Chú liếc Hứa Tri Nhượng, rồi c/ắt thêm miếng bánh đưa tôi: “A Thụ, lần đầu ăn nhỉ? Thích thì ăn nhiều vào.”

 

Thật ra tôi no lắm rồi, nhưng nhiệt tình của chú, tôi khó từ chối.

 

Đang bối rối.

 

Hứa Tri Nhượng cầm lấy đĩa bánh trên tay tôi.

 

“Ba, dạ dày A Thụ yếu, tối không ăn nhiều được.”

 

Nói rồi, cậu ta dùng chính thìa tôi vừa ăn, xúc một miếng.

 

Tôi ngây ra nhìn cậu ta ăn bánh, rồi mới sực tỉnh định lấy lại đĩa.

 

Cậu ta lại né sang bên.

 

“Hứa Tri Nhượng! Tớ ăn rồi, cậu muốn ăn thì tự c/ắt.”

 

“Có gì đâu?”

 

Rồi cậu ta dùng một tay bóp má tôi, ngón cái quệt qua khóe môi tôi.

 

“Ở đây dính kem này.”

 

Hứa Tri Nhượng buông tay, cúi mắt nhìn kem dính trên ngón, tự nhiên đưa lên môi li /ếm.

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

Cảm giác ở khóe môi bị chạm vẫn còn, tê rần.

 

Không cần soi gương cũng biết mặt tôi đỏ đến mức nào.

 

Hứa Tri Nhượng chắc đi/ên rồi.

 

“Cậu!”

 

Tôi trừng cậu ta, chẳng biết nói gì.

 

Làm trò cũng không cần quá thế chứ?

 

Chú thím liếc nhau, ho khan vài tiếng, giả vờ không thấy.

 

“Ôi muộn quá rồi, bọn chú đi ngủ trước đây.”

 

“Vâng ạ.”

 

Rồi cả hai rón rén vào phòng.

 

Hứa Tri Nhượng mỉm cười, hờ hững nói: “Tớ làm sao?”

 

“Cậu th/ần ki/nh.”

 

Tôi m/ắng một câu, tim lại đ/ập lo/ạn xạ.

 

Cho đến lúc ngủ, tôi chẳng thèm để ý cậu ta.

 

Dù cậu ta giải thích bao nhiêu lần là chỉ để diễn cho giống.

 

Nhưng tôi thấy cực kỳ ngượng.

 

Chỉ cần nhắm mắt là cảnh cậu ta l.i.ế.m kem lại hiện lên.

 

Mẹ nó, chắc tôi cũng đi/ên rồi.

 

8

 

Đêm, tôi ngủ mơ mơ màng màng.

 

Cơn đ/au âm ỉ truyền từ dạ dày, như có cục đ/á lạnh nhét vào, khiến tay chân tôi co lại.

 

Mồ hôi lạnh thấm ướt áo ngủ, vải dính ch/ặt vào da.

 

Tôi cựa quậy khó chịu.

 

“Sao thế, đ/au dạ dày à?”

 

Không còn sức nói, tôi chỉ “ừ” một tiếng.

 

Ngón tay Hứa Tri Nhượng chạm lên cổ tôi, khẽ vuốt.

 

“Cậu toát nhiều mồ hôi quá, khó chịu sao không nói sớm?”

 

Giọng bình thản nhưng lại nghe ra bực bội.

 

Tôi không đáp.

 

Sau đó, Hứa Tri Nhượng xuống giường.

 

Cậu ta không bật đèn, dựa vào ánh trăng ngoài cửa sổ, rót một cốc nước ấm.

 

Tôi khó nhọc ngồi dậy, một cánh tay khỏe đỡ lưng tôi, kéo tôi ngồi lên.

 

Giọng cậu ta vang bên tai: “Cậu không có sức, để tớ giúp.”

 

Tôi dựa vào người cậu ta, nuốt th/uốc cùng nước ấm.

 

Nhiệt độ vừa phải khiến cơn đ/au dịu đi đôi chút.

 

Mấy chiếc cúc áo ngủ bị cởi ra, không khí lạnh chạm vào da, tôi rùng mình, trong bóng tối, tôi nắm ch/ặt cổ tay cậu ta.

 

“Cậu làm gì đấy?”

 

Hứa Tri Nhượng vẫn làm tiếp: “Áo ngủ ướt rồi, tớ thay cho cậu.”

 

Không hiểu sao tôi lại nhớ tới cái lưỡi l.i.ế.m kem kia.

 

Tai tôi nóng bừng, kéo ch/ặt áo, vội nói: “Chuyện này… tớ tự làm được.”

 

Động tác cởi áo của cậu ta khựng lại, rồi thẳng tay cởi ra.

 

“A Thụ, cậu mà còn cử động, tớ cởi luôn quần l/ót đấy.”

 

9

 

Hứa Tri Nhượng luôn cố chấp khi tôi bị bệ/nh.

 

Có lần hồi nhỏ, cậu ta nhất quyết không cho tôi về nhà.

 

Bắt tôi ngủ lại, nếu không thì lăn ra đất ăn vạ.

