Tôi là một giảng viên đại học.

Vậy mà lại bị sinh viên cao mét chín… bế công chúa vì ngất xỉu!

 

Còn bị chụp lại, đăng lên mạng rồi bùng n/ổ luôn.

 

Chỉ là… cái gì gọi là "giáo sư lạnh lùng bị học sinh cún con công năm dưới công ám"?

 

Sinh viên của tôi còn bé tí, đám netizen lắm chuyện quá mức rồi đó!

 

Cho đến sau này, tôi bị cậu ấy ép sát vào gương, hôn đến mức x/ấu hổ không dám ngẩng mặt lên.

 

Thế mà cậu lại tỏ ra ấm ức:

 

"Anh à, mở mắt nhìn đi, rõ ràng em chẳng nhỏ tí nào cả."

 

1

 

Tôi luôn nghĩ mấy trò "sinh viên dễ vỡ" chỉ là meme trên mạng.

 

Cho đến khi thằng bạn thân cưới vợ, tha thiết nhờ tôi tạm thời thay nó làm cố vấn sinh viên.

 

Tôi nghĩ, tôi là giảng viên chính thức, lại không quản nổi mấy đứa nhóc nửa lớn nửa nhỏ à?

 

Thế là nhận lời ngay tại chỗ.

 

Ai ngờ, từ khoảnh khắc đó, bánh răng số phận bắt đầu quay.

 

Chưa đến nửa tháng, tôi đã gom đủ một mớ giấy xin nghỉ học kỳ quặc:

 

– Tắm bị ngạt nên xỉu.

– Chơi bóng bị bóng đ/ập vào mắt.

– Đi xe điện bị cuốn chân vào bánh xe.

– Chơi "thật lòng hay mạo hiểm" cắn môi chảy m/áu…

 

 

Tối nay, sau khi dỗ xong một sinh viên bị chảy m.á.u cam vì tức gi/ận không được ăn món chân giò kho yêu thích, tôi tranh thủ ngủ bù.

 

Chưa kịp ngủ được hai tiếng, thì điện thoại reo vang.

 

“Thầy Thành ơi, xin lỗi làm phiền. Tiểu Bạch đi vệ sinh ban đêm thì va đầu vào tường, Đại Đông chạy ra c/ứu thì đ.â.m mặt vào tủ, m.á.u mũi xịt ra khiến Bắc Bắc đang ngủ dậy hét toáng lên rồi xỉu luôn. Giờ em phải đưa cả đám đi viện, phiền thầy gọi báo với quản lý ký túc xá, bả bắt buộc phải có sự cho phép của cố vấn mới được ra ngoài. Cảm ơn thầy nhiều!”

 

Tôi: “…”

 

Con người cần học cách biết đủ là đủ.

Ít ra… chưa toang toàn đội.

 

Tôi vừa mặc áo vừa đáp:

 

“Đừng hoảng, đợi tôi, tôi tới ngay.”

 

Đến dưới ký túc xá, đ/ập vào mắt là…

 

Một nam sinh cao cỡ mét chín đang vác theo ba người.

Trên lưng cõng một người, vai vác một người, eo còn treo một người.

 

Tôi hơi choáng.

 

Giới trẻ bây giờ… đúng là yếu thật yếu, nhưng mà trâu thì cũng trâu thật.

 

Cậu cao to kia chắc nhìn ra biểu cảm của tôi, đỏ mặt giải thích:

 

“Thầy Thành, em từng đi tình nguyện định hướng 2 năm từ năm ba, thể lực là yêu cầu bắt buộc mà thầy, thầy quên rồi sao?”

 

Quên gì?

Tôi mới tốt nghiệp tiến sĩ năm ngoái, năm nay mới qua đây theo diện nhân tài, biết gì đâu mà nhớ?

 

Tôi mệt đến không buồn giải thích, gật đại rồi nhét ba cái x/á/c kia vào xe.

 

Cậu cao to cứ khăng khăng đi theo, tôi cũng chẳng ngăn.

 

Hai tuần nay, tôi đến viện còn nhiều hơn về nhà.

 

Đạp ga hết cỡ, vào viện không cần y tá chỉ đường, tôi đã thành khách quen.

 

– Người ngất vì m/áu: chỉ ngất tạm thời.

– Đập mặt vào tủ: ngất vì đ/au.

– Va đầu vào tường: chấn động nhẹ.

 

Làm đủ thứ kiểm tra lặt vặt, trời cũng sáng luôn.

 

Tôi lo cho mấy đứa xong, mệt mỏi bóp sống mũi.

 

Không ngủ cả đêm, thôi thì đi m/ua chút đồ ăn sáng cho tụi nhỏ trước đã.

 

Tôi vừa đứng lên thì…

 

Trước mắt tối sầm, đầu óc choáng váng, chân mềm nhũn — ngã ngửa về sau.

 

Tưởng phen này đ/ập đầu xuống đất chắc luôn, nhưng rồi… một đôi tay to vững vàng đỡ lấy tôi.

 

“Thầy Thành, thầy không sao chứ?”

