Đến Trương Tử Hàn cũng để ý, hỏi:
“Trình Triết, dạo này sao Giang Dĩ không dạy cậu nữa vậy?”
“Tớ không cần cậu ấy dạy nữa, giờ tự luyện.”
Trương Tử Hàn thần bí nghiêng lại gần tôi:
“Cậu nói cho anh em biết đi, rốt cuộc trước đó cậu dùng cách gì mà cậu ấy chịu dạy cậu vậy?”
Tôi cũng chẳng biết nữa…
“Chắc là tại tớ trải giường, gấp chăn giúp cậu ấy?”
Trước kia, mỗi lần tôi hỏi Giang Dĩ khi nào học đến luyện nói, luyện đọc, cậu ấy luôn bảo: “Không vội, cứ luyện lưỡi và khẩu hình trước.”
Sau khi không còn nhờ cậu ấy nữa, tôi tự tìm mấy bài đọc luyện nói.
Tôi nghĩ mình làm được.
Nhưng không.
Với bài dễ thì ổn.
Gặp một bài khó, tôi nói mãi không nổi.
Kẹt đi kẹt lại nhiều lần, cuối cùng tôi không nhịn được mà chạy đi tìm Giang Dĩ.
Trên đường từ giảng đường về ký túc, tôi đuổi kịp cậu ấy.
“Giang Dĩ, tớ gặp một bài luyện đọc, mãi mà không đọc nổi… cậu có thể chỉ tớ không?”
Giọng Giang Dĩ lạnh tanh:
“Cậu không phải có thể tự luyện à?”
“Khẩu hình thì tớ tự luyện được, nhưng cái này thì…”
Còn chưa kịp nói xong—
Đến trước cửa phòng, Giang Dĩ mở cửa.
Tôi và cậu ấy đồng loạt khựng lại.
Trương Tử Hàn đang trèo lên giường Giang Dĩ, trải ga gối rất thành thạo.
“Giang Dĩ, tớ hiểu rồi, cậu đâu có thiếu tiền.
Giờ cậu không dạy Trình Triết nữa rồi.
Tớ cũng có thể trải giường cho cậu, sau này dạy tớ nha!”
10
Ngay khoảnh khắc quan trọng như vậy…
Tôi lại có việc gấp ở câu lạc bộ, buộc phải rời khỏi ký túc xá.
Suốt buổi sinh hoạt CLB, lòng tôi cứ bồn chồn như lửa đ/ốt.
Liệu Giang Dĩ có thật sự dạy Trương Tử Hàn không?
Trương Tử Hàn đã trải giường cho cậu ấy rồi cơ mà!
Hơn nữa giờ Giang Dĩ không phải dạy tôi nữa, chắc rảnh nhiều lắm.
Cứ như lúc này đây—
Tôi không có ở đó.
Giang Dĩ và Trương Tử Hàn, hai chàng trai cô đơn trong phòng…
Tôi tưởng tượng ra cảnh Giang Dĩ đút đ/á cho Trương Tử Hàn…
Liệu cậu ấy có đút bằng tay không?
Đã tiến tới bước nào rồi?
Tôi lo đến mức muốn đào đất tìm răng mà nhai.
Cuống cuồ/ng lôi điện thoại ra gọi Giang Dĩ.
Cậu ấy bắt máy rất nhanh:
“Sao thế?”
Tôi định hỏi cậu ấy một câu: “Cậu dạy cậu ta rồi à?”
Thì ngay bên tai vang lên giọng Trương Tử Hàn:
“Rồi sau đó làm gì nữa?”
Ch*t ti/ệt, quả nhiên là đang hướng dẫn!
Tim tôi như bị nhúng vào đ/á lạnh, vội lắp bắp:
“Gọi nhầm rồi…”
Rồi vội cúp máy.
Dù vậy, tôi vẫn tức tốc chạy về phòng.
Vừa mở cửa ra đã thấy Trương Tử Hàn ôm má rên rỉ:
“Ôi mẹ ơi, lạnh tê cả mặt!”
Quả nhiên là đã dạy!
Tôi đứng đực ra trước cửa, gãi gãi ngón tay.
Trong lòng có chút… khó chịu không tả nổi.
