Còn chưa nói xong thì bỗng nghe “bụp” một tiếng.

 

Phí Nhượng đột ngột quỳ xuống trước mặt tôi, hai chân dài gập lại, đôi mắt long lanh rưng rưng nhìn tôi.

 

Tôi sững sờ.

 

“Cậu làm gì vậy?!”

 

Cậu ấy không nói gì, mặt tái đi nhưng mắt thì đỏ hoe.

 

“Xin lỗi anh… Là em lừa anh… Tất cả là lỗi của em.”

 

“Em không nên làm thế…”

 

“Nhưng sau cái đêm đó, anh cứ tránh mặt em mãi, em rất sợ, rất sợ anh sẽ gh/ét em…”

 

“Nên em mới nghĩ ra cái cách ngốc nghếch đó…”

 

“Xin lỗi.”

 

Vừa nói, Phí Nhượng vừa rơi nước mắt.

 

Nhìn bộ dạng đáng thương đó, cơn gi/ận trong tôi như bị dội tắt sạch sẽ.

 

Tôi thở dài, nắm lấy tay cậu ấy.

 

“Thôi, đứng dậy đi.”

 

Không ngờ Phí Nhượng lại lắc đầu, từ chối.

 

Cậu ấy nhìn tôi, đầy ăn năn:

 

“Tất cả là lỗi của em, em đáng phải quỳ…”

 

“Xin lỗi anh…”

 

Nói rồi cậu ta cúi đầu, hàng mi dài khẽ run, trông yếu đuối đến đáng thương.

 

“Anh có phải rất gh/ét em không?”

 

“Hả?”

 

“Chắc anh nghĩ em là loại người giỏi nói dối, th/ủ đo/ạn, bất chấp mọi thứ để đạt được mục đích…”

 

“Xin lỗi, là em phản bội lòng tin của anh…”

 

“Em sẽ dọn ra ngoài ở.”

 

???

 

“Em sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa…”

 

???

 

“Chỉ cần anh đừng gh/ét em thôi…”

 

...

 

“Dừng lại!”

 

Tôi vội ngắt lời, mặt đầy bối rối.

 

“Tôi nói gh/ét cậu hồi nào?”

 

Phí Nhượng khựng lại một chút, rồi mặt mày sáng bừng như bắt được cọng rơm c/ứu mạng, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

 

“Anh… anh không gh/ét em?”

 

“Anh không gi/ận em nữa hả?”

 

“Đứng dậy đi.”

 

Sau khi cậu ấy đứng lên, tôi ho nhẹ vài tiếng.

 

“Thật ra… có gi/ận một chút.”

 

“Nhưng mà…”

 

Nhưng mà tôi đã thích Phí Nhượng mất rồi, bất kể cậu ta có nói dối hay không.

 

Vả lại, nhìn cậu ta khóc là tôi lại mềm lòng.

 

Thôi vậy, mai mốt việc nhà để cậu ấy làm hết.

 

Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ tới lời Phí Nhượng nói ban nãy, không nhịn được hỏi:

 

“Cậu sợ tôi không thèm để ý đến cậu… là vì cậu… thích tôi?”

 

Vừa dứt lời, Phí Nhượng đã đáp ngay:

 

“Ừ, em thích anh.”

 

“Thích rất rất nhiều.”

 

“Nên em mới sợ…”

 

“Sợ anh không thèm để ý em nữa.”

 

Câu trả lời thẳng thắn khiến tôi bất giác đỏ mặt.

 

“Sao lại thích tôi chứ? Hồi đầu tôi đối xử với cậu… không được tốt lắm đâu.”

 

Phí Nhượng nhìn tôi, trong mắt ánh lên hình bóng của tôi, sáng rực như có sao lấp lánh.

 

“Vì anh là một người rất, rất tốt.”

 

“Thế nên em mới thích anh thật nhiều.”

 

Nói rồi cậu ấy tiến sát lại, khẽ hôn vào khóe môi tôi, tiếp tục nói:

 

“Không biết anh còn nhớ kỳ thi thử cuối cùng lớp 12 không?”

 

“Hôm đó anh thi ở trường Nhất Trung, còn em là học sinh Nhất Trung.”

 

Nói tới đây, nét mặt Phí Nhượng dịu hẳn đi, có chút hoài niệm.

 

“Hôm đó em là học sinh ở trọ, vội quá nên không ăn sáng, kết quả đang trên đường đến điểm thi thì tụt đường huyết, ngất xỉu.”

 

“Lúc mơ mơ màng màng, em cảm giác có người cõng mình, cố gắng mở mắt ra thì thấy được góc nghiêng của anh và cái nốt ruồi sau tai.”

 

“Chỉ nhìn được một chút… rồi ngất tiếp.”

 

“Lúc tỉnh lại thì anh đã rời đi.”

 

“Chỉ gặp có một lần… mà em lại không quên được, sau đó còn hay mơ thấy anh nữa…”

 

“Nên khi anh hỏi vì sao em thích anh… Em chỉ muốn nói rằng, người tốt như anh, được người khác thích là chuyện bình thường mà.”

