Động tác của Tạ Trầm cũng chậm lại, khuôn mặt điềm tĩnh dưới ánh đèn ấm áp trở nên dịu dàng hơn.

 

Tôi bất giác nói:

 

“Hồi năm hai… lưng tôi bị bỏng, buổi tối tay tôi không tiện, muốn nhờ cậu bôi th/uốc, cậu từ chối, rồi gọi người phòng bên giúp tôi.”

 

Tạ Trầm dừng lại một chút, “Giờ thì khác rồi.”

 

Cơn say càng lúc càng trào dâng, không hiểu từ đâu tôi bỗng có dũng khí hỏi:

 

“Sao lại khác?”

 

6 //

 

Thời gian như bị nhấn nút tạm dừng, chậm chạp, kéo dài.

 

Tạ Trầm nhìn sâu vào mắt tôi, định nói gì đó,

 

thì một cô gái xinh đẹp bước tới, khuôn mặt đỏ ửng.

 

“Anh, có thể cho em xin WeChat không?”

 

Tôi vô thức hạ chân xuống, nghĩ cô ấy đang nói chuyện với Tạ Trầm.

 

Không ngờ, cô ấy lại hướng về phía tôi.

 

“Anh Cao Vân, em đã thích anh từ thời cấp ba rồi. Trước đây anh có bạn gái nên em không dám tỏ tình, giờ anh đã chia tay rồi, liệu anh có thể cho em một cơ hội không?”

 

Câu nói vừa dứt, nhiệt độ xung quanh dường như hạ xuống mấy độ.

 

“Cậu không có cơ hội đâu, anh tôi mấy hôm trước còn chạy đến trường bạn gái cũ tìm cô ấy đấy.”

 

“Không biết làm sao nữa, về anh ấy liền bảo không còn thích con gái nữa, giờ muốn theo đuổi con trai rồi.”

 

Thấy Tạ Trầm nhìn qua, Cao Vân giả vờ che miệng, “Ôi, em lỡ lời rồi.”

 

“Nhưng mà, anh tôi sao có thể thật sự thích con trai được, trong phòng anh ấy còn treo bức tranh bạn gái cũ tặng mà.”

 

Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của Tạ Trầm, nhìn Cao Vân phát đi/ên, lại nhìn bóng lưng cô gái đang khóc lóc rời đi.

 

Cơn đ/au đầu càng trở nên tồi tệ hơn.

 

“Tạ Trầm, đúng là tôi đến tìm… bạn gái cũ, nhưng tôi và cô ấy…”

 

Lời của Cao Vân có nửa thật nửa giả, cộng với tác động của rư/ợu, tôi nhất thời không biết phải giải thích thế nào.

 

Hơn nữa, tôi đã hứa với người đó rằng sẽ không nói ra chuyện của cô ấy.

 

Cuối cùng, tôi chỉ có thể nói: “Tạ Trầm, có một số việc liên quan đến sự riêng tư của người khác, tôi không tiện nói, nhưng tôi và cô ấy đã là quá khứ rồi.”

 

Tạ Trầm im lặng nhìn tôi, tôi không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

 

Khi bầu không khí đang căng thẳng, lớp trưởng ôm ly rư/ợu đi loạng choạng tới.

 

“Tạ Trầm, hôm nay là sinh nhật tớ, không uống rư/ợu là không nể mặt tớ rồi.”

 

Tôi nghĩ Tạ Trầm sẽ từ chối, không ngờ anh lại uống cạn ly rư/ợu.

 

“Trời đất.” Có người kinh ngạc thốt lên, “Đây là rư/ợu trắng đấy.”

 

Tạ Trầm không để ý, lại nhận thêm một ly rư/ợu nữa.

 

Mọi người xung quanh lập tức phấn khích, đua nhau đến chuốc rư/ợu Tạ Trầm.

 

Tôi muốn giúp anh cản bớt, nhưng lại nghe thấy anh nói:

 

“Không cần phiền phức đâu.”

 

Giọng nói có phần lạnh lùng, xa cách.

 

Tôi sững sờ một lúc.

 

Tạ Trầm vuốt ngược tóc ra sau, để lộ vầng trán cao rộng.

 

Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh càng thêm tuấn tú, khiến mấy nữ sinh đứng gần đó kinh ngạc đến mức bật ra tiếng “ồ” ngưỡng m/ộ.

 

Tạ Trầm quay sang nhìn họ, hơi nhíu mày.

 

Thế nhưng, vẻ mặt lạnh lùng của anh chỉ càng khiến những nữ sinh kia thêm si mê.

 

Tôi không hiểu vì sao trong lòng lại có chút bực bội, nên cũng cầm ly rư/ợu lên uống.

 

Không biết đã qua bao lâu, mọi người gần như đã rời đi hết.

 

Cao Vân cũng chẳng biết đã đi đâu mất.

 

Cuối cùng chỉ còn lại tôi và Tạ Trầm.

 

7 //

 

“Cao Vũ…”

 

Nghe thấy Tạ Trầm gọi tên tôi, tôi loạng choạng bước tới.

 

Khi ngồi xuống, không để ý kỹ, đầu tôi đụng mạnh vào cằm của Tạ Trầm.

 

Nghe thấy anh ấy rên lên một tiếng, tôi lập tức xin lỗi.

 

Tạ Trầm: “Cao Vũ?”

 

Nhìn thấy anh ấy đang x/á/c nhận danh tính của tôi, tôi mới nhận ra anh ấy say đến mức nào.

 

“Là tôi, Cao Vũ.”

 

Anh ấy chậm rãi “ồ” một tiếng.

 

Rồi nói: “Cằm đ/au quá, giúp tôi xem thử.”

 

Nói xong, anh ấy khẽ ngửa đầu ra.

 

Tôi bỗng chốc căng thẳng, nhích lại gần, kéo cằm anh ấy ra xem kỹ, gần như cả người tôi đã ngồi lên đùi anh ấy.

 

Thấy chỉ hơi ửng đỏ, tôi thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, không bị bầm đâu.”

 

Cho đến khi mắt tôi chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh ấy, tôi mới nhận ra tư thế hiện tại của chúng tôi ám muội thế nào.

 

Tôi định vùng vẫy, nhưng Tạ Trầm giữ ch/ặt lấy đùi tôi: “Đừng cử động.”

 

Tạ Trầm chăm chú nhìn tôi, ánh mắt của anh ấy mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu, hoàn toàn khác với vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh khi tỉnh táo.

 

“Chỉ có một người bạn gái cũ thôi à?”

 

Lần này tôi không dám nói dối, bối rối đáp: “Ừ.”

 

Tạ Trầm nhìn tôi thật lâu, rồi đột nhiên hỏi.

 

“Đã từng hôn bạn gái chưa?”

 

“Hả?” Đây là câu hỏi gì vậy?

 

Tôi nghĩ lại một chút, nếu điều đó cũng tính là hôn, “Có.”

 

Sắc mặt Tạ Trầm trầm xuống vài phần, một lúc sau, anh ấy đột nhiên mở miệng.

 

“Muốn thử không?”

 

“Thử gì?”

 

Anh ấy tiến lại gần, hơi thở nóng rực phả vào đầu mũi tôi, ánh mắt như xoáy vào tôi.

 

“Thử hôn đàn ông.”

 

...

 

 

Khi tỉnh dậy ở khách sạn, tôi thực sự cảm thấy đầu óc không thể hoạt động được nữa.

 

Đau đầu, đ/au eo, và chỗ đó... cũng đ/au.

 

Rõ ràng đã nói chỉ hôn thôi mà.

 

Không biết chuyện gì xảy ra, cuối cùng lại lăn lộn với nhau trên giường.

 

Những vết hôn nông sâu loang lổ khắp người, hiện rõ dưới ánh đèn trắng sáng, chứng minh rõ ràng đêm qua đã lộn xộn thế nào.

 

“Cao Vũ…” Tạ Trầm trở mình.

 

Ồ, thủ phạm vẫn còn đang ngủ ngon lành.

 

Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của Tạ Trầm đang ngủ say, thực sự rất muốn đ.ấ.m cho anh ấy một phát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
4 Bí mật vỡ lở Chương 15
5 Cha của cô ấy Chương 23
7 Mất Nét Chương 10.
12 Thay Muội Gả Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Trọng Sinh, Tôi Lại Rung Động Với Chồng Cũ

8
Tôi phí hết tâm cơ bẻ cong Hạ Vân Phàm, cùng anh đi qua gần hai mươi năm mưa gió. Từ tay trắng gây dựng sự nghiệp, đến cùng nhau đăng ký kết hôn ở nước ngoài, tôi từng cho rằng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết đời này. Nhưng tình yêu nồng cháy rồi cũng bị năm tháng mài mòn. Chúng tôi bắt đầu lạnh nhạt, bắt đầu cãi vã, bắt đầu nhìn nhau mà chán ghét. Ngày tôi xé nát giấy đăng ký kết hôn, tôi tưởng cuối cùng mình cũng được tự do. Không ngờ ngay hôm đó, anh gặp tai nạn máy bay, còn tôi chết trong một vụ tai nạn xe. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi và Hạ Vân Phàm cùng quay về năm mười tám tuổi, trở lại ngày đầu tiên gặp nhau. Lần này, tôi quyết định không bẻ cong anh nữa. Không theo đuổi anh nữa. Không yêu anh nữa.
Boys Love
Hiện đại
0