14
“Đừng uống nữa, để tôi đưa cậu về nhà.”
Dỗ dành được người rồi, tôi chỉ muốn nhanh chóng đưa Tống Lâm Trạch về nhà. Nhưng cậu ấy lại không chịu rời khỏi quán bar:
“Khát…”
“Được rồi, khát thì tôi m/ua nước cho, đừng uống rư/ợu nữa.”
Khó khăn lắm tôi mới lôi cậu ấy ra khỏi quán, nhưng Tống Lâm Trạch lại kéo tôi đứng giữa phố để hôn.
Người ta dù sao cũng phải có cái ch*t, nhưng không thể c.h.ế.t vì x/ấu hổ như thế này được.
“Về nhà có được không? Về nhà cậu muốn làm gì thì làm.”
Ánh mắt Tống Lâm Trạch sáng lên.
Tôi: “…”
“Về nhà đi.”
“Không về.”
“Thế muốn đi đâu?”
Thật quá mất mặt.
Tống Lâm Trạch chỉ vào tòa nhà bên cạnh.
Một khách sạn 5 sao, nhìn là biết không rẻ chút nào.
Được thôi, dù sao tôi chẳng có gì ngoài tiền. Với lại, cậu ấy say thế này, về nhà thể nào cũng bị nghe càu nhàu.
Tôi kéo cậu ấy đi đặt phòng, cuối cùng Tống Lâm Trạch không làm lo/ạn nữa.
Cậu ấy nắm tay tôi, từ nắm hờ dần dần chuyển thành mười ngón tay đan vào nhau, sau đó lại thành cậu ấy kéo tay tôi đi.
Sau khi tắm xong và uống chút nước mật ong tôi đưa, Tống Lâm Trạch vẫn chưa tỉnh rư/ợu hẳn, thậm chí dường như càng say hơn.
Cả người tôi nóng lên, mặt đỏ bừng bừng, trong khi Tống Lâm Trạch, mặt mũi vẫn tỉnh táo, nhẹ nhàng hỏi tôi có muốn cậu ấy giúp gì không.
Thôi kệ, dù sao thì người say cũng sẽ chẳng nhớ gì.
Tôi bị hành đến mệt lử, người mơ mơ màng màng vì buồn ngủ.
Dù thế, tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Ai mà say đến mức không tỉnh táo mà vẫn cứng được như vậy chứ?
Điều này hoàn toàn không phù hợp với tình trạng sinh lý bình thường.
“Tống Lâm Trạch, cậu giỏi diễn thật đấy.”
15
Sáng hôm sau, tôi chạy thẳng về nhà.
Nghĩ lại mấy lần trước Tống Lâm Trạch uống rư/ợu, đúng là tôi bị m/ù mới tưởng cậu ấy say thật.
Mẹ nó, đời tôi chưa từng đi con đường nào quanh co hơn những trò của Tống Lâm Trạch.
16
Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng của mình hôm qua, tôi chỉ muốn đ/ập đầu vào tường mà ch*t.
“Lương Thiệu, hôm qua mang về bộ vest mà hai đứa chưa thử đúng không? Nhanh thử xem nào để bố nhìn một chút.”
“Phiền quá, có gì mà phải chụp ảnh cơ chứ.”
Tôi vốn không quan tâm đến chuyện chụp ảnh cưới của bố tôi, nhưng cũng không muốn bị lôi ra làm cảnh nền.
“Con đúng là, thử đi, sắp mười tám rồi, phải có chút kỷ niệm chứ.”
“Chậc, con không phải con gái mà.”
Bên ngoài ồn ào, tôi trùm kín đầu ngủ bù, thực sự là rất mệt.
“Đừng nói chứ, Lâm Trạch mặc bộ này nhìn có khí chất phết đấy.” Bố tôi cứ lải nhải, “Bọn ta đi trước đây, hai đứa có thể đợi xong rồi hãy đến sau.”
“À phải, dì Trương lát nữa nhớ gọi Lương Thiệu dậy nhé.”
Sao không để Tống Lâm Trạch gọi tôi nhỉ, à đúng rồi, ông ấy nghĩ hai đứa tôi không quen nhau mà.
Tôi nghĩ trong cơn mơ màng.
“Lương Thiệu, dậy đi nào.”
Tôi bị Tống Lâm Trạch nhấc ra khỏi giường, sau đó lại đổ ập xuống. Cậu ấy co một chân bên mép giường, ngược sáng nên tôi không nhìn rõ.
Chỉ biết rằng bộ vest trông rất đẹp trai.
Cậu ấy cúi người xuống hôn tôi:
“Lương Thiệu, không đúng, phải gọi là bạn trai chứ, dậy nhanh nào.”
Bạn trai?
Từ ngữ xa lạ này khiến tôi sững lại.
Rồi tôi gần như lập tức nhớ lại những ký ức không mấy dễ chịu của đêm qua:
“Nói lại xem chúng ta là qu/an h/ệ gì, nếu không nói thì không nhúc nhích.”
…
“Cút!”
Khi đến địa điểm chụp ảnh, bố tôi và mọi người đã kết thúc từ lâu.
Tôi không muốn bị vây quanh như một con công, bèn tạo vài dáng qua loa.
“Ê, cậu đừng nói chứ, hai anh chàng đẹp trai đứng chung cũng hợp mắt phết đấy, đúng rồi, cứ giữ tư thế đó đừng nhúc nhích.”
Bố tôi vốn định ngăn lại, nhưng thấy tôi và Tống Lâm Trạch hòa hợp tự nhiên thì chẳng nói gì.
Đến khi kết thúc, tôi mới nhớ ra phải đẩy Tống Lâm Trạch ra.
Cũng tương tự như vậy, buổi tối, bố tôi nói: “Giờ ta mới nhớ ra, hai đứa trẻ này làm sao mà trở nên thân thiết vậy nhỉ?”
“Thế không tốt à?”
“Không phải, chỉ là có chút lạ...”
“Có gì mà lạ, đi ngủ đi!”
17
Khi bố tôi gửi những tấm ảnh chụp về, tôi thấy Tống Lâm Trạch ngồi dưới bàn, lướt từng tấm một và nhấn giữ để lưu lại.
Tôi thầm hét lên không thành tiếng: “Xóa ngay!”
“Đẹp mà.”
...
Tống Lâm Trạch lưu xong, còn mở album ra nhận xét:
“Tấm này cười đẹp, tấm này trông dễ thương, đáng yêu. Còn tấm này… nhìn hơi dữ nhỉ, nhưng cậu vừa bị hôn xong liền làm cái mặt dữ dằn này.”
Tôi nắm ch/ặt tay, gi/ận đến run người.
“Đến tấm này thì...” Tống Lâm Trạch hiếm khi ngập ngừng, rồi vội tắt màn hình điện thoại.
Cậu ấy lướt qua quá đà, để lộ một tấm ảnh mà ngay cả tôi cũng không biết có trong album.
Đó là tấm tôi nằm gục xuống bàn ngủ, được chụp vào ngày thứ ba sau khi tôi cố tình ngồi cạnh cậu để “dụ dỗ”.
“Haha, Tống Lâm Trạch, không ngờ đấy, mới ba ngày mà cậu đã thích tôi rồi. Chiến tích này đem ra khoe, tôi có thể khoe suốt đời.”
Vì quá tự mãn, sau giờ học, tôi bị Tống Lâm Trạch đ/è xuống và cắn mấy phát.
“Thiệu... Thiệu ca, học bá, hai cậu...?”
Lục Gian Xuyên xuất hiện, mắt trợn tròn:
“Ai mà ngờ được, người gọi anh suốt ngày giờ lại bị áp vào tường…”
"C/âm miệng!"
“Sao giờ này các cậu chưa về nhà? Ơ… Lục Gian Xuyên, cậu sao còn ở đây?” Thầy chủ nhiệm cấp khối rọi đèn pin, quét một vòng, “Lương Thiệu, Tống Lâm Trạch, sao hai cậu lôi thôi thế này? Lục Gian Xuyên, cậu sao có biểu cảm kỳ lạ thế?”
“Dạ không có gì, em… em chỉ xem hai cậu ấy đ/á/nh nhau thôi thầy ạ, căng thẳng lắm, em xin phép về trước.”
“Đứng lại! Đánh nhau à?” Thầy chủ nhiệm bắt trúng từ khóa, đi quanh tôi và Tống Lâm Trạch một vòng, “Trông thế này không ổn rồi, khuy áo bị x/é ra, sách vở rơi khắp nơi, môi còn rá/ch nữa, chắc va vào răng lúc đ/á/nh nhau hả? Lục Gian Xuyên, cậu đứng nhìn mà không can ngăn à? Nói rõ đi, có căng thẳng không?”
Thế là trong ba mươi phút tiếp theo, Lục Gian Xuyên đành ngồi viết một bản tường thuật về cuộc "đ/á/nh nhau".