Anh nói cái gì đó?! Tôi là beta! Sao mà bị đ/á/nh dấu được?!

 

Tôi quay sang nhìn anh. Hồi ở ký túc, anh cũng từng hỏi vậy. Giờ lại hỏi nữa?

 

Tại sao anh lại chấp niệm với câu hỏi này như vậy?

 

Không lẽ… anh thấy tôi là dị loại?

 

Bác sĩ đáp:

 

“Lý thuyết thì có thể. Nhưng thời gian giữ dấu sẽ không dài như Omega.”

 

“Vậy à. Cảm ơn.”

 

Lục Hằng nhướng mày, trông tâm trạng… có vẻ tốt:

 

“Về trường nhé?”

 

Tôi cụp mắt:

 

“Ừm, về thôi…”

 

7

 

Vừa vào ký túc xá, Lục Hằng đã tháo vòng ức chế, thả pheromone một cách hào phóng.

 

Căn phòng lập tức như được trồng đầy lá bạc hà.

 

Ý chí muốn "cai nghiện" mà tôi dày công xây dựng… vỡ tan trong tích tắc.

 

Quá thơm.

 

Tôi quay đầu nhìn anh lén lút. Trong lòng lẩm bẩm:

 

“Lẽ nào pheromone của anh ấy có trộn… chất gây nghiện mới?”

 

Có lẽ ánh mắt tôi quá rõ ràng, Lục Hằng quay lại đối diện, còn hỏi đầy quan tâm:

 

“Chưa đủ à?”

 

Cùng lúc đó, pheromone trong phòng lại nồng lên gấp đôi.

 

“Ưm ha…”

 

Tôi không kịp chuẩn bị, bất giác bật ra một ti/ếng r/ên nhẹ đầy thỏa mãn.

 

Cả hai rơi vào im lặng.

 

Tôi h/ận không thể chui xuống đất. Trời ơi, sao tôi lại rên lên như thế?!

 

“Nghe cũng hay mà.”

 

Tôi ngẩng phắt đầu, trên trán nổi ba dấu chấm hỏi:

 

“???”

 

Đừng có đùa!!

 

Tôi tự nhận mình là trai thẳng, nhưng tôi cũng là… fan nhan sắc. Mà Lục Hằng lại thuộc dạng khiến người ta khó lòng cưỡng lại.

 

Chỉ cần anh chủ động một chút...

 

Tôi yêu anh cũng là chuyện sớm muộn.

 

Từ sau lần đó, tôi hết sức đề phòng. Sợ anh sẽ bẻ cong tôi. Còn Lục Hằng thì hoàn toàn không để tâm, vẫn thảnh thơi.

 

“Hôm nay không bận. Đi ăn với tôi nhé.”

 

“Ừ.”

 

Một hôm khác, tôi đi ăn cùng Tiểu Triệu.

 

Ban đầu còn không sao.

 

Tôi mừng thầm:

 

“Chẳng lẽ bệ/nh khỏi rồi?”

 

Vừa nghĩ xong, cả người tôi như bị đ/ốt ch/áy, lửa nóng lan khắp n/ội tạ/ng.

 

“Cậu ra nhiều mồ hôi thật.”

Tiểu Triệu đưa tôi khăn giấy.

 

Tôi nắm ch/ặt gấu áo, gồng mình chịu đựng.

 

Chưa đến một phút sau, tôi gục.

 

Tôi chạy vội vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh dội lên người — chẳng ăn thua gì.

 

Không còn cách nào khác, tôi gọi Lục Hằng.

 

“Alo? Trác Du à?”

 

“L-Lục Hằng…”

Nghe giọng anh, tôi ứa nước mắt vì tủi:

“Tớ… lại phát bệ/nh rồi. Cậu rảnh đến đón tớ được không?”

 

“Gửi vị trí đi.”

 

Tôi r/un r/ẩy bấm chia sẻ định vị. Anh đáp bằng giọng trầm khàn:

 

“Tôi gần đây, mười phút nữa đến.”

 

“Ừm…”

 

Cúp máy, tôi rã rời ngồi bệt dưới đất.

 

Bên ngoài, Tiểu Triệu gọi vọng vào đầy lo lắng:

 

“Trác Du? Cậu sao rồi? Cần đi bệ/nh viện không?”

 

“Không sao… cậu về trước đi…”

 

Tôi sợ lát nữa Lục Hằng đến, thì càng không thể giải thích nổi.

 

Chưa đến mười phút, anh xuất hiện. Mở cửa ra, thấy tôi co ro ở góc tường, anh lập tức kéo tôi dậy.

 

Mùi bạc hà ấm áp bao trùm lấy tôi.

 

“Ra ngoài đã.”

 

Anh cởi áo khoác đắp lên người tôi, pheromone quanh quẩn nơi đầu mũi.

 

Lần này, bệ/nh còn nặng hơn mấy lần trước.

 

Chỉ ngửi hay ôm áo của anh đã không đủ nữa. Tôi muốn tiến thêm bước nữa…

 

Lục Hằng cũng nhận ra điều đó.

 

Chúng tôi lén vào cầu thang bộ, nơi đó vắng vẻ. Tiếng thở dường như vang to gấp mấy lần.

