Nhưng mà…

 

Tào Lương bước vào phòng tôi, mắt trợn tròn:

 

"Thầy ở một mình mà phòng bừa bộn vậy hả?"

 

Tôi gãi đầu:

 

"Gần nửa tháng nay sống kiểu gì cũng biết rồi còn gì. Có thời gian dọn đâu."

 

Tào Lương thở dài một tiếng.

 

Không nói không rằng, nhặt quần áo trên ghế nhét vào máy giặt.

 

Rồi cầm chổi lau nhà, hì hục dọn dẹp.

 

"Cậu... cậu..." — Tôi đỏ mặt đến mức muốn chui xuống đất.

 

Có sinh viên nào đến dọn nhà cho giáo viên không chứ?

 

Tôi định ngăn, bị Tào Lương đ/è xuống sofa:

 

"Đi đi đi, đừng cản, ngồi yên đó."

 

Tôi cảm thấy ngại c.h.ế.t được.

 

Suy nghĩ hồi lâu, rút điện thoại đặt hai ly trà sữa cho cậu ta.

 

Quần áo giặt xong, sấy khô, Tào Lương ngồi sofa gấp từng cái gọn gàng.

 

Rồi...

 

Tiếng chuông cửa vang lên.

 

Tôi không nghĩ ngợi gì, mở cửa luôn.

 

Ai ngờ — bị người ta ôm chầm lấy.

 

"Surprise!!! Thành Tưởng, nhớ anh không?!"

 

Tôi lùi lại theo phản xạ.

 

Trước mặt là người anh em chí cốt của tôi — Quách Thao, vừa xin nghỉ cưới.

 

Anh ta xách hai chai Mao Đài, hùng hổ xông vào phòng:

 

"Lâu lắm không gặp rồi, nhớ tôi không?

 

Mang rư/ợu ngon tới đây, hai anh em ta làm một trận!"

 

Tôi chợt nhớ Tào Lương còn đang gấp đồ trong phòng,

Lập tức định đóng cửa thật nhanh.

 

"Không được, để hôm khác đi, hôm nay bận."

 

Quách Thao ngớ người:

 

"Thành Tưởng, trước đây tôi ra vào nhà cậu như cơm bữa, hôm nay sao lại không cho vào?

 

À à tôi hiểu rồi — giấu người yêu trong nhà chứ gì?!"

 

Chưa kịp nói hết, hắn húc thẳng cửa vào:

 

"Thành Tưởng, để tôi xem mặt em dâu nào!"

 

Tay tôi bị thương, không cản nổi, bị đẩy thẳng vào trong.

 

Tào Lương nghe tiếng, lập tức chạy ra, tay vòng qua eo tôi đỡ lấy.

 

Tôi ngã thẳng vào n.g.ự.c cậu ta.

 

Quách Thao sững sờ.

 

"Cậu... cậu là Tào Lương?!"

 

Tào Lương đỡ tôi đứng vững, tay vẫn đặt trên eo tôi.

 

Giọng nói tiếc nuối:

 

"Thầy Quách, thầy nghĩ nhiều rồi.

Tôi vẫn chưa được thăng cấp thành 'người yêu thầy Thành' đâu."

 

12

 

Quách Thao đứng đơ người.

 

Tào Lương vẫn cái kiểu nói chuyện “không dọa người không chịu được” của mình:

 

“Chưa kịp tỏ tình đã bị từ chối rồi. Chiều nay vừa bị đ/á, còn nóng hổi luôn đấy.”

 

Tôi dẫm mạnh lên chân cậu ta.

 

Thằng nhóc này lại lên cơn gì nữa vậy trời?!

 

“Ây da, thầy Thành, em đùa tí thôi mà, thầy không đến mức chấp học trò đâu nhỉ?”

 

Quách Thao đứng bên, trố mắt ra nhìn,

Ánh mắt hết lia qua tôi lại liếc sang Tào Lương.

 

Để ngăn cái miệng “tạo nghiệp” của cậu ta nói thêm, tôi vội đuổi khéo:

 

“Rư/ợu mang đến là được rồi, hôm khác tôi tìm cậu.”

 

Nhưng Quách Thao như đi/ếc, mặt dày ngồi phịch xuống sàn:

 

“Không được! Hết giờ làm rồi, mai là cuối tuần, tôi phải uống với cậu một chầu.”

 

Lại gần mới thấy, mắt anh ta đỏ hoe, men rư/ợu nồng nặc.

 

“Cậu say rồi à? Mới cưới mà đã bị vợ b/ắt n/ạt hả?”

 

Nhắc đến vợ, Quách Thao lập tức sụp đổ.

Anh ta ôm lấy chân tôi, vừa sụt sịt vừa càm ràm:

 

“Tôi muốn m/ua t.h.u.ố.c lá mà cô ấy không cho!

Cô ấy không yêu tôi nữa rồi!

Anh em ơi, nếu cậu không thu nhận tôi, tôi… tôi không còn nhà nữa đâu! Hu hu hu…”

 

Tôi: “…”

 

“Rồi rồi, uống, uống với cậu là được chứ gì.”

 

Tôi dọn sơ cái bàn, rót rư/ợu.

 

Vừa định đưa ly lên môi, một bàn tay to đoạt mất.

 

Tào Lương trừng tôi, giọng nghiêm như cảnh sát:

 

“Thành Tưởng, thầy ng/u à? Uống rư/ợu lúc bụng trống hả? Không được uống!”

 

Tay tôi khựng lại giữa không trung.

 

Quách Thao cười khì khì, châm chọc:

 

“Ha ha ha, nhìn kìa, như kiểu bị quản ch/ặt lắm ấy, chẳng khác gì cô vợ nhỏ bị chồng cưng chiều…”

 

Tôi lập tức bịt miệng anh ta:

 

“Tào Lương, thầy Quách say rồi, đừng để bụng nhé.”

 

Tào Lương vốn đang nghiêm mặt, nghe vậy sắc mặt dịu đi đôi chút.

 

Cậu trầm giọng:

 

“Chìa khóa đâu? Em đi m/ua ít đồ ăn, không thể uống rư/ợu khi bụng rỗng.”

 

Không nghe tôi can, Tào Lương cầm chìa khóa ra ngoài.

 

Quách Thao chẳng nghe ai, ép tôi uống rư/ợu,

Đến nửa chừng lại vò mặt tôi lo/ạn xạ.

 

“Không ngờ nha, Thành Tưởng, ông mà cũng có phúc ăn ‘trẻ hơn’ à?

Nói thật đi, thằng nhóc đó khỏe không? Thầy chịu nổi hả?”

 

Tôi gi/ật mình suýt sặc, tim đ/ập lo/ạn.

 

“Nói linh tinh gì đấy! Đã bảo là không có rồi mà!”

 

Quách Thao cười hề hề, say lắm rồi:

 

“Tôi nói bậy chỗ nào? Cái ánh mắt nó nhìn cậu rõ ràng không đơn giản.

Chẳng lẽ... hai người còn chưa ở bên nhau?”

 

Tôi phản xạ lắc đầu, rồi nhận ra, đ.ấ.m anh ta một cái:

 

“Không! Đừng nói nhảm! Tào Lương không phải kiểu đó!

Hơn nữa, tôi lớn tuổi rồi, sao có thể với một đứa nhỏ...

Chưa kể, chúng tôi đều là đàn ông!”

 

“Thì sao?” — Quách Thao nhún vai —

“Cậu là giảng viên đại học, đừng cổ hủ thế.

Tôi nói thật, cái cách cậu ta nhìn cậu… còn sâu hơn cách vợ tôi nhìn tôi.

Cậu m/ù à?”

 

Tôi bị anh ta vỗ đầu một cái, trong đầu ong ong.

 

Những ký ức gần đây với Tào Lương bỗng ùa về, từng chút từng chút.

 

…Chẳng lẽ thật sự… cậu ấy thích tôi?

 

Uống chưa hết nửa chai, Quách Thao đã gục luôn,

Đè cả người tôi xuống.

 

Cơ thể say khướt của anh ta nặng như đ/á.

Tôi kéo không nổi, đành để yên.

 

Cửa mở.

 

Tiếng bước chân vang lên, sau đó người trên tôi bị kéo bật ra.

 

Tào Lương túm tay tôi, kéo tôi dậy, giọng gi/ận dữ:

 

“Thành Tưởng, thầy không có n/ão à?!

Em đi m/ua đồ ăn mà quay về thầy đã thế này rồi?!”

 

Tôi mềm nhũn như sợi mì, bị cậu kéo dậy thì vô tình hất đổ chai rư/ợu.

 

Mùi rư/ợu nồng nặc lan khắp phòng, ướt sũng cả người tôi.

 

Tôi đ/au lòng nhìn đống rư/ợu chảy trên sàn,

vươn tay định nhặt chai:

 

“Rư/ợu Mao Đài đấy, đắt lắm mà…”

 

Tào Lương ngăn lại, bế bổng tôi lên, ném thẳng vào phòng tắm:

 

“Đồ sâu rư/ợu! Đi tắm cho tỉnh rư/ợu ngay!”

 

Tôi bị cậu ép sát tường,

Vòi sen bật lên, nước nóng hổi dội thẳng xuống đầu.

 

“Tào Lương, em đi/ên à?!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
9 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.73 K