11
Thấy tôi về, Giang Dĩ bước tới:
“Nãy cậu nói bài nào đọc không được?”
Tôi liếc nhìn Trương Tử Hàn còn đang xoa xoa má.
Không muốn để ý Giang Dĩ, cúi đầu đi vòng qua cậu ấy:
“Tớ biết đọc rồi.”
Tối hôm đó tôi nằm trên giường, tức tối vô cùng.
Rõ ràng là tôi tự nói không cần Giang Dĩ giúp nữa.
Thế sao giờ tôi lại gi/ận?
Tôi với Trương Tử Hàn đều là bạn cùng phòng của Giang Dĩ.
Cậu ấy… thuộc về cả hai, chứ đâu phải chỉ của riêng tôi.
Tự nhủ như vậy xong, tôi quyết định không so đo nữa.
Ngày mai tỉnh dậy, vẫn nên hỏi Giang Dĩ bài luyện đọc kia làm sao đọc cho đúng.
Nhưng sáng hôm sau—
Giang Dĩ không có ở ký túc.
Chẳng lẽ mới đút đ/á một lần mà hai người đã tình cảm đến mức cùng nhau chạy bộ sáng?
Vậy bước tiếp theo là mặc chung quần?
Rồi… sau nữa thì đái chung cái bô luôn chứ gì?
Sau đó tôi mới biết—
Giang Dĩ xin nghỉ mấy hôm.
Cậu ấy mở hẳn một studio bên ngoài, chuyên dạy kèm luyện phát thanh.
Rất nhiều đàn em khóa dưới trong trường đều đăng ký.
Trương Tử Hàn kể xong, tôi sững người.
Ý là sao?
Một đám nam thanh nữ tú xếp hàng há miệng chờ Giang Dĩ đút đ/á à?
Cảnh đó còn sốc hơn cảnh heo mẹ nối đuôi nhau rơi xuống hồ nữa!
Tôi hỏi Trương Tử Hàn, giọng run run:
“Thế… có phải Giang Dĩ tự tay dạy không?”
Trương Tử Hàn không chút do dự:
“Dĩ nhiên là đích thân dạy rồi!”
Tim tôi nghẹn lại một cục to đùng.
Càng nghĩ càng bức bối.
Sớm biết thế… đã không nói muốn tự luyện làm gì.
Tất cả là do tôi—
Tôi khiến Giang Dĩ gi/ận, chắc cậu ấy thấy tôi tự mãn, không nghe lời thầy.
Rõ ràng cậu ấy dạy tôi rất nghiêm túc, tôi lại tỏ vẻ không cần nữa.
Tôi đúng là không biết điều.
Mà chẳng hiểu sao, tôi rất không muốn Giang Dĩ giúp người khác luyện tập.
Những ngày cậu ấy không có ở phòng, tôi ăn không ngon ngủ không yên.
Làm gì cũng chẳng có tinh thần.
Đi đường thì vấp chân, đ/á/nh răng thì bôi nhầm… xi đ/á/nh giày màu đen lên giày trắng.
Trương Tử Hàn hỏi tôi bị ngốc à.
Nhưng tôi chỉ cần tưởng tượng ra cảnh Giang Dĩ đút đ/á cho đám người kia, là tôi lại mất ngủ cả đêm.
Giữa khuya—
Khi Trương Tử Hàn đã cày xong 4 “bộ phim”, lăn ra ngủ rồi.
Tôi vẫn lăn lộn trên giường, trằn trọc không ngủ được.
Giang Dĩ tức gi/ận vì tôi không luyện nghiêm túc, là vì kỳ vọng quá nhiều, mong tôi tiến bộ.
Tôi nên trân trọng, nghiêm túc học tập mới phải.
Thế là tôi bật đèn bàn, quay một video luyện tập ngậm đ/á gửi cho cậu ấy.
Trong video, tôi đang ngậm đ/á.
Nghiêm túc xoay, đảo viên đ/á trong miệng.
Dưới ánh đèn, môi và ngón tay tôi ánh lên chút ẩm ướt.
Phòng hơi nóng, má tôi hơi ửng đỏ, tiếng thở cũng nho nhỏ, có chút... gợi cảm.
Tôi gửi video cho Giang Dĩ, kèm một dòng: