Tôi Khám Nam Khoa Trong Thế Giới ABO

Chương 2

15/12/2025 10:38

05

 

Tôi xoa cái đùi bị đ/á đ/au, nam thần đúng là khỏe thật, tôi hơi lo cậu ta sẽ quậy phá phòng khám.

 

Lần này tôi thông minh hơn, bảo cậu ta ngồi lên ghế, dùng dây cố định y tế trói tay chân lại.

 

Quách Vũ thở dốc, quay mặt đi:

 

"Muốn chữa thì mau chữa đi."

 

"Đừng có nhìn tôi mãi, anh..."

 

Cậu ta ngập ngừng, giọng lạc đi:

 

"Không phải là anh thích nhìn thân thể tôi đấy chứ?"

 

"Tôi phì!" – tôi nổi đóa:

 

"Anh có thể nghi ngờ nhân phẩm của tôi, nhưng không được nghi ngờ y đức của tôi. Trong mắt bác sĩ, bệ/nh nhân mặc hay không mặc gì cũng như nhau."

 

Tôi bắt đầu chẩn đoán: "Có cảm giác không?"

 

Quách Vũ nắm ch/ặt tay, hơi thở dồn dập: "Có."

 

Tôi lại xoa thêm hai cái:

 

"Khá ổn đấy, nhìn cậu đâu giống bất lực?"

 

Nghe đến đây, Quách Vũ lập tức sụp vai, cái hình tượng lạnh lùng tan thành mây khói.

 

Cậu ta muốn đứng dậy, nhưng bị trói tay chân nên đỏ cả mặt vì tức:

 

"Tôi bất lực á?"

 

Tôi chỉ vào mình, ngạc nhiên hỏi: "Không thì ai? Chẳng lẽ là tôi?"

 

Quách Vũ đột nhiên cười lạnh hai tiếng: "Tôi có được hay không, sao anh không tự thử xem?"

 

Tôi kinh ngạc, bây giờ làm bác sĩ còn phải thử mình trước hả?

 

"Anh chỉ cần chữa thôi, nhìn tôi làm gì?"

 

Ánh mắt của Quách Vũ sắc như d/ao, đuôi mắt đỏ lên, nhìn tôi như muốn nuốt sống.

 

Tôi bị dáng vẻ này của cậu ta dọa sợ: "Cậu..."

 

Quách Vũ từng chữ từng chữ nói:

 

"Tiểu bác sĩ, anh sờ tôi khó chịu quá."

 

"Anh đúng là lang băm."

 

Tôi bắt đầu toát mồ hôi, cảm nhận được hơi thở nóng rực của cậu ta phả lên cổ, nóng đến mức tôi rụt cổ lại.

 

Tôi hét lên: "Khoan đã! Hình như cậu không hề bất lực!"

 

Quách Vũ thở gấp, mặt trầm xuống: "Giờ thì sao đây?"

 

"Chẳng phải anh đang chữa bệ/nh à?"

 

06

 

Trong không khí tràn ngập một mùi hương kỳ lạ, tôi ngửi ngửi, nhìn quanh:

 

"Cậu có ngửi thấy mùi gì không?"

 

Quách Vũ mắt đỏ ngầu, nghiến răng: "Đồ ngốc, là kỳ mẫn cảm của tôi bị anh sờ cho đến sớm rồi."

 

"Kỳ mẫn cảm?"

 

Tôi chưa nghe tới từ đó bao giờ, do dự hỏi: "Nó đến theo chu kỳ như kỳ kinh của con gái à?"

 

Chỉ nghe "rắc" một tiếng, chân ghế nhựa g/ãy đôi, Quách Vũ cư nhiên mạnh mẽ thoát khỏi dây trói.

 

Cậu ta cao hơn tôi một khúc, đứng trên cao nhìn xuống:

 

"Tiểu bác sĩ đến kỳ mẫn cảm còn chưa từng nghe, đúng là lang băm."

 

"Kỳ mẫn cảm là—tôi sẽ c.ắ.n nát tuyến thể ở cổ anh."

 

Pheromone xộc thẳng vào khoang mũi tôi, bao phủ toàn thân tôi.

 

Hương thơm mát lạnh khiến huyết áp trong đầu tôi như muốn n/ổ tung, choáng váng đến mức không đứng nổi.

 

Hai chân tôi mềm nhũn, ngã ngồi xuống giường, quay lại nhìn, tôi biết lúc này không thể chọc Quách Vũ.

 

Phải chạy trước đã.

 

Tôi lồm cồm bò được hai bước.

 

Quách Vũ túm lấy mắt cá chân tôi, kéo ngược lại:

 

"Là anh chọc tôi trước."

 

07

 

Quách Vũ đứng chân trần, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, sâu thẳm khó đoán.

 

Tôi r/un r/ẩy lên tiếng, sợ chọc gi/ận cậu ta:

 

"Tay cậu chảy m.á.u rồi, lúc thoát trói bị xước đấy, tôi đi lấy hộp y tế nhé?"

 

Môi mỏng của Quách Vũ mím thành một đường, không trả lời.

 

Tôi vội nói: "Vậy tôi đi lấy th/uốc..."

 

Tôi vừa định quay người.

