TÔI LÀ HUSKY SỐNG TRONG BẦY SÓI

Chương 1

15/12/2025 10:57

Tôi là một con sói á/c được nuôi lớn bởi Sói Vương.

 

Trên thảo nguyên, tôi luôn tự tin rằng mình là bất khả chiến bại.

 

Cho đến khi tròn nửa tuổi, dưới ánh trăng tròn, tôi ngẩng đầu tru lên:

 

“Gâu!”

 

Chính lúc đó, tôi mới phát hiện ra, mình thực ra là một chú husky.

 

Nhìn đôi mắt xanh lè đầy sát khí của những "đồng loại" xung quanh, tôi từ từ thu cái lưỡi đang thè ra về.

 

Xin hỏi, một con ch.ó phải làm thế nào để che giấu thân phận trong bầy sói?

 

Câu hỏi khẩn cấp, mong được trả lời nhanh.

 

---

 

Tôi là một con sói theo chủ nghĩa Phật hệ (không tranh đấu, không cố gắng).

 

Biểu hiện cụ thể là:

 

- Khi những con sói đồng trang lứa biết lội xuống sông tự bắt cá, tôi chỉ chạy theo sau Sói Vương, ve vẩy đuôi.

 

- Khi chúng đã có thể bắt được thỏ đồng, tôi vẫn chạy theo sau Sói Vương, ve vẩy đuôi.

 

- Khi chúng học cách đấu trí để săn linh dương, tôi vẫn chỉ biết chạy theo sau Sói Vương, ve vẩy đuôi.

 

Các sói khác thấy tôi không thuận mắt, thường xuyên méc với Sói Vương:

 

“Thằng nhóc này lúc nào cũng vểnh đuôi, coi thường uy quyền của anh.”

 

Bởi trong bầy sói, chỉ Sói Vương mới có quyền vểnh đuôi.

 

Tuy nhiên, tôi đã quan sát kỹ đuôi của mình và Sói Vương:

 

Đúng là cả hai đều vểnh, nhưng đuôi của Sói Vương thì thẳng, còn đuôi tôi thì cong.

 

Rõ ràng là khác biệt rất lớn.

 

Sói Vương không thèm nghe lời vu cáo, chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái rồi dặn:

 

“Lần sau đừng có thè lưỡi hay ve vẩy đuôi nữa.”

 

Nhưng tôi chỉ cụp đuôi lại khi buồn bã hay sợ hãi.

 

Lần gần đây nhất cụp đuôi là khi nửa đêm ngủ mê, tôi đói quá nên tưởng Sói Vương là mẹ sói, đã l.i.ế.m hai cái vào bụng anh ta.

 

Sau sự cố đó, tôi cụp đuôi suốt hai ngày.

 

Một lần khác, nhân lúc Sói Vương đi săn, một sói con tên "đ/ộc Nhãn" rủ rê mấy con sói khác tính cắn đ/ứt đuôi tôi.

 

Tôi chạy, chúng đuổi. Dù có mọc thêm cánh, tôi cũng không thoát được.

 

May mà Sói Vương xuất hiện kịp thời, c/ứu được cái đuôi của tôi.

 

Nhìn Sói Vương oai phong lẫm liệt trước mắt, lần đầu tiên trong đời, tôi nảy sinh ý muốn... cưỡi anh ta.

 

Và tôi đã làm thật.

 

Lông của Sói Vương xù hết lên. Anh ta quật tôi xuống đất, ngoạm lấy gáy tôi.

 

Nhưng một lúc sau lại buông ra.

 

Từ đó về sau, anh ta không thèm quản chuyện tôi thè lưỡi hay ve vẩy đuôi nữa.

 

Những con sói xung quanh càng chế giễu tôi, bảo rằng tôi đúng là một "kẻ l.i.ế.m đuôi" chính hiệu.

 

Tôi nằm cuộn tròn trong n.g.ự.c Sói Vương, nhìn đám sói r/un r/ẩy trước gió lạnh, hừ một tiếng.

 

"Li/ếm đuôi thì sao chứ? Tôi còn có thể l.i.ế.m trụi lông n.g.ự.c của Sói Vương. Các người có dám không?"

 

---

 

 02

Bầy sói không nuôi kẻ vô dụng.

