Cố Thủ Cầm hơi ngạc nhiên, tháo cà vạt đi đến trước mặt tôi:
"Tiểu Du hôm nay sao chủ động thế?"
"Lo lắng kỳ thi cuối kỳ bị trượt à?"
Truyện PO mà, toàn mượn cớ để tạo cơ hội cho những tình huống 'hòa hợp cuộc sống'.
Trước đây, mỗi lần đến kỳ thi cuối kỳ, để không bị trượt, 'tôi' sẽ tìm Cố Thủ Cầm để 'học bù', mà học bù gì thì chắc ai cũng hiểu.
Cố Thủ Cầm nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng sau khi tôi nhấp một ngụm rư/ợu, tôi đỏ mặt cúi đầu:
"Không phải, chỉ là cảm thấy chú vất vả quá."
"Cũng khá vất vả, nên một bữa ăn không đủ trả công đâu."
Cố Thủ Cầm gi/ật lấy ly rư/ợu vang trong tay tôi, uống một hơi như giải khát, rư/ợu tràn ra từ khóe miệng, làm ướt chiếc áo sơ mi trắng, để lộ cơ n.g.ự.c săn chắc ẩn hiện.
"Không ngon."
"Muốn nếm thử trong miệng Tiểu Du."
Tôi chủ động tiến tới, Cố Thủ Cầm sững người một lúc rồi lập tức đảo khách thành chủ, nụ hôn nồng nhiệt đến mức ngạt thở.
Chẳng mấy chốc, sàn nhà và cầu thang đầy những món quần áo bị vứt lại, kéo dài đến tận phòng trên lầu hai.
Mọi thứ đã sẵn sàng, nhưng Cố Thủ Cầm đột nhiên dừng lại.
"Hệ thống, chẳng phải tôi đã dùng mị thuật rồi sao? Sao anh ta vẫn nhịn được? Nhân vật mạnh đến vậy à?"
Hệ thống giả ch*t, không đáp lại.
Cố Thủ Cầm hôn lên trán tôi:
"Ngoan, hôm nay đến đây thôi."
Mị thuật hồ ly của tôi thật sự không có tác dụng!
Nhưng tôi không cam tâm, tôi quàng tay qua eo Cố Thủ Cầm:
"Chú, rư/ợu vang của cháu ngon không?"
Cố Thủ Cầm nhớ lại nụ hôn đắm đuối đó, không do dự đáp:
"Ngon."
Tôi khẽ mỉm cười:
"Vậy chú còn muốn đi nữa không?"
Sau khi trả lời câu hỏi của tôi, Cố Thủ Cầm bắt đầu cảm thấy không ổn, mắt đỏ lên, tay siết ch/ặt eo tôi, miệng nói ra những lời hoàn toàn trái với ý chí của bản thân:
"Không đi nữa."
"Ký chủ, cậu làm gì vậy? Điều này đi ngược với cốt truyện!"
Hệ thống giả c.h.ế.t cuối cùng cũng lên tiếng.
Theo cốt truyện, tôi phải dây dưa với Cố Thủ Cầm vài tháng mới có thể lên giường với anh ta.
Nhưng nhiệm vụ của tôi chỉ là ngủ với cả ba người họ, nếu có thể không OOC, tại sao không đẩy nhanh tiến độ, giải quyết hết rồi về nhà?
"Th/uốc kí/ch th/ích, đặc biệt đặt làm riêng cho đại công mạnh mẽ như Cố Thủ Cầm."
Để chắc chắn có thể ngủ với Cố Thủ Cầm, ngoài mị thuật hồ ly, tôi còn chuẩn bị thêm một phương án dự phòng.
Quả nhiên, lần này Cố Thủ Cầm không chạy thoát được.
5
Cố Thủ Cầm thì chạy không thoát, nhưng tôi thì mệt muốn c.h.ế.t đi được.
Lần đầu tiên bỏ th/uốc cho người ta, tôi lỡ tay cho quá liều, khiến kỳ nghỉ bảy ngày của tôi sáu ngày nằm bẹp trên giường.
Đợi đến khi Cố Thủ Cầm chịu thả tôi ra, tôi lại phải đi học.
Ở trường có ai nhỉ?
Tất nhiên là cái tên Tề Triển lắm trò đó rồi.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, sẵn sàng xử lý Tề Triển.
Nhưng với tư cách là giáo sư, Cố Thủ Cầm quá mức bám người, lên lớp thì nhìn tôi chằm chằm đã đành, tan học còn gọi tôi đầy vẻ chính đáng:
"Thời Du, em đến văn phòng một lát."
Cố Thủ Cầm là giáo sư thỉnh giảng, mỗi tuần chỉ dạy hai ba tiết, thời gian còn lại đều ở công ty.
Nhưng trường vẫn sắp xếp cho anh ta một văn phòng siêu sang chảnh.
Không chỉ rộng, mà còn có cả giường.
Nhìn thấy chiếc giường rộng hai mét đó, tôi không khỏi rùng mình, hành động nhỏ này bị Cố Thủ Cầm phát hiện.
"Tiểu Du, thả lỏng đi, gọi em đến là để bàn chuyện nghiêm túc."
"Công ty của tôi hợp tác với trường, có hai mươi sinh viên được tham quan biệt thự nghỉ dưỡng, em có muốn đi không?"
Tôi hỏi hệ thống:
"Anh ta định dẫn tôi đi mở khóa địa điểm mới à? Ở nhà chơi chán rồi?"
"Cậu giữ trong sáng chút được không? Rõ ràng là muốn làm mấy chuyện 'thiên nhiên' giữa thiên nhiên thôi."
Nếu vậy... tôi có lý do gì để từ chối chứ?
"Đi."
Biệt thự ở ngoại ô, bốn phía là núi, bên trong còn có một cái hồ, môi trường rất đẹp.
Chỉ là tôi đã suy nghĩ quá đen tối, tưởng sẽ có chuyện gì đó với Cố Thủ Cầm ở đây, kết quả anh ta vừa tới đã bận gặp đủ loại đối tác.
Không thấy tăm hơi đâu cả. Nghiêm trọng hơn là, hai mươi sinh viên tham gia có cả Tề Triển.
Hắn còn ở chung phòng với tôi.
Căn phòng tràn ngập mùi nước hoa của hắn, Tề Triển tắm vào ban ngày, mặc mỗi áo choàng tắm cố tình để lộ cơ bụng, cơ ng/ực, lượn qua lượn lại trước mặt tôi.
Tôi liếc hắn hai cái, rồi lại nhìn xuống chiếc tablet đang phát hoạt hình, dứt khoát chọn xem hoạt hình tiếp.
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì trả lời là ban ngày nhìn cái mặt quen thuộc của Tề Triển không có hứng thú.
Màn đêm buông xuống, tôi đứng dậy vận động cái lưng cứng đờ, đẩy đẩy Tề Triển đang ngủ.
Hắn giống như phi tần thất sủng, ánh mắt oán trách nhìn tôi:
"Gì vậy..."
"Nhàn rỗi chán quá, ngủ một giấc đi."
Tề Triển bật dậy như lò xo, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị: