8
Trưa hôm sau chúng tôi quay lại ký túc xá.
Thẩm Sơ Nhiên vừa đỡ tôi ngồi xuống ghế.
Anh cả và anh hai lập tức vây lấy tôi.
Anh cả hối h/ận không thôi:
"Cậu xem, nhất định phải chui lên giường với Mỹ nhân Thẩm, biết thế đã ngăn cản cậu rồi!"
Anh hai phụ họa bên cạnh:
"Cái giường bé thế sao đủ cho hai cậu chui vào chứ."
May mà họ chỉ đơn thuần nghĩ là giường nhỏ quá nên tôi bị rơi xuống.
Tôi ngại ngùng gãi gãi mũi:
"Biết rồi, sau này không thế nữa."
Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ hè.
Quả nhiên, tôi lại không tranh nổi với đồng bào cùng quê.
Dù là tàu cao tốc hay tàu hỏa, đều chỉ còn vé đứng.
Nếu là trước đây, vé đứng tôi chắc chắn lấy.
Chỉ hơn hai mươi tiếng, anh đây đứng được mà.
Nhưng bây giờ, tôi nhìn cái chân bó bột đ/au nhức mỗi khi cử động.
Tôi quyết định, thuê nhà gần trường cho rồi.
Anh cả và anh hai thu dọn xong hành lý, nghe tôi quyết định mặt đầy khó hiểu.
"Sao lại thuê nhà? Cậu đi làm thêm à?"
Tôi muốn khóc không ra nước mắt:
"Không m/ua được vé, chẳng lẽ tôi bay về nhà chắc?"
Anh hai gợi ý:
"Trường mình chắc còn tầm một tuần nữa mới đuổi sinh viên ra, hay cậu canh vé thêm thử?"
Tôi xua tay:
"Thôi đi, mấy năm trước toàn còn vé đứng thôi, tôi thuê phòng cho lành."
Thẩm Sơ Nhiên đúng lúc xách đồ ăn ngoài vào, nghe thấy bọn tôi nói chuyện, mặt đầy nghi hoặc:
"Thuê phòng á?"
Tôi gật đầu:
"Không m/ua được vé, nên phải thuê phòng thôi."
Thẩm Sơ Nhiên đặt đồ ăn lên bàn tôi, thản nhiên nói:
"Tôi có phòng mà."
9
Thẩm Sơ Nhiên, người đẹp tâm cũng đẹp.
Dù biết cậu ấy giúp đỡ tôi chỉ vì tình bạn cùng phòng, nhưng trái tim tôi vẫn không thể ngăn được nhịp đ/ập lo/ạn.
Quả nhiên là người tôi để mắt tới!
Tuy vậy, lý trí vẫn chiến thắng d/ục v/ọng.
Tôi lắc đầu:
"Không thể cứ làm phiền cậu mãi được, thuê nhà cũng không đắt mà."
Mấy ngày nay vì chân tôi bị thương, cậu ấy phải chạy lên chạy xuống.
Nào là giúp tôi lấy đồ, m/ua cơm, đưa tôi đi tái khám.
Tốt đến mức tôi suýt nghĩ rằng vai trò của chúng tôi bị đảo ngược rồi.
Tôi mới là người cậu ấy thích thầm.
Lần này dù thế nào cũng không thể làm phiền cậu ấy thêm nữa.
Nghe tôi nói vậy, Thẩm Sơ Nhiên thở dài:
"Căn nhà đó bình thường tôi chỉ ở vào kỳ nghỉ hè hoặc đông, một mình cũng khá cô đơn."
Tôi mím môi.
Thật sự, nếu cậu ấy là lớp trưởng hay vua game, chắc tôi đã chạy thẳng đến ở rồi.
Nhưng khổ nỗi, cậu ấy lại là Thẩm Sơ Nhiên.
Bình thường chỉ cần nhìn cậu ấy thôi tôi đã đỏ mặt rồi.
Bây giờ mà hai thằng con trai ở cùng nhau một tháng thế này...
Chắc tôi tiêu mất!
Nghĩ tới đây, tôi lắc đầu như trống bỏi.
Nhưng đột nhiên, tôi lại nhớ đến vị "cao nhân tình ái" quen trên mạng.
Chuyên gia tán đổ bạn cùng phòng trong một tháng đã nói:
[Con trai, ít nhiều gì cũng sẽ có ý kiến riêng, cậu hãy chiều theo cậu ấy một chút, sẽ ghi điểm đấy!]
