Cao thủ thông ống nước

Chương 1

15/12/2025 10:35

Tôi là một sinh viên thể thao đến từ vùng quê.

 

Vì gia cảnh khó khăn, tôi chỉ có thể vừa học vừa làm.

 

Ngoài việc bốc gạch ở công trường, tôi còn nhận sửa điện nước thuê.

 

Hôm nay, tôi nhận một ca – người ta nói ống nước bị nghẹt.

 

Người mở cửa là một anh trai ăn mặc khá mỏng.

 

Đi ngang qua phòng ngủ, tôi thoáng thấy một mảng màu tím trên giường.

 

Anh ấy vội kéo tay tôi: “Anh thợ ơi, nhà vệ sinh bên này.”

 

Anh ấy rất nhiệt tình, không chỉ rót trà cho tôi mà còn lau mồ hôi giúp tôi.

 

Tôi thầm hứa, ống nước này tôi nhất định sẽ thông cho sạch sẽ.

 

Đúng lúc tôi đang cúi đầu chăm chú làm việc, anh ấy nhẹ nhàng cất tiếng, giọng pha chút ngại ngùng:

 

“Anh thợ à, thật ra nhà em còn một chỗ ống nước bị tắc nữa, anh giúp em luôn được không?”

 

 

Lần đầu tiên tôi đến một khu chung cư cao cấp thế này.

 

Phải để lại ấn tượng tốt, để lần sau khách còn gọi mình.

 

Tôi hồi hộp chỉnh lại đồng phục, rồi nhấn chuông cửa.

 

“Chào anh, em là thợ sửa ống nước bên dịch vụ Gia Chính.”

 

Một lúc lâu sau, cửa mới mở.

 

Người mở cửa là một người đàn ông mặc áo mỏng.

 

Ngũ quan sắc sảo, da trắng hồng mịn màng.

 

Hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ cao to thô kệch của tôi.

 

“Chào anh! Em tên là Trần Liệt, mã nhân viên 91741!”

 

Ánh mắt anh ấy nhìn tôi chăm chú, n.g.ự.c phập phồng nhẹ.

 

Chắc là do trong nhà bật điều hòa nóng, nên mặt anh hơi đỏ.

 

Đôi mắt ướt át ấy như nho được rửa sạch, nhìn vào khiến tim tôi ngứa ngáy khó tả.

 

Tôi cười gượng một cái, hơi lúng túng.

 

Một lúc sau anh mới nói: “Vào đi.”

 

Giọng anh dịu dàng, âm cuối khẽ khàn.

 

Nội thất bên trong đơn giản mà tinh tế.

 

Đến cả dân ngoại đạo như tôi cũng nhìn ra là rất tốn kém.

 

Lúc đi ngang qua phòng ngủ, tôi thoáng thấy một vệt tím trên giường.

 

Anh lập tức kéo tay tôi:

 

“Anh Trần, nhà vệ sinh bên này.”

 

Tôi vừa định bắt đầu làm việc thì anh đã bưng đến một ly trà nóng.

 

“Trời bên ngoài lạnh, uống chút trà nóng cho ấm người đi.”

 

Tôi lúng túng đón lấy.

 

Còn chưa kịp cảm ơn, anh đã cầm khăn lên muốn lau mồ hôi cho tôi.

 

Mà rõ ràng tôi có đổ tí mồ hôi nào đâu.

 

Khoảng cách gần đến nỗi tôi còn ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người anh.

 

Tôi ngượng ngùng giơ tay định tự lau, nhưng anh lại chu môi:

 

“Anh Trần chê tay em vụng về sao?”

 

Tôi vội xua tay: “Không… không phải đâu ạ.”

 

Không còn cách nào khác, tôi đành để anh lau giúp.

 

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, tỉ mỉ, giống như một con mèo nhỏ đang giẫm lên người tôi.

 

Từ trán, đến mặt, rồi cổ, cứ thế xuống dần…

 

“Anh Trần, người anh rắn chắc thật.”

 

Tôi gãi đầu ngại ngùng:

 

“Em học thể thao, ngày nào cũng tập luyện mà.”

 

Anh cụp mắt cười: “Thảo nào.”

 

Khi anh lau xong, đã nửa tiếng trôi qua.

 

Tôi cũng không thể phụ lòng nhiệt tình đó.

 

Ống nước này, tôi nhất định phải sửa cho thông sạch.

 

Đúng lúc tôi đang tập trung làm việc, anh đột ngột lên tiếng:

 

“Anh Trần, thật ra còn một chỗ nữa bị tắc, anh có thể giúp em sửa không?”

 

Tôi đồng ý ngay, nhưng khi ngẩng đầu lên thì sững sờ tại chỗ.

 

“Anh… sao lại không mặc quần l/ót?”

 

Không biết anh thay đồ từ lúc nào.

 

Trên người chỉ có mỗi chiếc áo phông rộng, vừa đủ che đến đùi.

 

Đôi chân dài thẳng tắp lộ ra rõ ràng, không có lấy một sợi lông.

 

Anh liếc tôi một cái, trách nhẹ:

 

“Anh Trần nói gì kỳ vậy, em có mặc mà~”

 

Nói rồi anh vén nhẹ gấu áo, khiến tôi không khỏi nhíu mày.

 

Không hợp lý chút nào, rõ ràng anh giàu vậy mà quần l/ót rá/ch tơi tả, không che nổi nửa cái mông.

 

Lúc tôi rời đi, còn muốn nói gì đó, nhưng “rầm” một tiếng, cửa đã đóng sập lại.

 

Tôi đứng ngoài cửa do dự mãi, cuối cùng đành lủi thủi rời đi.

 

Nhớ lại cái quần l/ót rá/ch chỉ còn mảnh vải, tôi thật sự không nỡ lấy tiền.

 

“Tiền em không lấy đâu, anh đi m/ua cái quần l/ót mới đi.”

 

Vừa dứt lời, mặt anh lập tức thay đổi.

 

Về đến phòng, tôi cứ lo nơm nớp, sợ mất luôn danh hiệu “Cao thủ thông ống nước”.

 

Nhưng mấy ngày liền vẫn không thấy có đơn khiếu nại nào.

 

Tôi mới yên tâm trở lại.

 

Dù sao cái danh hiệu đó đâu dễ mà có.

 

Có nó, mỗi tháng tôi được thưởng thêm 250 đồng cơ mà.

 

Vừa ăn trưa ở căn tin xong, tôi quay về thì bị một đám đông gây chú ý.

 

Không ít nữ sinh vây quanh ở phía xa, tiếng la hét vang lên không ngừng.

 

Tôi nghiêng đầu nhìn, thì thấy một bóng dáng cao ráo, thanh tú.

 

Là anh ấy!

 

Giờ đây anh ấy trông trưởng thành hơn nhiều.

 

Mái tóc đen bóng được chải ngược tùy ý, sống mũi thẳng tắp, còn đeo thêm một cặp kính gọng vàng.

 

Từng cử chỉ, dáng vẻ đều toát lên vẻ quý phái.

 

Dường như anh ấy cảm nhận được gì đó, liền nhìn về phía tôi.

 

Tôi đang giơ tay định chào.

 

Nhưng anh chỉ hơi khựng lại rồi lập tức nhìn đi chỗ khác.

 

Tay tôi cứ thế khựng giữa không trung.

 

Xem ra anh ấy vẫn còn gi/ận chuyện hôm đó.

 

Bạn cùng phòng - Đại Tráng - dùng cùi chỏ huých tôi: “Gặp gái đẹp hả?”

 

Tôi lắc đầu: “Cậu biết người đó là ai không?”

 

Đại Tráng liếc nhìn theo hướng tôi, bĩu môi:

 

“Hắn hả, hội trưởng hội sinh viên tụi mình, tên là Thanh Yến. Đẹp trai tí, nhà có vài đồng mà làm như bố thiên hạ. Tao thấy cái loại ‘bóng gió’ đó chả bằng một ngón chân của mày.”

 

“… Là cái người mà cậu nói chia sân bóng rổ cũ cho tụi mình hả?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Tham Lam Chương 12
7 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
8 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền
Mèo Yêu Của Tôi Chương 16: Viên mãn
Cẩm Lý Xung Hỷ Chương 5: Đồng sàng