 

2

 

Tôi muốn nói:

 

“Không sao.”

 

Nhưng miệng mở không nổi, môi run lập cập, tay cũng chẳng nhấc lên được.

 

Cậu cao to có vẻ hoảng hốt.

 

Một tay đỡ lưng tôi, tay kia luồn xuống dưới đầu gối — bế bổng lên.

 

“Thầy Thành, thầy bị tụt đường huyết rồi, đừng cử động.”

 

Môi bị ép mở, một viên kẹo sữa ngọt ngào được nhét vào.

 

Vị ngọt trượt qua cổ họng, đầu óc tỉnh lại đôi chút — tôi nhận ra mình đang nằm trong lòng cậu sinh viên cao to.

 

Giày da của tôi còn đạp lên đôi giày thể thao trắng tinh của cậu.

 

Tệ hơn, tôi hình như đã gi/ật bung nút áo sơ mi của cậu ta, áo trắng cũng bị tôi vò đến nhăn dúm.

 

Tôi lập tức ngồi bật dậy, luống cuống cài lại nút áo.

 

Nhưng càng vội càng run, tay tôi cứ run lẩy bẩy, cài hoài không được.

 

Cậu ta đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Vậy là hết run rồi. Thầy, trông thầy lú quá rồi đó.”

 

Sự r/un r/ẩy vì tụt đường huyết bị cái nhiệt độ ấm nóng của cậu ấy áp chế hoàn toàn — qua lớp da truyền vào trong người, rõ rệt đến đ/áng s/ợ.

 

Cảm giác x/ấu hổ vừa dịu đi thì lại trỗi dậy mạnh hơn.

 

Khoan.

 

Tay cậu ta… bự đến vô lý.

 

So với cánh tay g/ầy gò của tôi, đúng kiểu tay con trai + tay cành cây.

 

Vậy mà cậu ta còn nhéo nhẹ cổ tay tôi, thở dài:

 

“Thầy ơi, giờ thầy g/ầy quá rồi.”

 

Giờ?

 

Đầu óc tôi vẫn m/ù mờ, nhưng vẫn kịp nắm bắt được chìa khóa trong lời nói.

Chẳng lẽ cậu ấy biết tôi trước kia trông thế nào?

 

Chắc ánh mắt tôi ngơ ngác quá…

 

Cậu ta bật cười:

 

“Thầy Thành, hóa ra là thầy quên em rồi.”

 

“Em còn tưởng thầy giả vờ không quen em cơ.”

 

Tôi nhìn kỹ mặt cậu ta — cuối cùng cũng lục lại được trong ký ức một gương mặt quen quen.

 

Ồ, thì ra là cậu ấy.

 

Con trai của bạn bố mẹ tôi, một em trai ngoan ngoãn và rất dễ thương.

 

Nhỏ hơn tôi 6 tuổi mà suốt ngày trèo tường đưa hoa, ngây ngô khen tôi đẹp.

 

Sau này nhà cậu ta chuyển đi rồi sang nước ngoài, mất liên lạc luôn.

 

Lúc đó tôi còn buồn mất một thời gian.

 

Nghĩ đến đây, th/ần ki/nh đang căng thẳng cũng giãn ra.

 

Tôi vỗ vai cậu ta, nửa đùa nửa thật:

 

“Hóa ra là em à, Tào Lương, giờ cao to đẹp trai quá, anh nhận không ra luôn haha.

Nhớ hồi nhỏ suốt ngày đòi cưới anh, giờ lại thành sinh viên của anh rồi, khá lắm.”

 

Tào Lương nhướn mày, cười mà không đáp.

 

“Phải, em khác nhiều, thầy không nhận ra là đúng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giữa tháng nghe mưa

Chương 6
Ta cùng trưởng tỷ đều chung ngày tạ thế. Nàng là Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, còn ta là Hiếu Chiêu Hoàng thái hậu được Tiên đế thân phong. Suốt một đời này, ta luôn đè đầu cưỡi cổ nàng. Nhưng đến phút cuối, thi thể nàng lại được bí mật đưa vào lăng mộ Tiên đế. Ta làm Hoàng hậu mười năm, Thái hậu bốn mươi năm, cuối cùng lại chỉ được an táng ở Phi lăng. Trước bài vị của ta, Thiên tử mặt lộ vẻ hổ thẹn: "Hợp táng cùng Gia Bình phu nhân, là di mệnh của phụ hoàng." "Nếu năm đó ngài không cố chấp ngăn cản, phụ hoàng đã không yêu mà không được, đoản mệnh giữa đường." "Kiếp sau, ngài... hãy thành toàn cho họ." Mở mắt lần nữa, ta thật sự trở về ngày yến tiệc tuyển phi. Ta vẫn là Thái tử phi được Hoàng hậu chỉ định. Chỉ khác là khi Ngụy Chương như tiền kiếp đề nghị nạp trưởng tỷ làm Trắc thất. Ta dừng một chút, thần sắc lạnh nhạt: "Như ý Điện hạ."
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0