta lạnh nhạt vô tình. Hắn còn cấu kết với người khác trêu chọc ta. Khi Tần phu nhân sai người đánh hắn trượng, hắn vẫn không chịu cúi đầu, gào thét vào mặt ta: "Ai bảo nàng cứ khăng khăng làm hôn thê của ta? Rõ ràng là tham phú quý, đáng ghét chết đi được!" Sau khi tái sinh, ta bỗng tỉnh ngộ. Suốt thời gian qua, thứ ta ngưỡng mộ chính là sự ngỗ ngược có hậu thuẫn của Chu Phùng Niên. Thế là ta thỉnh cầu Tần phu nhân nhận ta làm dưỡng nữ. Mong phu nhân tìm cho ta một lang quân đáng tin cậy, như thế cũng coi là báo đáp. Sau khi thay đổi thân phận, đãi ngộ khác hẳn trước kia. Chỉ có một chữ để diễn tả: Đã!
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0