 

Khi được hai tháng rưỡi, tôi cùng Sói Vương đi săn.

 

Tôi là con sói chạy nhanh nhất trong đám sói con, cũng là con đầu tiên bắt được một con thỏ.

 

Trước ánh mắt đầy tự hào của Sói Vương, tôi dùng chân giữ con thỏ đang r/un r/ẩy, l.i.ế.m một hồi...

 

Rồi nhấc chân lên, thả nó chạy mất.

 

Sói Vương tức đến mức cả ngày không thèm nhìn tôi.

 

Lúc ăn trưa, dù tôi có ve vẩy đuôi thế nào, anh ta cũng không cho tôi miếng nào.

 

Tôi liền nịnh nọt, cọ đầu vào cổ, vào chân, thậm chí là cọ vào... m.ô.n.g Sói Vương.

 

Anh ta run b.ắ.n lên, cuối cùng vẫn ném cho tôi một miếng th!t, nhưng rất nghiêm túc dặn dò:

 

“Muốn ăn thì tự đi mà bắt. Còn nữa, đừng cọ vào m.ô.n.g tôi.”

 

Tôi chẳng hiểu, nghiêng đầu thè lưỡi ra.

 

Trước ánh mắt trong veo đầy ngốc nghếch của tôi, Sói Vương x/é đôi con thỏ ra.

 

Nhìn cơ thể đầy lông của con thỏ r/un r/ẩy co gi/ật, tôi sợ đến mức úp mặt xuống đất, hai tay che mắt.

 

"Thỏ đáng yêu như thế, sao lại g.i.ế.c thỏ chứ?"

 

“Vô dụng.”

 

Sói Vương lạnh lùng hừ một tiếng, nhét miếng th!t thỏ về phía tôi:

 

“Muốn ăn không?”

 

“Ư... ưm.”

 

Tôi trốn sau lưng anh ta. Chỉ đến khi con thỏ trên đất không còn động đậy, tôi mới chạy ra ngậm lấy.

 

Tôi ăn th!t, nhưng tôi không g.i.ế.c chóc.

 

Nhưng lần này, Sói Vương quyết tâm dạy tôi kỹ năng săn mồi.

 

Ba ngày liền, anh ta không cho tôi miếng ăn nào.

 

Dù tôi có ve vẩy đuôi, cọ vào mông, hay thậm chí là trèo lên lưng anh ta, Sói Vương cũng không động lòng.

 

Cơn đói kéo dài dường như đã kích hoạt một bản năng sâu thẳm trong cơ thể tôi.

 

Đến ngày thứ năm, tôi đã học được cách... ăn phân.

 

Món này vừa ngon, vừa không cần tốn sức săn bắt.

 

Tự sản tự tiêu, bền vững mãi mãi.

 

“Lão đại, thằng nhóc này bị b/ệnh à?”

 

Một con sói khác nhìn thấy cảnh tôi đang vùi đầu ăn ngon lành, liền mách với Sói Vương.

 

Tôi ngẩng đầu lên từ đống "đồ ăn nhẹ," l.i.ế.m mép một cái, sau đó phấn khởi đẩy đống "quà" đến trước mặt Sói Vương.

 

Ngày hôm đó, Sói Vương – người luôn che chở tôi – cũng im lặng.

 

Anh ta dường như rơi vào một sự trầm tư nào đó.

 

Nhìn tôi rất lâu, cuối cùng anh ta bắt đầu cho tôi ăn lại.

 

03

 

Dưới sự chăm sóc của Sói Vương, thân thể tôi ngày càng cường tráng, to lớn hơn những con sói đồng lứa đến hai vòng.

 

Chỉ tiếc, thứ không lớn theo chính là... n/ão.

 

Đến khi tôi tròn nửa tuổi, tôi vẫn không biết kêu như sói.

 

Chính x/ác hơn, là tôi không quen với cách phát âm kỳ lạ của loài sói.

 

Trong tiềm thức, tôi luôn cảm thấy phải có một cách phát âm khác, thuận tai hơn, thoải mái hơn.

 

Nhưng tôi không sao tìm ra được.

 

Cho đến một đêm trăng tròn.

 

Mặt trăng treo cao trên đỉnh núi, tựa như ánh bạc phủ khắp đất trời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0