Hệ thống bảo tôi phải c/ứu rỗi nam chính âm u.

 

Ngăn cậu ta hắc hóa, và trao cho cậu ta một tuổi thơ hoàn hảo.

 

Tôi nghĩ nghĩ, rồi vẫy tay gọi thiếu niên g/ầy yếu kia lại:

 

Ba mày c.h.ế.t rồi đúng không?

 

Đừng sợ, ba mới của mày đến rồi đây.

 

Chụt chụt chụt, cún con ngoan ngoãn, đừng hắc hóa vội, gọi một tiếng ba cho nghe thử nào.

 

Thiếu niên: ?

 

Hệ thống: ……

 

Sau này, thiếu gia trẻ tuổi của một gia tộc quyền quý hàng đầu đ/è tôi lên bàn họp,

 

Dùng một tư thế vô cùng nh/ục nh/ã mà tách chân tôi ra, khẽ hôn đầy m/ập mờ, khàn giọng nói:

 

Ba à, có thích không?

 

 

Hệ thống lải nhải giới thiệu mục tiêu nhiệm vụ cho tôi:

 

Ba cậu ta c.h.ế.t rồi, đám chú bác trong nhà chia nhau hết tài sản, còn b/án cậu ta cho một tên bi/ến th/ái mê trai.

 

Tám giờ tối nay, trước khi cậu ta bị bi/ến th/ái kia hànhz hạz, cậu phải đến c/ứu cậu ta, không được để cậu ta chịu khổ, hiểu chưa?

 

Tôi giơ tay làm dấu OK.

 

Lúc này, Thẩm Luật Hành đang bị tên bi/ến th/ái trói lại, bắt quỳ trong tư thế nh/ục nh/ã.

 

Tầng ba khách sạn, người không nhiều, nhưng những ánh mắt khác thường thi thoảng nhìn sang khiến cậu thiếu niên kiêu ngạo ấy không sao chịu nổi.

 

Cậu ta muốn nhúc nhích, muốn rời đi, nhưng tay chân đều bị trói ch/ặt vào cột.

 

Sau lưng cậu, trong cánh cửa phòng hé mở, một gã trung niên hói đầu đang hả hê nhìn, tay mò xuống dưới .

 

T/ởm thật đấy.

 

Tôi có thể không làm nhiệm vụ này được không? Tuần này tôi nghỉ phép mà…

 

Nói thật, tôi chỉ muốn làm một con cá mặn thôi.

 

Ai dè, vô tình lại đi làm ở Cục C/ứu Thế Tiểu Thế Giới.

 

Ngày ngày đi khắp các tiểu thế giới để khuyên nhủ thiếu niên thiếu nữ làm đấng c/ứu thế, đến mức đầu óc tôi muốn n/ổ tung.

 

Khó khăn lắm mới nghỉ được kỳ phép năm, thế mà lại bị bắt tăng ca.

 

Hệ thống nghiêm mặt từ chối: Không được, từ chối tăng ca là trừ tiền thưởng.

 

Tôi: ……

 

Tôi đành tự giác đi xuống dưới lầu.

 

Sau đó, trước mặt tên hói kia, tôi bắt đầu cởi trói cho thiếu niên.

 

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt xinh đẹp đầy nước mắt tủi nh/ục.

 

Cậu ta như một con thú nhỏ bị kích động, cắn thẳng vào tay tôi:

 

Đừng chạm vào tôi.

 

Không những không tháo được trói, còn bị cắn.

 

Tôi hít một hơi, suýt nữa thì vứt bỏ nhiệm vụ luôn.

 

Nhưng hệ thống cứ vo ve bên tai: Tiền thưởng, tiền thưởng.

 

Tôi hít sâu, đ/è nén cơn bốc đồng muốn bỏ chạy.

 

Cũng chẳng buồn cởi trói cho cậu ta nữa.

 

Tôi đứng thẳng dậy, ôm tay nhìn cậu ta:

 

Ba mày c.h.ế.t rồi đúng không?

 

Đừng sợ ha, sau này sẽ không để mày cô đơn nữa, ba mới của mày đến rồi đây.

 

Vẻ gi/ận dữ trên mặt thiếu niên cứng lại, dần dần lộ ra chút không thể tin nổi.

 

Hệ thống: ……

 

Sao cậu vừa lên đã hỏi người ta chuyện ba ch*t, thật là bất lịch sự.

 

Tôi đảo mắt, trong lòng đáp lại:

 

Nó cắn tôi ngay mà không nói gì thì lịch sự chắc?

 

Hơn nữa tôi cũng đọc qua cốt truyện rồi, ba nó đối xử với nó tệ muốn ch*t.

 

Ngày nào cũng huấn luyện như huấn luyện chó, hở tí là ph/ạt nó nhịn ăn ba ngày, chó còn không khổ bằng nó.

 

Hệ thống: …Cũng đúng.

 

Tên hói bị phá hỏng hứng thú xông ra, định đ/á tôi một cái.

 

Thằng không có mắt, người của tao mà mày cũng dám động?

 

Tôi nhanh chóng né chân hắn, thuận thế bẻ tay hắn rồi đẩy mạnh ra ngoài.

 

Tên hói ngã sấp mặt, rụng mất một cái răng cửa.

 

Xung quanh ai cũng c.h.ế.t lặng, mọi hành động đều dừng lại.

 

Tôi nhấc thiếu niên vẫn còn bị trói lên, cất giọng vang dội:

 

Tôi là người ba cậu ấy để lại, từ giờ trở đi cậu ấy do tôi tiếp quản.

 

Những chuyện mấy ngày qua, tôi sẽ tính sổ từng người một,

 

Mọi người bảo trọng sức khỏe, đừng c.h.ế.t trước khi tôi kịp đòi n/ợ đấy nhé.

 

Tôi xách “cái bánh chưng nhỏ” ấy rời khỏi khách sạn thật nhanh.

 

Thiếu niên g/ầy trơ xươ/ng, qua lớp quần áo xộc xệch có thể thấy rõ phần xươ/ng trước n.g.ự.c và sau lưng lồi cả ra.

 

Xách lên nhẹ như không.

 

Cậu ta giãy giụa trong lòng tôi, cố chấp mở miệng:

 

Thả tôi ra.

 

Tôi cười nhẹ: Thả cậu ra để cậu bị người ta đ/á như quả bóng trên đường à?

 

Thiếu niên mím môi, ánh mắt tràn đầy nh/ục nh/ã.

 

Một lúc sau, cậu ta nhắm mắt lại, giọng mang theo chút c/ầu x/in:

 

Anh ơi, giúp em cởi trói được không?

 

Cũng biết nghe lời đấy.

 

Tôi vốn không hay chấp nhặt với trẻ con.

 

Thế là đặt cậu ta xuống, tháo dây trói cho.

 

Anh thật sự… là người ba em để lại?

 

Tôi đáp qua loa: Coi như là thế đi.

 

Thật cái quái.

 

Cái lão ba c.h.ế.t tiệt của cậu ta chẳng thèm lo xem con mình sống c.h.ế.t ra sao.

 

Nhưng tôi cần một thân phận chính đáng để ở bên cậu ta.

 

Cậu tên gì? – Cậu ta hỏi.

 

Tôi tùy tiện đáp: Trình Ẩn.

 

Làm xong nhiệm vụ là tôi rời khỏi tiểu thế giới này rồi, nói ra cũng chẳng sao.

 

Trừ khi tôi chủ động, chứ cậu ta có lật tung cả thế giới này lên cũng không tìm ra tôi đâu.

 

Em sẽ trả ơn anh, anh Ẩn.

 

Giọng cậu thiếu niên vang lên trong đêm thu, nhẹ như chưa từng tồn tại.

 

Tôi bắt đầu nuôi trẻ con rồi.

 

Hệ thống nói tôi phải cho nam chính một tuổi thơ hoàn hảo, như vậy mới có thể chữa lành giá trị hắc hóa của cậu ta.

 

Vừa làm bữa sáng, tôi vừa mở hệ thống ra xem.

 

Trời má, giá trị hắc hóa 96.

 

Sao không gọi tôi đến sớm chút hả?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9