 

Nhỏ như thế đã biết đe dọa bố mẹ, hét bằng tiếng Trung lơ lớ lẫn tiếng Pháp.

 

“Nếu A Thụ không ngủ lại, con sẽ không đi học!”

 

La lối om sòm, đến mức hàng xóm phải gõ cửa mấy lần.

 

Chú thím bất lực, đành gọi cho bố mẹ tôi, cam đoan sẽ chăm tôi cẩn thận.

 

Nhưng tối đó tôi lại đ/au dạ dày, ngất xỉu.

 

Sáng hôm sau, Hứa Tri Nhượng nửa tỉnh nửa mơ nhìn thấy tôi mồ hôi ướt đẫm, môi trắng bệch, liền sợ đến khóc.

 

Từ đó, Hứa Tri Nhượng luôn thủ sẵn th/uốc dạ dày.

 

Nhà, cặp sách, thậm chí trong túi quần cũng có vài viên c/ắt nhỏ.

 

10

 

Khăn mặt được nhúng nước ấm, như con cá có lông mềm, trườn trên da tôi.

 

Tôi chưa từng thấy thời gian trôi chậm như vậy.

 

Bàn tay Hứa Tri Nhượng quá nóng, mỗi lần chạm như đ/ốt lửa trên da tôi.

 

Nhưng tôi không dám lên tiếng.

 

Chuyện kéo quần l/ót này, Hứa Tri Nhượng làm được thật.

 

Tôi cắn môi, mặc cậu ta loay hoay xong, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cậu ta lật chăn nằm xuống, ôm tôi từ phía sau.

 

Bàn tay to đặt lên bụng tôi.

 

“Đỡ hơn chưa?”

 

Tôi “ừ” một tiếng, giãy ra: “Không đ/au nữa rồi, cậu đừng ôm, chật.”

 

Tôi “ừ” một tiếng, giãy giụa:

“Không còn đ/au nữa rồi, cậu đừng ôm tôi nữa, chật quá.”

 

Nhưng Hứa Tri Nhượng lại ôm ch/ặt hơn, còn áp cằm lên tóc tôi.

 

Áo ngủ dán lấy áo ngủ, khít khao không kẽ hở.

 

“Lạnh, sưởi ấm chút không được à?”

 

Khi cậu ta nói, hơi thở phả tới, khiến tai tôi tê tê.

 

“Cuối thu rồi, tôi mặc đồ mỏng làm việc bao lâu, lạnh lắm.”

 

Nhưng bàn tay đặt trên bụng tôi cùng lồng n.g.ự.c phía sau lại nóng đến bỏng người.

 

 

“Cậu nói dối, rõ ràng không lạnh.” – tôi phản bác.

 

“Lạnh mà.” – Hứa Tri Nhượng nhấn mạnh.

 

Cuối cùng còn bồi thêm:

“Cậu đâu phải tôi, sao biết tôi không lạnh?”

 

Tôi không muốn tranh luận nữa.

 

Trời đã khuya, mí mắt tôi díu lại, bèn nắm lấy ngón tay Hứa Tri Nhượng, nghiêm túc nói:

“Hôm nay cảm ơn cậu, A Nhượng.”

 

Hứa Tri Nhượng không đáp lại.

 

Không biết bao lâu sau, khi tôi gần như thiếp đi, bên tai vang lên giọng nói rất khẽ của cậu ta:

“A Thụ, cậu rất bài xích tôi sao?”

 

Tôi mơ mơ màng màng đáp:

“Nghĩ gì vậy chứ.”

 

Nói xong, tôi chìm vào giấc ngủ.

 

Một lúc sau, Hứa Tri Nhượng lại thì thầm:

“Vậy sao cậu không thể dựa vào tôi thêm một chút?”

 

Không được tôi đáp lại, cậu ta khẽ thở dài.

 

“Thôi vậy, ngủ ngon.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết phủ cung vàng, ta nắm càn khôn.

Chương 6
Năm thứ ba sau khi thành hôn, mẹ chồng dẫn tộc lão đến nhà thờ họ ép ta tự nguyện rời khỏi chính thất. Bà lạnh lùng cảnh cáo: "Bãi tha ma ngoại ô kinh thành, đêm đêm đều có xác chết vô danh. Phủ Quốc Công còn nguyên, Nghiễn nhi còn an ổn, thì ngươi mới được bình yên." Ta quay sang nhìn phu quân đang im lặng: "Chàng cũng nghĩ như vậy sao?" Ánh mắt chàng chớp loạn, không dám nhìn thẳng: "Y Y mang trong mình máu thịt của ta... Nàng vốn rộng lượng, hãy nhường ngôi chính thất cho nàng ấy, mở đường sống cho hai mẹ con nàng." Hóa ra chỉ là xin một lối sống cho đôi mẹ con kia ư? Có gì khó? Về sau, phủ Quốc Công bị tước tước vị, tịch biên gia sản vì tội tư chế binh khí cùng tội quản gia bất nghiêm. Cả nhà họ "sống tốt" trên đường lưu đày đến Kiềm Châu - một người bệnh mất, một người chết trong tai nạn hầm mỏ. Thế là trọn vẹn con đường "sống" giá buốt này.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
1