01.
Lúc dọn dẹp di vật của ông nội, tôi vô tình phát hiện một bức thư tình chưa được mở.
Từng câu từng chữ đều tràn đầy yêu thương.
Nhưng người gửi… không phải bà nội tôi.
Vì tò mò, tôi lần theo địa chỉ ghi trên thư mà tìm đến tận nơi.
Mở cửa ra lại là… kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.
Hắn liếc mắt đã nhận ra ngay: “Đây là thư ông ngoại tôi viết đó.”
Rồi khẽ cười:
“Thì ra cái tính chậm tiêu với chẳng biết lãng mạn của cậu là di truyền à?”
02.
Kỳ nghỉ ngắn, tôi bị “sai” về quê một chuyến.
Bố tôi cứ mơ thấy ông nội về báo mộng: “có một thứ quan trọng bị bỏ quên, phải tìm lại thì mới yên tâm đi đầu th/ai.”
Nhà tôi ai cũng vô thần. Mới đầu tưởng ông già lẩm cẩm nói mớ, nhưng bị gọi mộng riết cũng đ.â.m lo.
Thế là… tôi đành về.
Bà nội mất sớm. Ông nội thì mất năm ngoái. Căn nhà cũ từ đó bỏ không.
Ngôi nhà từng ấm cúng đông vui, giờ lại vắng lặng như m/ộ phần.
Tôi cũng chẳng còn tâm trạng hoài niệm. Quyết định dọn đồ xong là chuồn thẳng về thành phố.
Thực ra đồ đạc cũng đã lọc qua một lượt. Mấy món có ý nghĩa đều đem đ/ốt cúng rồi.
Còn lại toàn đồ lặt vặt, đem theo ông chắc ông cũng m/ắng.
Dọn sạch phòng ông nội vẫn không thấy gì.
Lúc tôi định sang phòng khác xem thì vô tình đ/á trúng một cái gì đó, nghe “cộp” một tiếng.
Cúi xuống thì thấy một hộp thiếc đựng bánh quy Đan Mạch.
Phủi bụi, mở ra — bên trong không phải bánh quy, cũng chẳng phải hộp kim chỉ của bà.
Chỉ có… một phong thư.
Nó nằm yên tĩnh trong đó, như thể bị thời gian lãng quên.
Tôi mở thư ra — đ/ập vào mắt là dòng chữ:
“Tôi thích anh.”
Một bức thư tình.
03.
Giấy đã ngả màu, nét chữ cực kỳ nắn nót.
Người nhận thư là Lương Uyên — chính là ông nội tôi.
Còn người gửi — Thanh Chi — lại không phải là bà nội.
Tôi không khỏi tò mò: rốt cuộc ai đã từng yêu ông tôi đến tha thiết như vậy?
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn thấy ông là người chẳng mấy đáng tin, đến bà cũng thường xuyên phàn nàn về ông.
Vậy mà lại có người viết thư tình cho ông?! Quá bất ngờ.
Tôi đọc đi đọc lại hai ba lần, rồi mượn xe máy điện của bác hàng xóm gần nhà, chạy đến địa chỉ ghi trên thư. Gần thôi, cách một làng.
Gió chiều mát rượi phả vào mặt, lòng tôi cứ rạo rực hồi hộp, tưởng tượng đủ kiểu về một chuyện tình xưa cũ.
Nhưng khi tôi dừng trước cánh cổng sắt đỏ đã tróc sơn, tim lại bỗng nhiên đ/ập lo/ạn.
Liệu bà ấy… đã lấy chồng?
Liệu bà ấy còn sống?
Liệu có còn nhớ tình cảm thuở ấy?
Còn nhớ ông tôi không?
…
Còn đang suy nghĩ miên man thì gương mặt thằng trời đ/á/nh Tống Hà xuất hiện.
Tôi “A?!” một tiếng to tướng.
Chắc trông tôi thất vọng thấy rõ. Tôi ngó tới ngó lui kiểm tra địa chỉ.
Đúng nhà mà…
Tống Hà mặc đồ bộ bằng cotton, khoanh tay dựa cửa, tỏa ra vẻ nhàn tản đầy chững chạc, nhìn tôi lên xuống:
“Tìm tôi à?”
“Tìm chị cậu thì có!”
Tôi chạy xóc nảy cả đoạn đường, lòng tràn ngập mong đợi về một mối tình thời thanh xuân…
Ai ngờ tới nơi lại đụng mặt cái bản mặt đáng gh/ét này?!
Muốn tức c.h.ế.t cho rồi.
Tống Hà nhíu mày, nghiêng đầu liếc qua phong thư trong tay tôi.
“Chị thì không có, nhưng ông ngoại thì có. Cậu tìm ông tôi à?”
…Ông ngoại??
Cái đầu tôi như bị sét đ/á/nh.
Tôi run run chỉ vào phong thư:
“Ý cậu là…”
“Thanh Chi là ông ngoại tôi.”
“Hả?!”
Tôi trợn mắt. Há miệng như cá ngáp.
“Ông cậu… là đàn ông?!”
Tống Hà hơi sửng sốt, khóe miệng cong lên:
“Bốn năm không gặp, đầu óc cậu hỏng rồi à?”
Trời ơi…
Thanh Chi là đàn ông?!
Một người đàn ông viết thư tình cho ông nội tôi?!
Trời ơi chuyện lớn!! Tin chấn động!!
Một cú bùng n/ổ từ 60 năm trước!!
“Cậu, cậu, cậu… nhìn cái này đi!!”
Tôi phấn khích dúi bức thư vào tay hắn, mong được thấy biểu cảm như vừa bị sét đ/á/nh.
Tống Hà nhướng mày liếc tôi, từ tốn mở thư ra xem.
Tôi đứng một bên chờ, háo hức hóng.
Nhưng hắn chỉ lặng lẽ đọc xong, rồi nhìn tôi, nhẹ nhàng xếp lại bức thư bỏ lại phong bì:
“Đừng liếc tới liếc lui nữa. Nhà này chỉ còn mình tôi ở thôi.”
Tôi nhận lại thư, có hơi hụt hẫng, nhưng nghĩ lại cũng hợp lý. Dù sao ông tôi cũng đã lớn tuổi.
“Ông cậu mất lúc nào vậy?”
“Cậu không nhớ à?” Tống Hà nhíu mày, giọng có chút lạ lạ, “Ông mất khi tôi bảy tuổi.”
Còn tôi và hắn mãi tận năm 10 tuổi mới quen nhau.
Tôi sao mà nhớ nổi?!
Nhưng chuyện quan trọng là… sao hắn đọc thư mà chẳng có tí phản ứng nào?!
Tôi vẫn còn phấn khích, vậy mà hắn lại dửng dưng?
“Yêu đơn phương cũng thường thôi.” – hắn nói thản nhiên, – “Không được đáp lại là chuyện thường.”
“Nhưng mà… cả hai đều là đàn ông mà?!”
“Thì sao?”
Tôi nghẹn họng. Thật ra… đúng, thì sao?
Dù là 60 năm trước, hay bây giờ…
Thích một người, thì có gì to t/át đâu chứ.
Mặt trời bắt đầu lặn, tôi nhét thư vào ng/ực, khẽ cảm thán:
“Cũng đúng. Nhưng mà yêu đơn phương, vẫn thật đáng thương.”
Tống Hà khẽ gật đầu, kéo ra một nụ cười lạnh nhạt không chút nhiệt độ, trông thế nào cũng thấy đầy mùi mỉa mai:
“Ừ, đơn phương đúng là đáng thương thật.”
Một phút sau...
Thôi đừng vội thương cảm cho ông tôi nữa, trước hết là thương thân tôi đã.
Chiếc xe điện mượn tạm — hết sạch điện!