Thằng anh em ở giường trên bất ngờ biến thành vị hôn phu của tôi.

 

Hắn ép tôi vào góc tường, giọng nói dịu dàng xen lẫn mờ ám:

 

"Ban ngày làm anh em, ban đêm làm vợ chồng."

 

1

 

Hôn ước từ thời bé tí đã được hai nhà định sẵn.

 

Nhưng mà thời đại thế kỷ 21 rồi, ai còn đi/ên mà cưới hỏi kiểu cưới m/ù cưới c/âm nữa?

 

Vậy nên vừa vào đại học năm nhất, hai bên phụ huynh liền bảo tụi tôi kết bạn trên QQ.

 

Mục đích ban đầu là... tìm cách hủy bỏ cái hôn ước lố bịch này.

 

Không ngờ đâu, càng nói chuyện càng hợp, càng nhắn càng dính. Đến lúc tôi nhận ra thì tụi tôi đã yêu online được một thời gian rồi.

 

Cảm giác muốn gặp mặt ngày càng mãnh liệt. Và rồi, vào một đêm rối như tơ vò...

 

Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, r/un r/ẩy nhắn tin với cô ấy:

 

Tôi muốn thuận theo số phận, thực hiện hôn ước.

 

Đầu bên kia mãi không trả lời.

 

Tôi lo lắng tột độ, sợ mình nói thẳng quá, dọa cô ấy chạy mất rồi.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, tin nhắn tới:

 

[Thực hiện hôn ước?]

 

Tôi vội vàng trả lời "đúng", nhưng lúc gõ thì lại biến tấu thành:

 

[Làm con cháu Trung Hoa thì phải có hiếu với cha mẹ.]

[Hôn ước là do trưởng bối quyết định, làm thế hệ sau thì tụi mình nên...]

 

Cô ấy ngắt lời tôi, khá cáu:

[Còn gì nữa không?]

[Nói vô trọng tâm.]

 

Tôi cắn răng, dứt khoát gửi đi:

 

[Tôi yêu em, yêu đến không dứt ra được.

Trong đầu trong tim tôi toàn là em, tôi muốn mỗi sáng thức dậy đều thấy em đầu tiên.

Tôi muốn nắm tay em, cùng nhau đi đến cuối đời.]

 

Tôi căng thẳng nhìn chằm chằm màn hình, khung chat hiện dòng: "Đối phương đang nhập tin nhắn...", nhưng mãi vẫn chưa thấy gì.

 

Cả lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, liền nhắn thêm một câu:

 

[Tôi muốn cho em một mái nhà.]

 

Lần này, cô ấy không để tôi đợi lâu.

 

Cô ấy trả lời:

[Được.]

 

Tôi kích động đến mức lật người bật dậy như cá chép, quằn quại trên giường, cười đến mức cả cái giường tầng cũng rung theo.

 

Hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt!

 

Đến cả thằng bạn cùng phòng – Lâm Thư Hàng, bình thường chỉ cần tôi lăn nhẹ là nó đ/á cho hai cú từ giường dưới – hôm nay lại im re, cho tôi cười đến tận nửa đêm.

 

2

 

Theo đúng hẹn, vị hôn thê ngọt ngào mềm mại của tôi ngày mai sẽ đem theo giấy hôn ước đến gặp mặt.

 

Tôi phấn khích tới mức mất ngủ luôn.

 

Nằm trên giường tưởng tượng ra dáng vẻ của cô ấy, lật qua lật lại khiến giường sắt ọp ẹp kêu “kẽo kẹt kẽo kẹt”.

 

Tới khi tiếng thằng giường dưới vang lên, tôi mới ngừng lại.

 

“Nhuận Nhuận, mất ngủ à?”

 

Giọng nó hơi khàn, lười biếng mà trầm thấp.

 

Tôi đang bay trong mộng, bị nó lôi về hiện thực, liền cáu:

 

“Lâm Thư Hàng, mày là đàn ông con trai, gọi cái gì mà Nhuận Nhuận, nghe phát g/ớm!”

“Tao tên đầy đủ là Nguyễn Mặc Bạch, không cho gọi Nhuận Nhuận, nghe rõ chưa?”

 

Từ dưới vang lên tiếng cười khẽ:

 

“Ừ, Nhuận Nhuận.”

 

Khốn! Độc thân là đáng đời mày!

 

Không thèm chấp, tôi lén liếc nó một cái.

 

Thằng này không những mặt mũi đẹp trai kiểu đuôi công lòe loẹt, mà còn mồm mép đ/ộc địa nữa. Tương lai chắc chắn ế chỏng chơ, chẳng có ai yêu nổi!

 

Tội nghiệp gh/ê.

 

3

 

Trái tim từ bi trỗi dậy, tôi lập tức mở điện thoại nhắn cho vợ:

 

[Bé ơi, lớp em còn bạn nữ nào đ/ộc thân không?]

 

[Còn, sao vậy?]

 

Không biết có phải ảo giác không, tôi cảm thấy phản hồi của vợ hơi chậm, còn như đang nghiến răng.

 

Shit... vợ gh/en rồi! Có phải hiểu nhầm gì không? Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt gi/ận dữ, phồng má của cô ấy.

 

Huhu, vợ đáng yêu quá đi mất, yêu hơn nữa luôn á ~~

 

Tôi vội vàng nhắn tiếp:

 

[Anh hỏi cho bạn cùng phòng á. Cả phòng có mỗi nó là FA, anh muốn mai mối cho nó.

Nó tên Lâm Thư Hàng, đẹp trai, thông minh, tính tình tốt, 8 múi, eo chuẩn nam thần, anh kiểm chứng rồi – dáng đỉnh luôn!

Quan trọng nhất là nó chưa yêu ai bao giờ. Nếu yêu rồi thì chắc như nhà cũ bắt lửa – ch/áy rừng rực luôn! Không bao giờ để bạn em chịu thiệt!]

 

Để tăng tỉ lệ thành công, tôi tâng bốc thằng Thư Hàng lên tận mây xanh, kiểu như “nam thần hạ phàm, nhân gian khó gặp”.

 

Không tin vợ tôi không xiêu lòng dùm bạn.

 

Quả nhiên, tâm trạng vợ tốt hơn hẳn, trả lời cũng nhanh hơn.

 

[Dáng chuẩn?]

 

[Tám múi?]

 

[Eo chuẩn?]

 

[Anh kiểm chứng rồi?]

 

Tôi đáp từng câu:

 

[Chuẩn. Tận mắt nhìn thấy. Còn có hai múi n.g.ự.c nổi nữa kìa! Mặc đồ thì g/ầy, cởi đồ thì th!t – đỉnh của chóp!]

 

Bên dưới truyền lên tiếng cười trầm thấp.

 

T/ởm... cái q/uỷ gì vậy, đêm hôm tự dưng cười cười, đi/ên à?

 

Cùng lúc đó, vợ tôi lại nhắn tiếp:

 

[Nếu anh ta ưu tú như vậy, lại chưa từng yêu ai, anh có từng nghĩ đến một khả năng khác không?]

 

[Khả năng gì?]

 

[Có khi nào... hắn giống anh, cũng có một vị hôn thê từ nhỏ, đang thủ tiết vì cô ấy.]

 

4

 

Mắt tôi trợn tròn: Thủ tiết á?! Chỉ với cái dáng vẻ đuôi công như Lâm Thư Hàng?

 

Tay nhanh hơn n/ão, tôi gõ:

 

[Không thể nào, hoàn toàn không thể.

Ở ký túc xá này, áo sơ mi hắn chưa bao giờ cài đủ cúc, hay cố ý cúi người trước mặt tôi, cảnh tượng không thể tả!

Một người như vậy mà nói đang thủ tiết? Tôi không tin!]

 

[Đẹp không?]

 

Hả? Đổi chủ đề nhanh vậy làm tôi lú luôn.

 

Nhưng n/ão lại tự động hiện ra... cơ thể dưới lớp sơ mi của Lâm Thư Hàng.

 

Đường nét hoàn hảo, tay săn chắc, cơ đùi căng dưới lớp quần tây...

 

Cổ họng tôi khô khốc, mặt nóng bừng, lắc đầu cố xua đi hình ảnh.

 

Nhưng càng muốn quên càng nhớ rõ. Đến khi m.á.u mũi chảy xuống tay – từng giọt đỏ như hoa mai.

 

“A a a! Lâm Thư Hàng! Lấy khăn giấy cho bố mày cái!”

 

Hắn cười, giọng trêu ghẹo:

“Nhuận Nhuận lớn rồi nha.”

 

Khốn kiếp! Tôi biết hắn đang ám chỉ gì. M/áu như dồn hết lên đầu, mặt càng đỏ, m.á.u mũi chảy càng dữ.

 

Tôi hiếm khi im lặng, chỉ biết chui vào chăn, sợ hắn biết – tôi ra nông nỗi này là vì hắn.

 

Trong chăn, tôi lẩm bẩm tự bào chữa:

 

“Lâm Thư Hàng đẹp kiểu trung tính, tay chân cử chỉ lại có chút mê hoặc...

Mình thế này là phản ứng sinh lý bình thường của nam giới! Không có ý gì khác! Người mình yêu nhất vẫn là vợ!”

 

Tôi nhắm mắt, lẩm nhẩm bài học đạo đức:

 

“Đàn ông không tự trọng, như rau thối ngoài chợ.

Không ai yêu, cả đời thất bại.

Tiết hạnh là của hồi môn tốt nhất của đàn ông!”

 

“Vợ ơi vợ, anh yêu vợ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
6 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn Cùng Phòng Hình Như Là Bạn Trai Qua Mạng Của Tôi

Chương 15
Tôi là người ở quê. Ngày đầu tiên lên thành phố nhập học, tôi đã kết thù với cậu bạn cùng phòng vừa độc miệng vừa mắc bệnh sạch sẽ, lại còn là rich kid. “Cái bao tải rắn của cậu có thể dời ra chỗ khác được không? Chắn hết lối đi rồi.” Cậu ta trông cao quá, cũng dữ quá. Tôi không dám cãi, chỉ đành hèn hèn lấy điện thoại ra nhắn cho người yêu qua mạng. 【Cún con, bạn cùng phòng mới dữ quá, em cảm giác cậu ta cực kỳ ghét em.】 【Phải được cún con gửi một tấm ảnh cơ bụng thì em mới thấy được an ủi.】 Bạn trai rất nhanh đã gửi ảnh tám múi tới, rồi nhắn lại: 【Bé yêu đừng buồn, anh mua cho em ít đồ ngọt nhé. Ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn đó!】 Tôi quên đổi địa chỉ, đồ ăn vặt gửi thẳng về quê. Một tuần sau, tôi xách cái bao tải rắn thở hồng hộc quay về ký túc xá. Bạn cùng phòng độc miệng trừng mắt nhìn đống đồ ăn vặt nhập khẩu trong túi. “Đống này cậu trộm ở đâu ra?”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
19