16
Sau khi Tùy Vọng rời đi, tôi không cảm thấy nhẹ nhõm như mình nghĩ.
Ngược lại, lòng tôi trống rỗng và khó chịu.
Cảm giác này hòa lẫn với sự bực bội từ lần cãi nhau với bố mẹ, khiến tôi trở nên chán nản suốt cả tháng.
Trong tháng đó, tôi chỉ gặp Tùy Vọng một lần.
Khi đó tôi đang trực ở văn phòng của Ban Học tập, anh ta vội vã vào lấy một tập tài liệu, rồi rời đi ngay.
Anh không nhìn tôi lấy một lần.
Chiều thứ Sáu.
Tan học, bạn cùng phòng là Vương Thanh nói: “Ra sân đ/á/nh bóng không? Các anh khóa trên thiếu hai người.”
Đúng lúc tôi muốn vận động một chút nên đồng ý: “Được, đi thôi.”
Cả hai chúng tôi về ký túc xá lấy đồ thể thao, thay đồ trong phòng thay đồ ở sân bóng.
Khi vừa đến sân, tôi lập tức hối h/ận.
Vì Tùy Vọng cũng ở đó, lại còn trong đội đối phương.
Anh ta mặc áo bóng rổ đen trắng, tóc đã nhuộm lại màu đen và c/ắt ngắn hơn. Trông anh ta có chút mệt mỏi.
Bạn cùng phòng của Tùy Vọng đứng bên cạnh anh ta, gật đầu với tôi rồi khều tay anh ta: “Đó chẳng phải là em trai mà cậu nhắc tới sao?”
Tùy Vọng liếc nhìn tôi một cái với vẻ lạnh nhạt, rồi nhanh chóng quay đi.
Tôi mím môi, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
Trái tim tôi nặng trĩu, rất rất khó chịu.
Khi chơi bóng, Tùy Vọng vẫn giữ phong cách như khi chơi game: mạnh mẽ và lấn lướt, kỹ thuật cũng rất giỏi.
Chỉ có điều, khi chơi game, anh ta thường nhường mạng cho tôi, nhường cả bùa xanh và bùa đỏ.
Còn bây giờ, anh ta xô mạnh tôi ra, cư/ớp bóng từ tay tôi không chút nể nang.
Trận đấu kết thúc, đội tôi thua thảm hại.
Anh khóa trên của Vương Thanh vỗ vai Tùy Vọng, cười nói: “Cậu hôm nay ăn th/uốc n/ổ à? Xem chừng dọa em trai chúng tôi sợ mất mật rồi.”
Tùy Vọng nhếch môi, ngửa đầu uống một ngụm nước khoáng, không nói gì.
17
Sau khi chơi bóng xong, cả nhóm đề nghị đi bar chơi.
Cuối tháng mười một, trời lạnh, sau khi vận động cũng không toát nhiều mồ hôi.
Tôi thay đồ xong, vốn định về ký túc xá.
Nhưng nghĩ đến Tùy Vọng, không hiểu sao lại đi theo mọi người.
Quán bar này là quán mới mở gần trường.
Khi đến khu bàn, Vương Thanh và mấy anh khóa trên rủ nhau ra nhảy.
Tôi không đi, Tùy Vọng cũng không.
Anh ta cúi người, cầm lấy một lon bia, dùng ngón tay giữa bật nắp lon, "xì" một tiếng.
Anh ta ngửa đầu uống vài ngụm.
Tôi nhìn yết hầu anh ta chuyển động, muốn nói gì đó nhưng không biết phải mở lời ra sao.
“Tạ Kỳ.”
Giọng ngọt ngào từ phía sau vang lên, tôi thậm chí chẳng buồn quay lại.
Tạ Chức ngồi xuống cạnh tôi: “Sao anh lại ngồi đây uống một mình?”
Cô ta chẳng thực sự quan tâm câu trả lời của tôi, mà lập tức nũng nịu: “A, không ngờ gặp anh Tùy Vọng ở đây, thật ngại quá.”
Tôi thầm lườm cô ấy.
Tùy Vọng gật đầu: “Không sao.”
Tạ Chức thấy anh trả lời, mắt sáng rỡ, lập tức dịch người ngồi sát lại.
Giọng cô ta ngọt ngào: “Anh Tùy Vọng, em có thể kết bạn WeChat với anh không?”
Tôi có chút lúng túng, chỉ biết rút điện thoại ra giả vờ bận rộn.
Qua khóe mắt, tôi thấy Tùy Vọng lấy điện thoại ra.
Anh ta đã chấp nhận lời mời kết bạn của Tạ Chức.
Cũng phải thôi.
Khi Tạ Chức bình thường, cô ta cũng đúng chuẩn là kiểu con gái dễ thương.
Tùy Vọng chắc là thích mẫu người như vậy.
“Anh Tùy Vọng, anh có thích ai chưa?” Tạ Chức hỏi với giọng đầy mong chờ.
Tùy Vọng: “Chưa.”
Tôi siết ch/ặt điện thoại trong tay.
Ngay sau đó lại nghe thấy Tạ Chức nũng nịu hỏi tiếp: “Vậy anh có định yêu đương trong thời đại học không?”
Tùy Vọng: “Chưa biết.”
Anh ta lại uống một ngụm bia.
Tạ Chức càng phấn khích, vuốt tóc đầy vẻ quyến rũ: “Anh bảo chưa biết, chắc là do chưa gặp được ai hợp ý phải không? Vậy… anh thấy em thế nào?”
Cô ấy từ nhỏ đã được chiều chuộng, rất tự tin và cũng rất chủ động khi theo đuổi người khác.
Lúc tôi cố tình tiếp cận Tùy Vọng, tôi cũng chỉ bám lấy anh ta, chờ đợi anh ta tỏ tình.
Tôi tự cười bản thân, cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại.
Tôi mở Weibo lướt một chút, rồi chuyển sang trình duyệt.
Âm nhạc trong sàn nhảy sôi động đến nhức óc.
Giọng Tùy Vọng vang lên, điềm nhiên: “Tôi thích con trai.”
Tôi ngẩn người, ngẩng đầu lên.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tùy Vọng.
Lông mi anh ta rất dài, tay cầm lon bia, đôi mắt sâu thẳm và tối đen.
Nụ cười của Tạ Chức cứng lại: “Cái… cái gì?”
Tùy Vọng lặp lại với vẻ mặt không cảm xúc: “Tôi thích con trai.”
Tạ Chức sững sờ rồi bỏ chạy.
Mấy người bạn vừa nhảy xong cũng quay lại và bắt đầu chơi trò uống rư/ợu.
Tửu lượng tôi không tốt nên không tham gia.
18
Điện thoại của tôi rung lên một cái.
Là tin nhắn của Tạ Chức.
Cô ta có lẽ cảm thấy mất mặt nên cảnh báo tôi không được tiết lộ chuyện hôm nay.
Tạ Chức: 【Trời ạ, không ngờ anh ta thích con trai, Tạ Kỳ, anh bạn học của anh thật kinh t/ởm.】
Tạ Chức: 【Đẹp trai thế mà bị hỏng mất rồi.】
Trước đây, mỗi lần Tạ Chức mắ/ng ch/ửi, tôi đều giả vờ như không nghe thấy.
Không phải là tôi không tức gi/ận.
Nhưng tức gi/ận nhiều quá, tôi cũng thấy chán nản.
Vì dù tôi có gi/ận đến thế nào, ấm ức đến mấy, cũng chẳng ai đứng về phía tôi.
Bố mẹ chỉ nói: "Con là anh, con phải nhường em."
Hôm nay đổi lại là cô ta ch/ửi Tùy Vọng, nhưng tôi lại thấy gi/ận.
【Em thử nhìn lại xem mình nói kiểu gì thế? Bao nhiêu năm học đổ hết vào bụng chó rồi à?】
【Người ta thích đàn ông thì sao? Có thích em đâu, mà em quản nhiều thế?】
【May là em không ở đây, nếu không tôi sẽ đ/á/nh em một trận.】