Sử Văn Tân khẽ cười khẩy: “Tô Ninh, cậu giỏi thật đấy.”

 

“Tôi không hiểu cậu có ý gì.”

 

Cổ tay tôi đột ngột bị cậu ấy nắm ch/ặt, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, đuôi mắt lộ ra chút đi/ên cuồ/ng.

 

“Vì để thoát khỏi b/ắt n/ạt, cậu nghĩ đủ mọi cách bám lấy tôi, tìm ki/ếm sự che chở của tôi.

 

“Tôi đối xử tốt với cậu như vậy, cậu lại coi tôi như công cụ, miệng toàn lời dối trá không có lấy một câu thật lòng.

 

“Tôi chỉ hơi lạnh nhạt một chút, cậu đã không do dự vứt bỏ tôi, quay đầu đi quyến rũ người khác.

 

“Cậu giỏi lắm, th/ủ đo/ạn cũng cao tay đấy.”

 

Từng câu chất vấn nặng trĩu dội vào đầu, những ký ức khi ở bên cậu ấy ùa về, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác ấm ức không tên.

 

Nước mắt không kìm được mà trào ra khỏi khoé mắt.

 

“Thế còn cậu thì sao, Sử Văn Tân?

 

“Cậu luôn miệng nói mình là trai thẳng, nhưng ánh mắt cậu nhìn tôi có trong sạch không?”

 

Hôm lần đầu gặp nhau trên Đại lộ Tri thức, đôi mắt dưới cặp kính râm ấy đã soi mói, rõ ràng chẳng hề trong sáng.

 

Tôi không tin vào lòng tốt vô cớ.

 

Nhất định là tôi đã chạm trúng sở thích quái gở nào đó của cậu ta, nên cậu ta mới ra tay giúp, thậm chí còn tự chọn quà tặng riêng.

 

Lần đầu tôi chặn cậu ta ở bãi đậu xe, cậu ta thuận nước đẩy thuyền.

 

Mặc cho tôi chủ động gần gũi, như nuôi thú cưng, khi vui thì trêu chọc một chút.

 

Đến khi phát hiện con thú cưng này không còn đơn thuần như tưởng tượng, cậu ta liền chút gi/ận lên người tôi.

 

Sử Văn Tân tức đến bật cười, cuối cùng cũng không còn che giấu.

 

“Không trong sạch thì sao?

 

“Cậu tưởng Hứa Duệ giúp được cậu chắc? Chỉ cần tôi nói một câu, cậu ta lập tức biến khỏi mắt cậu.

 

“Cậu tưởng công việc trợ lý sinh viên kia có thể giúp cậu trốn tránh à? Không có tôi, cậu nghĩ cậu phỏng vấn đậu sao?

 

“Tôi chính là muốn cậu, muốn trói cậu bên mình, dù là thú cưng hay gì khác, cậu làm gì được?”

 

9

 

Kể từ hôm đó, Sử Văn Tân không còn che giấu ý đồ của mình nữa.

 

Tôi vẫn đi làm trợ lý sinh viên, chỉ là người cùng học trong văn phòng với tôi đã đổi từ Hứa Duệ thành cậu ấy.

 

Cậu ấy thản nhiên như thể giữa chúng tôi chưa từng có cãi vã, ánh nhìn dành cho tôi cũng không giấu giếm, đến mức các bạn xung quanh đều nhận ra.

 

Bạn cùng phòng đã hoàn toàn không dám b/ắt n/ạt tôi nữa, thậm chí còn cố lấy lòng.

 

Ký túc xá nam truyền tai nhau: Tô Ninh giỏi thật, đến sắt thép cũng uốn cong được, không thể xem thường.

 

Thế nhưng ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu mối qu/an h/ệ hiện tại giữa tôi và Sử Văn Tân rốt cuộc là gì.

 

M/ập mờ, chẳng rõ ràng.

 

Cho đến kỳ nghỉ đông, rời trường trở về khu phố cũ, những bức bối đ/è nén trong lòng mới tạm tan đi chút ít.

 

Bố mẹ ly hôn khi tôi sáu tuổi, sau đó tôi theo mẹ đến đây.

 

Chỉ có hai mẹ con, ban đầu cuộc sống khá yên ổn.

 

Mẹ tôi là giáo viên dạy múa Latin xuất sắc, mở lớp dạy nhảy gần nhà thuê, đủ sống no ấm.

 

Cho đến năm tôi học cấp ba, một học sinh của mẹ gặp t/ai n/ạn giao thông trên đường đi học.

 

Tài xế bỏ trốn, bố mẹ học sinh gi/ận dữ đổ hết oán trách lên mẹ tôi.