 

Nghe tới đây, tôi cũng chợt nhớ lại kỳ thi thử năm đó.

 

Hình như đúng là có một bạn nam ngất xỉu trên đường, xung quanh thì chẳng ai giúp, chắc vì ai cũng vội thi.

 

Tôi thấy không đành nên đưa cậu ta vào phòng y tế.

 

Thì ra hôm đó là Phí Nhượng?

 

Tôi bỗng bật cười.

 

“Thế là cậu nhắm tôi từ lâu rồi, cố tình tiếp cận tôi ở đại học đúng không?”

 

“Không phải tiếp cận, mà là… quyến rũ đó anh.”

 

“Trên mạng nói đàn ông dễ đổ kiểu này, nhưng em cũng không ngờ…”

 

Không ngờ tôi lại… thẳng đến vậy.

 

Không những không đổ, còn tưởng cậu ta là trà xanh.

 

Phí Nhượng không nói nữa, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt có chút bất lực.

 

“…Nhưng giờ thì anh đổ rồi.”

 

Lần đầu tiên, tôi chủ động hôn lên khóe môi Phí Nhượng.

 

Tim đ/ập thình thịch không ngừng, nhưng tôi đã hạ quyết tâm bày tỏ tình cảm:

 

“Trà xanh nam… hình như cũng không tệ.”

 

“Thu dọn đồ đi, lát còn phải ra sân bay, mai đi đăng ký nhé?”

 

“Đi!”

 

Nói rồi, hai đứa nhìn nhau, ánh mắt đều là hình bóng của đối phương.

 

Gần như cùng lúc cất lời:

 

“Anh, em thích anh.”

 

“Phí Nhượng, tôi thích cậu.”

 

Sau đó nhìn nhau cười, không thể rời mắt.

 

Ngoại truyện

 

Sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn ở nước ngoài, tôi nhận được tin nhắn từ lão Nhị và lão Tứ:

 

【Ê đại ca! Anh với lão Tam biến đi đâu rồi?】

 

【Không có hai người trong ký túc, tôi sống sao nổi đây?!】

 

【Đúng đó, hu hu hu, trưởng phòng tôi nhớ anh lắm, nhớ được anh m/ắng lắm luôn ấy!】

 

Tôi: …

 

Khóe miệng co gi/ật, tôi trả lời:

 

【Đi lo việc quan trọng.】

 

【Việc gì?】

 

Lão Nhị còn gửi theo icon dấu hỏi khắp đầu.

 

Tôi liếc nhìn gương mặt xinh trai tóc dài của Phí Nhượng bên cạnh, khóe môi bất giác cong lên:

 

【Việc đại sự của đời người.】

 

【Tôi! Đã! Kết! Hôn!】

 

【Cái gì?!】

 

【Cái gì?!】

 

...

 

Nhóm ký túc lập tức bị spam bằng một loạt dấu chấm than.

 

Tôi quay sang ngoắc tay với Phí Nhượng, ra hiệu lại gần:

 

“Muốn công khai không?”

 

“Muốn chứ, anh tính công khai em à?”

 

Giọng điệu nghe xong lại có mùi trà xanh, tôi không nhịn được phản pháo:

 

“Công khai! Công khai liền!”

 

Vài giây sau, WeChat có thêm hai status:

 

Phí Nhượng: 【Muốn yêu một người với mục tiêu là kết hôn. @Thẩm Hoài】

Tôi: 【Mục tiêu đã hoàn thành. @Phí Nhượng】

 

Kèm ảnh… giấy chứng nhận kết hôn.

 

Vừa đăng lên, lập tức có hai bình luận xuất hiện:

 

Lão Nhị: 【???】

 

Lão Tứ: 【???】

 

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vậy thì làm em gái hắn đi.

Chương 7
Mẹ ta là ân nhân cứu mạng Phu nhân Uy Viễn Hầu. Để báo đáp, Tần phu nhân đã tự ý đính ước ta với Tứ công tử Phủ Hầu - Chu Phùng Niên. Chu Phùng Niên tính tình ngang ngược, đối với ta lạnh nhạt vô tình. Hắn còn cấu kết với người khác trêu chọc ta. Khi Tần phu nhân sai người đánh hắn trượng, hắn vẫn không chịu cúi đầu, gào thét vào mặt ta: "Ai bảo nàng cứ khăng khăng làm hôn thê của ta? Rõ ràng là tham phú quý, đáng ghét chết đi được!" Sau khi tái sinh, ta bỗng tỉnh ngộ. Suốt thời gian qua, thứ ta ngưỡng mộ chính là sự ngỗ ngược có hậu thuẫn của Chu Phùng Niên. Thế là ta thỉnh cầu Tần phu nhân nhận ta làm dưỡng nữ. Mong phu nhân tìm cho ta một lang quân đáng tin cậy, như thế cũng coi là báo đáp. Sau khi thay đổi thân phận, đãi ngộ khác hẳn trước kia. Chỉ có một chữ để diễn tả: Đã!
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0