Diễn Tập bị c/ắt c/ụt chân đúng vào ngày lễ thành niên của cậu ấy.

 

Con phượng hoàng vàng của vùng núi giờ từ thiên chi kiêu t.ử biến thành một kẻ t/àn t/ật.

 

Đám con gái từng vây quanh cậu ta tan tác như chim thú chạy lo/ạn.

 

Cô bạn gái hoa khôi cũng đ/á cậu ta luôn.

 

Bên cạnh cậu ấy chỉ còn lại một mình tôi.

 

Tôi mặc váy bước đến trước mặt cậu: "Nếu cậu thích con gái, thì tôi cũng có thể làm con gái."

 

"Cút, cái đồ bóng lộ c.h.ế.t tiệt."

 

Cậu ta giơ ngón giữa với tôi.

 

Tôi đeo nhẫn cho cậu ấy.

 

1

 

"B/ệnh nhân có thể cân nhắc lắp chân giả sau khi vết thương do c/ắt c/ụt lành lại." Bác sĩ nói xong liền rời khỏi phòng b/ệnh.

 

Khi biết mình bị c/ắt c/ụt phần cẳng chân trái, Diễn Tập đ/ập nát mọi thứ trong tầm tay.

 

Tôi đứng trong góc, bị mảnh thủy tinh vỡ c/ắt trúng mu bàn tay.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào vết m/áu, rồi đưa tay lên l.i.ế.m sạch.

 

Cậu ta thở hổ/n h/ển nhìn tôi chằm chằm, môi cong lên kh/inh bỉ: "Cả cậu cũng đến xem trò cười của tôi à? Loại như cậu thì là cái thá gì, cái đồ đồng tính c.h.ế.t tiệt."

 

"Tôi không đến để cười cậu." Tôi hỏi cậu, "Cậu có muốn đi vệ sinh không? Tôi dìu cậu đi."

 

"Cút! Đừng có động vào tôi!"

 

Tôi thử đút cơm, đút nước cho cậu ấy, nhưng đều bị hất đổ.

 

Thu dọn xong, tôi lại tiếp tục thử.

 

B/ệnh nhân cũng như trẻ con thôi, tôi có đủ kiên nhẫn và sức lực.

 

Tối đó tôi ra căn-tin b/ệnh viện lấy cơm, vừa đến cửa phòng b/ệnh thì nghe thấy giọng con gái nức nở vang lên bên trong.

 

Là bạn gái hoa khôi của Diễn Tập.

 

"Diễn Tập, mình chia tay đi. Ba mẹ mình chắc chắn không chấp nhận mình quen một người t/àn t/ật đâu."

 

"Ừ." Tôi nghe thấy giọng Diễn Tập khàn khàn.

 

Tôi quay người rời khỏi b/ệnh viện, đến cửa hàng quần áo gần đó m/ua một chiếc váy đỏ và bộ tóc giả.

 

Tôi chạy về b/ệnh viện, ngồi phịch xuống giường cạnh Diễn Tập.

 

Cô gái nhìn thấy tôi thì ngẩn người: "Diễn Tập, cô ấy là ai?"

 

Tôi quay đầu, trừng mắt nhìn cô ta đang khóc bên giường: "Tôi là bạn gái mới của A Tập, sau này cô đừng tìm anh ấy nữa. A Tập nhà tôi có khối người thích, chẳng thiếu cô đâu."

 

Cô gái sững sờ nhìn tôi, rồi lại nhìn Diễn Tập: "Cậu... cậu là đồ què mà cũng ngoại tình được sao?!"

 

"Đồ cặn bã!" Cô ta vừa c.h.ử.i vừa chạy đi.

 

Diễn Tập chẳng còn thời gian để buồn, chỉ còn lại sự bàng hoàng nhìn tôi: "Cậu là ai?"

 

"Trương Dự." Tôi trả lời thật lòng.

 

Bàn tay vừa bị tôi chạm vào, cậu ấy rụt ngay lại, như thể tôi là thứ gì bẩn thỉu.

 

"Yên tâm, cô ta sẽ không còn thương hại cậu nữa đâu. Nếu cậu thích con gái, thì tôi cũng có thể làm con gái."

 

"Cút đi! Đồ bóng lộ. Cô ta đâu phải không thích tôi nữa, mà là giờ cô ta c/ăm th/ù tôi luôn rồi!"

 

Cậu ấy gào lên với tôi, tôi mím môi, quay lưng lại rồi cởi váy, tháo tóc giả.

 

Mặc lại bộ đồ cũ đựng trong túi nilon, rồi vào nhà vệ sinh tẩy trang rửa mặt.

 

Khi ra ngoài, y tá đang thay chai truyền cho Diễn Tập, mặt cậu ấy đỏ như gấc.

 

Tôi nhét bô vào chăn cậu: "Đi tiểu đi."

 

Cậu ta liếc nhìn cô y tá trẻ tuổi, cả người lại đỏ bừng.

 

Dùng mu bàn tay che mặt, tôi thấy hình như khóe mắt cậu có giọt nước lăn xuống.

 

2

 

Diễn Tập vừa đẹp trai, học giỏi, thể thao lại xuất sắc.

 

Cậu ấy là nam thần duy nhất của hai trường cấp ba trong thị trấn, là học sinh mà thầy cô kỳ vọng sẽ đỗ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.

 

Mười tám tuổi, cậu là con phượng hoàng vàng sắp bay ra khỏi vùng núi nghèo này.

