Mèo nhỏ háo sắc

Chương 2

15/12/2025 10:46

4.

 

Mấy ngày sau đó chẳng có gì thay đổi.

 

Sau khi chủ nhân ra ngoài, tôi lại biến thành người, lén mở TV.

 

À đúng rồi, nếu bạn thấy tiền điện nhà bạn tăng bất thường, rất có thể là mèo nhà bạn tr/ộm coi TV đấy.

 

Tôi vừa ăn cỏ mèo vừa xem tivi.

 

Một thứ lông xù xù cọ vào chân tôi.

 

Hôm nay Đỉnh Qua Qua sao lại thân thiết thế nhỉ?

 

Tôi cúi xuống định nhìn cậu ấy, nhưng lại thấy một cái mõm dài ngoằng.

 

“Aaaa!”

 

Là chuột kìa!

 

Tôi lập tức biến lại thành mèo.

 

Không phải con mèo nào cũng biết bắt chuột đâu, tôi thì sợ c.h.ế.t đi được.

 

Tôi đang định chạy về phía Đỉnh Qua Qua, thì một bóng xám phóng qua bên cạnh.

 

Tôi nghe thấy một tiếng “meooo”.

 

Khi nhìn lại con chuột, thì đã bị Đỉnh Qua Qua xử lý xong rồi.

 

Đỉnh quá trời là đỉnh!

 

Tôi cảm thấy mình muốn yêu cậu ấy cả đời rồi.

 

“Meo meo meo.”

 

Tôi chạy tới bên cạnh Đỉnh Qua Qua, kêu toáng lên.

 

“Đỉnh Qua Qua siêu lợi hại luôn!”

 

Đỉnh Qua Qua chẳng có phản ứng gì, chỉ ngẩng cằm, dựng thẳng đuôi.

 

Thỉnh thoảng tôi thấy Đỉnh Qua Qua giống mèo đực thật.

 

Có lẽ vì dáng người cậu ấy cao to hơn tôi?

 

Chắc là do tôi ít vận động thôi.

 

Sao cơ bắp cậu ấy lại rắn chắc hơn tôi?

 

Chắc là vì tôi ăn nhiều.

 

Có những cô gái trời sinh đã khoẻ mạnh như thế.

 

Tôi đang nghĩ cái gì vậy?

 

Không lẽ chủ nhân mang về một con mèo đực làm vợ tôi à?

 

Nhìn con mèo xinh đẹp trước mặt, đúng là tự mình doạ mình.

 

5.

 

Từ lần Đỉnh Qua Qua giúp tôi bắt chuột, qu/an h/ệ giữa chúng tôi thân thiết hẳn.

 

Cậu ấy không còn tránh né khi tôi chạm vào nữa.

 

Thỉnh thoảng tôi còn ôm cậu ấy xem TV khi đang ở dạng người.

 

Cậu ấy rất thích dụi vào cổ tôi, làm mèo phải x/ấu hổ lắm đó.

 

Hôm nay trước khi ra ngoài, chủ nhân đã tắm cho chúng tôi.

 

Tôi lại thành một chú mèo thơm thơm.

 

Khi đến gần cậu ấy, tôi thấy mình thở không đều.

 

Chủ nhân bôi gì lên người cậu ấy vậy?

 

Sao mà thơm thế?

 

Tôi lại gần cậu ấy, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt mờ sương.

 

Dùng đuôi chạm nhẹ vào mũi tôi.

 

Mèo nào chịu nổi chứ?

 

Tôi bị đuôi của cậu ấy quấn lấy, thử l.i.ế.m nhẹ tay cậu ấy.

 

Cậu ấy cũng l.i.ế.m tai tôi.

 

Cậu ấy thích tôi!

 

Tôi cũng dụi vào cổ cậu ấy.

 

Thơm quá.

 

Tôi dùng đuôi vuốt dọc theo sống lưng cậu ấy.

 

Bỗng chạm phải thứ gì cứng cứng bên dưới bụng cậu ấy.

 

Tôi thấy tò mò.

 

Lại chạm nhẹ lần nữa.

 

Sau khi x/ác nhận, tôi bật ra xa hai mét.

 

“Cái gì!? Cậu là mèo đực à!?”

 

“Sao?”

 

Cậu ấy đứng dậy, trông có vẻ khó chịu.

 

“Cậu không chỉ là mèo đực, cậu còn không phải là mèo c/âm!?”

 

“Tôi bao giờ nói tôi không phải mèo đực, hay tôi bị c/âm?”

 

“Cậu… cậu cố tình không nói chuyện.”

 

Cậu ấy không phủ nhận, chỉ nhìn tôi.

 

“Không phải cậu thích tôi sao?”

 

“Không phải cậu muốn tôi làm vợ cậu à?”

 

“Sao giờ không nói gì nữa?”

 

Mỗi lần cậu ấy nói, lại tiến gần thêm một bước.

 

Tôi cũng không biết mình phản ứng sao nữa.

 

Chỉ thấy đầu óc choáng váng, trong đầu toàn là — cậu ấy lừa tôi.

 

“Tôi gh/ét cậu.”

 

Cậu ấy dừng bước.

 

Hai người nhìn nhau, không nói lời nào.

 

“Được thôi.”

 

Cậu ấy quay người, biến thành người, không nhìn tôi nữa, mở cửa rồi rời đi.

 

6.

 

Chủ nhân về nhà, lật tung mọi ngóc ngách vẫn không tìm được Đỉnh Qua Qua.

 

Cuối cùng phải chấp nhận sự thật rằng cậu ấy đã bỏ nhà ra đi.

 

Chủ nhân ra ngoài tìm mãi mới quay lại.

 

“Qua Qua, tôi vẫn không tìm được Đỉnh Qua Qua.”

 

Chủ nhân ôm tôi ngồi trên sofa.

 

“Qua Qua, cậu còn nhớ hồi nhỏ cậu từng c/ứu một con mèo không?”

 

“Meo meo meo.”

 

Con mèo gì chứ, tôi không nhớ gì hết.

 

“Tự nhiên tôi thấy con mèo đó rất giống Đỉnh Qua Qua.”

 

“Hôm tôi nhặt được Đỉnh Qua Qua trời đang mưa lớn, vốn dĩ không thấy rõ.”

 

“Là cậu ấy cứ meo meo bám theo tôi.”

 

Đỉnh Qua Qua cố tình đến nhà tôi sao?

 

Cậu ấy định làm gì?

 

Bây giờ cậu ấy đang ở đâu?

 

“Meo meo meo.”

 

Tôi lo lắng đi lòng vòng trên đùi chủ nhân.

 

“Nghe nói gần đây quanh khu có nhiều mèo hoang, không biết cậu ấy có gặp phải không…”

 

Cái gì? Mèo hoang!?

 

Tôi nghe chủ nhân nói mèo hoang dữ lắm.

 

Nếu Đỉnh Qua Qua gặp thì sao?

 

“Meo meo, meo meo meo.”

 

“Đừng lo, tôi đã dán thông báo tìm mèo rồi, chắc sớm tìm được thôi.”

 

Cậu ấy ở ngoài không có gì ăn.

 

Lần trước về nhà còn có vết thương nữa.

 

Cậu ấy lại đẹp trai như vậy, lỡ bị mèo khác b/ắt n/ạt thì sao?

 

Tôi lo tới mức đi vòng vòng mãi.

 

Cuối cùng đợi đến khi chủ nhân ngủ, tôi đeo theo một túi cá khô.

 

Tôi phải đi tìm lại Đỉnh Qua Qua!

 

Tôi muốn nói với cậu ấy, tôi không gh/ét cậu ấy.

7.

 

Vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay rắc rối.

 

Mèo thì không thể biến thành người khi có người, tôi phải leo bộ chín tầng cầu thang.

 

Mệt muốn c.h.ế.t luôn.

 

Xuống đến tầng trệt, tôi bắt đầu đá/nh hơi mùi của Đỉnh Qua Qua trong không khí.

 

“Đỉnh Qua Qua, Đỉnh Qua Qua.”

 

Quả nhiên không có phản hồi gì.

 

Tôi cố gắng phân biệt mùi, may mà chủ nhân đã tắm cho cậu ấy bằng dầu gội có cỏ mèo.

 

Tôi lần theo mùi chạy ra khỏi khu dân cư, dần dần đi vào một con hẻm vắng người.

 

“Đỉnh Qua Qua, cậu có ở đây không?”

 

Tưởng rằng lại chẳng có ai trả lời, thì tôi nghe thấy tiếng “meo~” từ trong bóng tối.

 

“Là cậu hả, Đỉnh Qua Qua?”

 

Một con mèo vàng bước ra từ chỗ tối.

 

“Cậu đang tìm mèo à?”

 

Mèo vàng từ từ tiến đến gần tôi, trông g/ầy nhom, ánh mắt sắc bén nhìn tôi chằm chằm.

 

“Đúng rồi đúng rồi, cậu có thấy một con mèo mướp không?”

 

Tôi vừa nói vừa dùng chân vẽ hình minh hoạ.

 

“Cậu ấy cao hơn tôi một chút, mắt tròn to.”

 

“Có vẻ nhớ ra rồi, hình như đi về hướng kia.”

 

Tôi nhìn về hướng cậu ta chỉ.

 

“Được rồi, cảm ơn cậu nha.”

 

Tôi đang định rời đi, bỗng thấy cậu ta thật tội nghiệp.

 

“Cho cậu mấy miếng cá khô nè.”

 

Cậu ta nhìn tôi một cái, cười và nói cảm ơn.

 

Không hiểu sao tôi cảm thấy nụ cười của cậu ta hơi kỳ lạ.

 

Không hiểu vì sao, càng đi theo hướng cậu ta chỉ, đường càng tối.

 

Mùi của Đỉnh Qua Qua cũng dần nhạt đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh, ta từ chối thế muội muội vào hang rắn, khi Thánh Linh nhận chủ, vị hôn phu cũ tái mặt

Chương 12
Giới thiệu: Thẩm Lăng Sương trọng sinh trở về bước ngoặt định mệnh, nàng từ chối thay muội muội Thẩm Vi Lan bước vào Vạn Xà bí địa, lạnh lùng đứng xem mọi người ép buộc và phản bội. Thánh linh tự bay ra khỏi bí cảnh nhận chủ, vạn rắn cúi đầu, nàng trở thành Thiên mệnh Thánh nữ. Khi hôn phu Bùi Trường Sách cùng sự thiên vị của mẫu thân bị thánh linh soi rọi ra sự thật tàn khốc, nàng cuối cùng không còn nhẫn nhịn, tự tay vạch trần âm mưu tự ý thay đổi mệnh cách, bắt tất cả những kẻ nợ mình phải trả giá. Một câu chuyện tiên hiệp cổ phong về sự trọng sinh ngược luyến, phản công báo thù.
Báo thù
Trọng Sinh
0
A Châu Chương 9