 

Lớp học bị đ/ập phá tan tành, mẹ tôi bị sân khấu lật đổ đ/è trúng thắt lưng, từ đó liệt nửa người, không thể nhảy múa nữa.

 

Cuộc sống từ đó trở nên chật vật.

 

Hôm tôi về nhà, mẹ đang khó nhọc cúi người từ xe lăn đổ thức ăn vào bát cho mèo.

 

Thấy tôi, bà vui lắm.

 

Những năm bôn ba trước đây còn không khiến bà già đi nhanh bằng mấy năm bệ/nh tật.

 

“Ở trường mọi chuyện ổn cả chứ con?”

 

Tôi dọn hành lý, cười đáp: “Ổn cả mẹ ạ.”

 

“Cháu gái dì Lý gần nhà muốn học múa Latin, hỏi mẹ xem con có thể dạy cơ bản cho nó không, con thấy sao?”

 

Ngoài mẹ và vài người hàng xóm, chẳng ai biết tôi cũng biết nhảy Latin.

 

Nhờ dì Lý chăm sóc mẹ khi tôi vắng nhà, nên tôi chẳng nỡ từ chối.

 

Gần nhà có trung tâm dạy nhảy hip-hop, mỗi tối tám giờ đóng cửa. Dì Lý trả tiền thuê, từ tám đến chín giờ dành cho tôi dạy cháu gái bà.

 

Cô bé mười mấy tuổi, xinh xắn, chăm chỉ, rất dễ dạy.

 

Ban ngày tôi đi làm thêm, tối dạy nhảy, cuộc sống bận rộn khiến tôi gần như quên hết những chuyện không vui ở trường.

 

Cho đến một tối sau buổi dạy, tôi vừa bước ra khỏi trung tâm đã thấy Sử Văn Tân dưới cột đèn đường.

 

Cậu ấy mặc áo khoác đen, lười biếng dựa vào xe.

 

Không biết cậu ấy nghe ngóng từ đâu, cũng chẳng rõ đã đợi bao lâu.

 

“Sao cậu tới đây?” Tôi hỏi.

 

Vẻ mặt cậu ấy u ám: “Sao cậu không trả lời tin nhắn, không nghe máy?”

 

Tôi vội móc điện thoại ra, mới nhận ra đã tắt ng/uồn từ bao giờ.

 

Về nghỉ ở nhà, chẳng ai cần liên lạc, tôi vốn ít khi để ý điện thoại, chẳng biết nó tắt từ khi nào.

 

“Hết pin rồi. Cậu tìm tôi có việc gì không?”

 

Ngoài trời rất lạnh, hơi thở của Sử Văn Tân hoá thành từng làn khói mỏng, lượn lờ giữa chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Trêu, Đạn Mộc Nói Phu Quân Trùng Sinh Rồi

Chương 5
Vào ngày thành hôn với phu quân, đang chuẩn bị nâng chén rượu hợp cẩn, đột nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt. "Tuyệt quá, chờ nữ phụ độc ác uống cạn chén rượu đã bỏ thuốc mê này, nam chính sẽ sai tên ăn mày dơ dáy nhất cưỡng hiếp nàng." "Đợi nàng sinh ra đứa con của kẻ ăn xin, hắn sẽ dùng phương pháp thử máu định thân, chứng minh nữ phụ độc ác này là con đĩ dâm loạn." "Sau khi danh chính ngôn thuận phế bỏ nàng, nam chính sẽ kế thừa toàn bộ gia sản kếch xù, rồi cưới nữ chính yếu đuối mềm mại về làm chính thất." "Nữ chính tuy thể chất yếu ớt, lại may mắn sinh đôi long phụng, sinh cho nam chính một cặp song sinh. Từ đó cả nhà sống cuộc đời hạnh phúc viên mãn." Tôi chớp mắt, tưởng rằng do thức dậy từ canh ba để trang điểm, mệt mỏi quá độ nên hoa mắt. Thế nhưng những dòng bình luận trước mắt vẫn không ngừng nhảy múa điên cuồng. Thông qua những thông tin này, tôi nhận ra phu quân Triệu Minh An chính là nam chính của câu chuyện sủng thê, còn biểu muội Lý Diệu Diệu mới là nữ chính thật sự. Còn ta, với thân phận nữ phụ độc ác, sẽ trong đêm động phòng uống cạn chén rượu hợp cẩn rồi bị tên ăn mày hèn hạ nhất kinh thành cưỡng bức, mà bản thân vẫn ngây ngô không hay.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
7
Trường Ca Chương 7
Loạn Khuyết Chương 17
Rung Động 2 Chương 11