Vì muốn ghi điểm,
Tôi lại lắc đầu ngược lại, hơi ngại ngùng nói với Thẩm Sơ Nhiên:
"Vậy làm phiền cậu rồi."
Nghe tôi nói vậy, Thẩm Sơ Nhiên nở nụ cười rạng rỡ.
Nụ cười khiến trái tim tôi tan chảy.
10
Tôi xuống xe, được Thẩm Sơ Nhiên đỡ vào nhà.
Vừa bước vào, tôi đã vô cùng mừng rỡ vì quyết định của mình.
Vì căn nhà này giống hệt như chủ nhân của nó.
Sạch sẽ, ngăn nắp, còn tỏa ra mùi hương nhè nhẹ.
Thẩm Sơ Nhiên đỡ tôi ngồi xuống ghế sô-pha.
Thuận tiện mở tivi cho tôi chọn kênh.
Cậu ấy lại vội vã đi chuyển hành lý cho hai người.
Vừa mới về tới nhà mình chưa kịp nghỉ ngơi, lại phải chạy ngược chạy xuôi.
Tôi cảm thấy vô cùng áy náy.
Nhưng Thẩm Sơ Nhiên có vẻ rất vui vẻ:
"Không sao, mấy cái này nhẹ mà."
Cuối cùng cũng xong xuôi mọi thứ.
Thẩm Sơ Nhiên kéo theo mùi mồ hôi vào phòng tắm.
Tiếng nước ào ào vang lên từ phòng tắm.
Nghe mà lòng tôi xốn xang, ngứa ngáy khó chịu.
Chưa kịp khó chịu xong, Thẩm Sơ Nhiên đã quấn áo choàng tắm đi ra.
Trong tay cậu ấy còn cầm một cái túi nilon không biết lấy từ đâu.
Cậu ấy đứng trước mặt tôi, che mất tầm nhìn tivi của tôi.
Tôi ngại ngùng quay mặt đi.
Không dám nhìn vào lồng n.g.ự.c trần và mái tóc ướt của cậu ấy.
Nhưng rồi nghe thấy giọng nói của Thẩm Sơ Nhiên:
"Đi, tôi đỡ cậu đi tắm."
11
Tôi đơ người ra.
Nhưng cậu ấy đã đứng ngay trước mặt tôi.
Thẩm Sơ Nhiên đưa tay ra định nắm lấy cánh tay tôi, tôi lúng túng vô cùng.
Vừa vịn ghế sô-pha tự đứng dậy, vừa né tránh tay cậu ấy.
"Không cần đâu, tôi tự làm được mà."
Thẩm Sơ Nhiên nhìn tôi loạng choạng mà nhíu mày lại.
"Tự làm? Lỡ ngã thì sao?"
Tôi thầm nghĩ ngã thì không sao, nhưng nếu bị cậu phát hiện ra tâm tư đen tối của tôi thì toi đời.
"Làm sao mà ngã được, tôi cẩn thận lắm..."
Tôi luống cuống ứng phó cậu ấy, vừa bước được một bước thì một cảm giác tê buốt lan từ lòng bàn chân lên.
Đầu gối tôi mềm nhũn, không tự chủ được mà muốn quỳ xuống đất.
May mà Thẩm Sơ Nhiên nhanh tay lẹ mắt, vòng tay qua eo tôi đỡ lên.
Lần này tôi không dám tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Ngoan ngoãn để Thẩm Sơ Nhiên dẫn vào phòng tắm.
"Ngồi bồn tắm rửa không?"
Nhìn bồn tắm đầy nước trước mắt, tôi nhíu mày rối rắm.
Trời ạ, ngồi bồn tắm chẳng phải càng dễ để Thẩm Sơ Nhiên nhìn thấy phản ứng của tôi sao?
Thẩm Sơ Nhiên thay đồ thoải mái hơn, mặc áo sơ mi và quần short, lúc này đang ngồi xổm buộc túi nilon vào chân bị thương của tôi.
Từ góc độ của tôi, có thể nhìn rõ cổ áo rộng mở của cậu ấy.
Tôi vội quay mặt đi, trong lòng thầm niệm:
"Không được nhìn, không được nhìn."
Thẩm Sơ Nhiên đứng dậy, tay đặt lên cạp quần tôi.
Tôi hoảng hốt vội vàng che lại.
Thẩm Sơ Nhiên chớp mắt:
"Cậu định mặc đồ đi tắm à?"