 

Yết hầu anh di chuyển hai lần:

 

“Còn khó chịu à?”

 

Tôi bám lên người anh:

 

“Ừm…”

 

Lục Hằng nâng cằm tôi lên, bắt tôi ngẩng đầu nhìn anh:

 

“Được không?”

 

Ba chữ chẳng đầu chẳng đuôi, nhưng tôi hiểu rõ ý anh.

 

Tôi gật đầu.

 

Anh cúi xuống hôn tôi.

 

Nụ hôn nóng bỏng, quyện ch/ặt môi lưỡi. Có lúc tôi không chịu nổi, suýt mềm chân ngã xuống.

 

May mà anh phản ứng nhanh, ôm tôi thật ch/ặt.

 

Khi đã ổn hơn, tôi khoác áo anh quay lại quán lẩu. Lục Hằng thì vào nhà vệ sinh một lát.

 

Tiểu Triệu ngơ ngác:

 

“Cậu vừa ra ngoài sao lại thay đồ rồi?”

 

Tôi bịa đại:

 

“Gặp bạn cùng lớp… nhờ mang đồ về trường…”

 

“Ồ…”

Cậu ta nửa tin nửa ngờ, sau đó chỉ vào tôi:

“Môi cậu sao sưng thế?”

 

“…”

 

Tôi gắp cho cậu ta miếng th!t bò:

 

“Ăn cay quá… sưng thôi.”

 

Tiểu Triệu tính tình đơn giản, dễ bị dỗ dành.

 

Chương 8

 

Sau khi ăn tối xong với Lục Hằng, chúng tôi trở lại ký túc xá. Tôi vào tắm một lát, khi bước ra thì trong không khí mùi bạc hà thanh mát quen thuộc đã mang theo cả sự bức bối và cáu kỉnh.

 

Tôi hơi nhíu mày, cảm thấy không được thoải mái.

 

Rèm cửa kéo rất kín, cả phòng tối mờ.

 

“Lục Hằng?” – Tôi khẽ gọi. “Cậu ở đó chứ?”

 

“Ở đây.” – Giọng anh khàn đặc, giống như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.

“Tớ đang vào kỳ mẫn cảm.”

 

Bước chân tôi khựng lại. Cũng có chút muốn quay đầu bỏ chạy.

 

Tuy không tiếp xúc với Alpha nhiều, nhưng tôi cũng hiểu sơ về thời kỳ mẫn cảm của họ. Ngay cả Omega là bạn đời cũng phải tránh xa trong thời điểm đó, bởi không biết lúc nào Alpha sẽ mất kiểm soát.

 

Nhưng tôi là Beta. Hẳn là không sao.

 

 

Huống hồ, từ khi biết bệ/nh của tôi, anh đã luôn chủ động giúp tôi giải tỏa.

 

Bây giờ đến lượt anh cần người ở bên, tôi sờ tay lên tim mình. Dù có sợ, tôi cũng không thể bỏ mặc được.

 

Tôi run run kéo rèm giường anh ra một chút:

 

“Cậu… sao rồi?”

 

Lục Hằng không nằm, mà ngồi khoanh chân trên giường, mắt đen sâu thẳm mang theo sự chiếm hữu lồ lộ.

 

Trán anh nổi gân xanh, mồ hôi lạnh lấm tấm trên làn da, lấp lánh dưới ánh sáng mờ.

 

“Tớ… không ổn lắm. Cậu sợ không?”

 

Sợ chứ.

 

Nhưng thực tế, tôi lại lắc đầu.

 

Ánh mắt sắc bén của anh di chuyển khắp người tôi, từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên.

 

Không hiểu sao, cái tuyến thể vốn vô cảm trên cổ tôi lại khẽ nhói lên một cái.

 

Khi tôi định cảm nhận kỹ lại thì… nó lại im bặt như chưa từng có gì xảy ra.

 

“Cậu ngủ đi, tớ ở đây với cậu.” – Tôi không dám nhìn thẳng vào anh, cảm giác ánh mắt đó như của một con thú săn mồi đang chờ vồ mồi bất cứ lúc nào.

 

Chương 9

 

Lục Hằng vẫn nằm trên giường, không có ý định xuống:

 

“Rót cho tớ cốc nước được không?”

 

Tôi nhanh nhẹn rót nước, rồi gõ gõ vào cạnh giường ra hiệu cho anh đưa tay ra lấy.

 

Thế mà anh lại vén rèm lên, nửa người thò ra ngoài. Lúc này lại gần, tôi mới nghe rõ tiếng thở nặng nề đầy áp lực từ anh.

 

Tôi bắt đầu thấy lo, định mở miệng hỏi anh có cần đến phòng y tế không, thì… tay tôi bị anh nắm ch/ặt.

 

“Tớ đã mượn của cậu nhiều pheromone như vậy… Cậu có thể giúp tớ được không?”

 

“Tớ… tớ đâu có pheromone…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Bí mật vỡ lở Chương 15
5 Thay Muội Gả Chương 18
8 Mất Nét Chương 10.
9 Chúc Thanh Sơn Chương 17
12 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm