Tôi nhìn vào mắt Văn Yến, đôi mắt đen sâu như biển sao, tràn đầy dịu dàng. Tim tôi bất giác đ/ập thình thịch.
Cho đến khi môi tôi cảm nhận được cảm giác ấm áp và ướt át, tôi mới bừng tỉnh, dùng lực đẩy Văn Yến ra.
Không biết từ khi nào phòng khách đã im bặt, tôi có hơi chột dạ liếc về phía cửa…
Rồi… sáu con mắt đối diện nhau.
X/ấu hổ…
“Các con cứ tiếp tục đi nhé…” Hai bà bị bắt quả tang lập tức rụt đầu lại, chạy mất hút.
Sau khi tôi và Văn Yến chỉnh đốn xong, phòng khách chẳng còn bóng người. Trên bàn trà là một tờ giấy viết tay.
【Tuổi trẻ lửa nóng là chuyện bình thường, nhưng cũng phải biết kiềm chế! Đừng quá… dục.】
Nét chữ của mẹ tôi.
Bên cạnh là chữ của mẹ Văn Yến: 【Con trai cũng phải biết tự bảo vệ mình, A Yến à, nhẹ nhàng với người ta một chút nhé… hehe…】
Gì? Sao mặc định tôi là “bên kia” rồi?
Chẳng qua thấp hơn Văn Yến có mấy phân thôi mà?
Chưa nghe câu này à?
Thấp cũng có thể công, vừa công vừa… đó đó.
Khụ khụ…
12
“Nói đi, bắt đầu từ khi nào?”
Tôi tựa vào sofa, mặt không cảm xúc hỏi.
Văn Yến quỳ lết tới trước mặt tôi, gi/ật đi điếu th/uốc tôi vừa châm, ngậm vào miệng, rít một hơi:
“Năm năm trước.”
Tôi nhíu mày, năm năm trước tôi có làm gì đâu?
Cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, tim chợt khựng lại, bỗng hiểu ra điều gì đó.
“Năm năm trước, em bắt đầu thích anh.”
Lời tỏ tình đến bất ngờ, khiến tôi không biết phản ứng thế nào.
Một lúc lâu sau, tôi mới há miệng nói khô khốc: “Vậy… sao không nói sớm, phải làm mấy trò như vậy…”
“Em nói rồi mà, anh không chịu nổi đâu. Em không muốn làm anh tổn thương.”
Tôi lập tức x/ấu hổ pha tức gi/ận — đến nước này rồi mà còn dám chơi mấy câu ba chấm?
Với lại, ai nói tôi chịu không nổi? Đừng coi thường người ta chứ? Không phải…
Nhìn thấu suy nghĩ của tôi, Văn Yến bật cười.
Sau đó tựa đầu lên đùi tôi, khẽ hỏi: “Một tháng được không? Không được thì mình chia tay.”
?
Tôi không nhịn được cười khẩy, rốt cuộc ai thích ai vậy?
Nói như thể cho tôi hời được yêu một tháng vậy, ai thèm…
“Anh à, em sợ thời gian dài quá, em sẽ không nỡ rời xa.
“Em sợ em sẽ nh/ốt anh lại, khóa lại, để đôi mắt này chỉ được nhìn em mà thôi.”
Ánh mắt cậu ấy run nhẹ, dịu dàng như nước lại ẩn chứa chút đi/ên cuồ/ng.
Tôi khẽ rùng mình, nhớ lại giấc mơ cách đây vài tháng… có lẽ, đó không phải là mơ.
Giam cầm, c/òng tay, lồng sắt — bất kỳ thứ nào tôi cũng không thể chịu được.
Nhưng nếu người đó là Văn Yến…
Tôi nuốt nước bọt, cổ họng đột nhiên khô khốc.
Một luồng khí nóng từ đâu dâng lên đầu, tay tôi cũng bắt đầu run nhẹ.
Đệt! Gì đây?
Mới tưởng tượng chút mà đã thấy sướng?
Chẳng lẽ tôi là M trá hình???
Nguy rồi…
13
Văn Yến vẫn quỳ dưới đất, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi, như một tội nhân đang chờ phán quyết cuối cùng.
Thật lòng mà nói, tôi không phải không có cảm xúc với cậu ta.
Cao 1m89, vai rộng eo thon chân dài, dáng đẹp mặt xinh, ai mà không hoa mắt?