 

Vậy mà giờ đây lại sa sút đến mức không tự lo nổi chuyện đại tiểu tiện.

 

Cậu ấy chưa từng dùng bô, nên hậu đậu làm ướt cả quần.

 

Tôi giúp cậu ấy thay quần, vô tình nhìn thấy… chỗ đó của cậu ấy.

 

Rồi cũng lỡ nhìn thêm vài lần.

 

Diễn Tập dù chán đời đến mấy vẫn còn biết lấy gối che lại: “Cậu đói đến mức này rồi à?”

 

“Xin lỗi, bản năng thôi.” Tôi thản nhiên, “Nghĩ tích cực đi, chí ít chân quan trọng nhất của cậu vẫn còn.”

 

Diễn Tập bật cười, cười kiểu bị tôi chọc tức: “Cậu có thể biến khỏi tầm mắt tôi được không?”

 

Tôi nói: “Vậy thì cậu nhắm mắt lại đi.”

 

Cậu ấy tuyệt vọng nhắm mắt lại.

 

Ngoan thật, tôi chống cằm nhìn cậu.

 

M/ua váy làm tôi tiêu sạch tiền.

 

Tối đó tôi về nhà lấy thêm tiền, từ xa đã thấy căn hộ nhà mình không bật đèn.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lên lầu, mở cửa.

 

Nhà lo/ạn như vừa bị tr/ộm, tôi không quan tâm, đi thẳng về phòng mình.

 

Quả nhiên cửa phòng bị cạy, bên trong còn lộn xộn hơn cả phòng khách.

 

 

Tôi lục tìm chỗ giấu tiền.

 

Năm chỗ thì ba chỗ đã bị lục tung.

 

May mà đó là mồi nhử tôi cố tình đặt, trong đó chỉ có vài đồng lẻ, cộng lại chưa đến trăm.

 

Tôi gom hết tiền còn lại, nhét vào người rồi quay lại b/ệnh viện.

 

“Cậu có thể giữ giùm tôi chỗ tiền này không?” Tôi dúi tiền vào tay Diễn Tập, “Ba tôi là con nghiện c/ờ b/ạc, đây là tiền ăn học kỳ sau của tôi.”

 

Bàn tay định từ chối của cậu ấy hơi khựng lại.

 

“Coi như là trao đổi, tôi chăm sóc cậu, cậu giữ tiền giúp tôi.”

 

3

 

Diễn Tập quay lại Trương Dựợc thầy cô vây quanh hỏi han, quan tâm đủ điều.

 

“Diễn Tập à, em nhất định đừng bỏ cuộc nhé, tuy chân em bị mất, nhưng em vẫn có thể dùng tri thức để thay đổi vận mệnh!”

 

“Bây giờ công nghệ tiên tiến lắm, chỉ cần em chăm học, sau này biết đâu lại có cách chữa!”

 

“Đúng đó, em cố gắng ôn tập, năm sau giành giải thủ khoa thành phố cho trường mình đi. Bao năm nay huyện ta chưa có ai đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại đấy…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã tìm thấy người công nhân mất tích trong những thước phim dưới nước

Chương 10
Sau khi mất tư cách lặn do chấn thương giảm áp, tôi đặt tất cả hy vọng vào cơ hội tái cấp chứng chỉ cuối cùng, xem việc chuyển sang huấn luyện điều khiển thiết bị lặn không người lái (ROV) chỉ là bước đệm để quay lại đội lặn trước đây. Trong kỳ sát hạch chính thức đầu tiên, tôi lại nhìn thấy mũ bảo hộ và quần áo bảo hộ lao động của công nhân mất tích ở ngoài khu vực tìm kiếm mà công ty đã loại trừ. Nếu tiếp tục sát hạch, tôi vẫn có thể kịp lấy lại chứng chỉ; nếu kích hoạt quy trình bảo toàn hiện trường vụ tai nạn, bài thi sẽ lập tức bị hủy bỏ, nhưng lại có thể lưu giữ được trọn vẹn hình ảnh gốc. Tôi chọn dừng sát hạch, sử dụng lực căng cáp, sonar liên tục, vị trí tàu và dải phản quang trên mũ bảo hộ để định vị lại, cuối cùng tìm thấy người công nhân vẫn đang bị mắc kẹt trong khoang khí của chiếc phao nổi bị lật. Việc rà soát lại vụ tai nạn cũng phơi bày việc đội trưởng cũ từng xóa dữ liệu phản hồi sonar yếu ở phía Đông, công ty cũng vì danh sách nhân sự sai lệch và hồ sơ ra vào cổng mà loại trừ khả năng rơi xuống nước quá sớm. Tôi chính thức nộp hình ảnh gốc, vĩnh viễn bỏ lỡ kỳ tái cấp chứng chỉ đợt này, nhóm huấn luyện cũng mất đi hợp đồng tại khu cảng. Sau đó, tôi không còn coi thiết bị lặn không người lái là đường lui nữa, mà xây dựng vị trí chuyên môn tìm kiếm cứu nạn mới trong các nhiệm vụ tại cảng ngoài. Chuyện tình cảm cũng được thương lượng lại cùng với sự nghiệp, không còn dùng việc chung sống để chứng minh sự ủng hộ. Cuối cùng, tôi trở thành người vận hành tìm kiếm cứu nạn bằng thiết bị lặn không người lái chính thức, đồng thời truyền đạt lại hệ thống bảo toàn dữ liệu tai nạn và cơ chế kiểm tra chéo cho thế hệ học viên tiếp theo.
0