 

Nhưng Quách Vũ đã động.

 

Ngón tay cậu ta siết lấy cổ tôi, tay kia ôm ch/ặt eo tôi, cúi đầu như đang ngửi gì đó trên người tôi.

 

Nhưng tôi là Beta.

 

Dù cậu ta có ngửi cỡ nào, cũng không tìm được pheromone Omega để làm dịu.

 

Toàn thân tôi dựng tóc gáy, tay cậu ta nóng rực, dính sát tôi khiến tôi không thể né tránh.

 

Đầu lưỡi cậu ta l.i.ế.m mạnh vào sau gáy tôi, khiến tôi rùng mình dữ dội:

 

"Huhu, xin lỗi anh ơi, em sai rồi, tha cho em đi."

 

Cậu ta khàn giọng: "Vừa rồi anh cũng đâu tha cho tôi."

 

"A!" Tôi hét to, không kịp phản ứng thì bị cậu ta c.ắ.n một phát, tôi muốn khóc mà không ra nước mắt. Cậu ta bị dại à?

 

Quách Vũ bóp mặt tôi, lúc hôn tôi thì đầu óc tôi trắng xóa.

 

Beta không có tuyến thể.

 

Quách Vũ có c.ắ.n ngàn lần cũng vô dụng.

 

Nhưng miệng tôi thì sắp bị cậu ta hôn đến rá/ch rồi.

 

08

 

Lúc Quách Vũ còn chưa tỉnh, tôi vội mặc quần áo, che mấy dấu hôn tím xanh đỏ trên cổ, chuồn đi.

 

Đồ khốn Quách Vũ, hoàn toàn không bị bệ/nh, thể lực thì dư thừa, hành tôi đến g/ãy cả eo, môi thì sưng vù.

 

Alpha với Beta cái gì, tôi chỉ biết, tôi là trai thẳng, bị một thằng đàn ông hôn, rồi sau này biết yêu ai?

 

Tôi ôm eo, thở dài một hơi.

 

Chưa ra nghề đã c.h.ế.t yểu rồi.

 

Sớm biết cái tên Quách Vũ giả vờ giả vịt là gay, tôi có c.h.ế.t cũng không dây vào.

 

Giờ thì hay rồi, chọc phải cái sao chổi như cậu ta, tôi không dám về nhà nữa.

 

Tôi nhắn tin hỏi bạn cùng phòng, biết được Quách Vũ cũng không ở ký túc xá, tôi lén lút dọn về lại phòng.

 

Bạn cùng phòng Ngô Nhai nhào đến người tôi ngửi ngửi:

 

"Tsk tsk tsk, mùi gì mà nồng quá vậy? Quen quen..."

 

Tôi bịt miệng cậu ta lại, cười trừ:

 

"Mùi gì chứ? Tôi chỉ đổi loại dầu gội thôi mà."

 

Ngô Nhai liếc tôi một cái:

 

"Thôi đi, tôi cũng là Alpha, cái mùi này rõ ràng là bị Alpha ngâm qua rồi, tránh xa tôi ra, mùi này làm tôi nhức đầu."

 

"Ờ." Nghe vậy tôi lùi sang một bên.

 

Ngô Nhai lại kéo cổ áo tôi, lôi tôi về:

 

"Alpha nào c.ắ.n anh vậy? Muốn đ.á.n.h dấu anh à?"

 

Tôi mím môi không nói gì.

 

Ngô Nhai thở dài:

 

"Thôi, không nói thì thôi, lại có người mất ngủ nữa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
4 Mất Nét Chương 10.
5 Tham Lam Chương 12
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
11 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng đố kỵ

Chương 15
Thân là sư tôn, ta lại sinh lòng đố kỵ với chính đồ đệ của mình. Thế nên ngày ngày, ta luôn tìm đủ mọi cách để gây hớn, bắt bẻ hắn. "Gương mặt này của ngươi sinh ra đã phong tình quyến rũ như vậy, căn bản không thích hợp để tu Vô Tình đạo." "Cũng nhờ vi sư đây mỗi đêm đều hy sinh thân mình, rèn luyện khả năng nhẫn nại cho ngươi!" "Đúng rồi, tối nay cùng tắm ở linh tuyền, nhớ mặc thứ gì mát mẻ một chút..." Lời vừa dứt, một hàng chữ kỳ lạ bỗng hiện ra trước mắt ta, tựa như màn đạn trôi nổi: [Tên ác độc sư tôn này lại đang thao túng tâm lý công chính, thật buồn nôn.] [Về sau gã còn ảo tưởng dùng Sinh Tử Đan để mang long thai, hoài cốt nhục của công chính cơ đấy. Sắp tới khi công chính gặp được chân ái của đời mình, hắn sẽ tỉnh ngộ ra, một kiếm sát sư chứng đạo!] Ta sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức định đổi sang một tên đồ đệ khác để hầu hạ. Thế nhưng ngay đêm đó, nam chính công trong lời đám người kia lại tìm đến. Hắn đeo một sợi dây xích bạc vắt ngang ngực, đứng trước cửa, khẽ nhướng mày nhìn ta. "Sư tôn, kẻ khác có biết hầu hạ người chu đáo như con không?"
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
Cổ trang
1.03 K