Huống chi tôi còn là kiểu người mê ngoại hình nặng, chỉ cần trông x/ấu một chút là tôi từ chối ngay, không cần suy nghĩ.
Chỉ là… có vài chuyện cậu ta làm, thực sự đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
Nói thẳng ra, tôi cảm thấy… cậu ta có chút không bình thường.
Đúng lúc tôi đang cân nhắc nên mở lời thế nào, điện thoại trên bàn trà đột nhiên đổ chuông.
Là mẹ Văn Yến gọi.
Tôi cũng để ý thấy, từ lúc tiếng chuông vang lên, cả người Văn Yến lập tức căng cứng lại, rõ ràng là rất lo lắng.
Tôi nhìn gương mặt cứng ngắc của cậu ta, trong lòng chợt nghĩ ra điều gì đó.
Tôi đi ra ban công, đóng cửa lại, rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia khá ồn, hình như là ở bến xe.
Mẹ Văn Yến ngập ngừng rất lâu mới mở miệng:
“Tiểu Dự, chuyện gia đình bác… chắc con cũng biết chút ít rồi đúng không?”
Giọng bà rất nghiêm túc, hoàn toàn khác với dáng vẻ hớn hở ở phòng khách lúc nãy.
Chuyện nhà Văn Yến...
Tay tôi khựng lại, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Bố của Văn Yến có khuynh hướng b/ạo l/ực, trước khi cưới giấu rất giỏi, sau khi kết hôn mới bắt đầu lộ ra.
Lúc đầu chỉ là cãi nhau, xô đẩy, ch/ửi bới. Sau đó dần dần biến thành bạt tai, gi/ật tóc.
Mẹ Văn Yến cũng từng phản kháng, nhưng thể lực nam nữ chênh lệch quá lớn, cuối cùng chỉ có thể bị đ/á/nh đơn phương.
Có lúc ông ta phát đi/ên lên, đến cả đứa bé mới mấy tuổi như Văn Yến cũng không tha.
Gia đình báo cảnh sát rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị coi là “mâu thuẫn nội bộ” rồi cho qua.
Khi đó, Văn Yến bé xíu bị mẹ giấu vào trong tủ quần áo, chỉ có thể lặng lẽ nhìn qua khe hở mà chứng kiến mẹ mình bị đ/á/nh, nhưng không thể làm gì.
Sau này, bố Văn Yến uống say, nửa đêm ngã xuống sông rồi ch*t, cuộc sống tối tăm đó mới chấm dứt.
“Bác dẫn nó chuyển nhà, đổi trường học. Cứ tưởng mọi thứ sẽ tốt lên… ai ngờ nó lại trở nên ngày càng trầm lặng, ít nói.
“Sau khi đưa đi bệ/nh viện kiểm tra mới biết, nó bị trầm cảm mức độ trung bình. Cái bóng bố nó để lại quá lớn.
“Sau đó, suốt ba bốn năm liên tiếp, phải đi gặp bác sĩ tâm lý, mới dần trở lại được cuộc sống bình thường…”
Mẹ Văn Yến ngừng lại một chút:
“Phải nói đúng hơn là... vẻ ngoài bình thường.”
“Vì không muốn bác lo, nó luôn tỏ ra hoạt bát, vui vẻ trước mặt bác. Nhưng bác biết, thực ra nó rất thiếu cảm giác an toàn.
“Nó trở nên có phần cực đoan, thấy thứ gì mình thích liền muốn giấu đi, không cho ai khác chạm vào.
“Thiếu vắng tình thương của người cha, bóng m/a thời thơ ấu, khiến tâm lý của nó có chút méo mó.”
“Tiểu Dự à.” Giọng bà dịu lại, “Bác rất thích con.
“Nhưng đây là chuyện liên quan đến tương lai của cả hai đứa. Bác vẫn mong con hãy cân nhắc thật kỹ. A Yến… thực sự rất sợ bị bỏ rơi.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi vẫn đứng sững trên ban công rất lâu không nói nên lời.
Đến khi cửa ban công bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.
“Anh… biết hết rồi à?” Văn Yến mấp máy môi, giọng nói đã trở nên khàn đặc.
Tôi liếc cậu ta một cái, không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Anh à, em đã đi khám, cũng uống th/uốc rồi. Em thật sự đã ổn… đã thay đổi rất nhiều rồi…
“Anh có thể đừng…”
Đừng bỏ rơi em…
Cậu ta siết ch/ặt lấy khung cửa, đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch.