Sáng hôm sau, tôi bị Hứa Tri Nhượng gọi dậy, nhận lấy quần áo cậu ta đưa rồi mặc vào.

 

Cổ áo rộng thùng thình, lúc đó tôi mới nhận ra… đây không phải quần áo của tôi.

 

“A Nhượng, quần áo tôi đâu?”

 

Ánh mắt Hứa Tri Nhượng hơi tránh đi:

“Giặt rồi, cậu mặc tạm đồ tôi.”

 

Khi chột dạ, ánh mắt cậu ta luôn liếc sang chỗ khác.

 

Tôi nheo mắt:

“Thật sự giặt rồi?”

 

“Thật mà.” – vừa nói, cậu ta vừa lấy áo khoác mặc lên người tôi.

 

“Hôm nay có tiết lúc 8 giờ sáng, mau mặc vào, chúng ta phải đi ngay, sắp muộn rồi.”

 

Tôi nhìn điện thoại, đã 7 giờ 50, chỉ còn 10 phút nữa vào học.

 

Tôi hoảng:

“Sao cậu không gọi tôi sớm hơn?”

 

Hai chúng tôi vừa chạy thục mạng vừa thở hổ/n h/ển, cuối cùng cũng kịp trước tiếng chuông.

 

Không ngờ có người đến muộn hơn cả chúng tôi.

 

Một nam sinh mặc đồ đen ngồi xuống cạnh tôi, nói:

“Chào buổi sáng.”

 

Là Lâm Chu Tề — bạn cùng bàn thời cấp ba của tôi, đồng thời cũng là bạn cùng lớp với Hứa Tri Nhượng.

 

“Chào.” – tôi đáp lại.

 

Nhưng Hứa Tri Nhượng lại cau có:

“Nhiều chỗ trống như vậy, sao cậu cứ phải ngồi cạnh A Thụ?”

 

Lâm Chu Tề liếc xéo:

“Nhiều người như vậy, sao cậu cứ phải quản tôi ngồi đâu?”

 

Hai người bọn họ thời cấp ba vốn đã không hợp nhau.

 

Giờ mới sáng sớm mà đã căng như dây đàn.

 

Tôi đành lên tiếng giảng hòa:

“Thôi nào, sáng sớm mà cãi nhau là xui lắm đó.”

 

Hai người mới tạm thời ngừng chiến.

 

Một lúc sau, Lâm Chu Tề “chậc” một tiếng đầy khó chịu.

 

Cậu ta nhìn chằm chằm vào sau gáy tôi:

“Sao cậu lại mặc đồ của hắn?”

 

Tôi kéo vạt áo rộng:

“Hôm qua ngủ lại nhà A Nhượng, quần áo đem giặt rồi, nên mượn tạm.”

 

Nhưng Lâm Chu Tề vẫn dán mắt vào sau gáy tôi, cứ như ở đó mọc hoa vậy.

 

Tôi hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

 

Cậu ta thu ánh mắt lại:

“Không gì, chỉ là… mấy con muỗi mùa thu này phiền thật.”

 

Tôi khó hiểu:

“Cuối thu rồi còn muỗi sao?”

 

Cậu ta không trả lời, chỉ hỏi lại:

“Không có việc gì mà ngủ nhà cậu ta làm gì?”

 

Tôi thở dài:

“Nói thì dài lắm.”

 

Thế là tôi kể toàn bộ nguyên nhân và diễn biến cho Lâm Chu Tề nghe.

 

Nghe xong, cậu ta chỉ bình thản đ/á/nh giá một chữ:

“Gh/ê.”

 

Tôi ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cậu ta:

“Chỉ có vậy?”

 

Cậu ta nghĩ rồi thêm một câu:

“Rất gh/ê.”

 

“Tôi tưởng cậu sẽ cho tôi lời khuyên chứ.”

 

Lâm Chu Tề nghiêm túc nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Hồi cấp ba tôi đã nhắc cậu bao nhiêu lần, ít qua lại với tên lai đó đi.”

 

Tôi:

“Cậu ấy không phải người nước ngoài, là con lai, một nửa m.á.u Trung Quốc, hơn nữa… là tôi tự nghĩ ra kế dở hơi này giúp cậu ấy.”

 

Lâm Chu Tề đỡ trán:

“Cậu hết th/uốc chữa rồi.”

 

?

 

Giờ ra chơi, Hứa Tri Nhượng lấy từ balo ra một chiếc sandwich, một bình giữ nhiệt và vài viên th/uốc dạ dày.

 

“Trong bình là nước ấm, không nóng đâu. Ăn xong sandwich thì uống th/uốc.”

 

Giọng điệu y như bà cụ non, cuối cùng còn hỏi:

“Sáng nay dạ dày có đ/au không?”

 

Nói rồi, cậu ta cúi xuống, đưa tay chạm vào bụng tôi.

 

Tôi phản xạ né ra, sau đó vành tai nóng bừng.

 

… Tôi làm quá rồi chăng?

 

Hứa Tri Nhượng lo lắng:

“Sao vậy? Vẫn khó chịu à?”

 

Tôi lắc đầu, nói dối:

“Không, vừa mới bị chuột rút thôi.”

 

“Ở đâu? Tôi xoa cho.”

 

Cậu ta vừa nói xong thì Lâm Chu Tề bên cạnh “vèo” một tiếng đứng bật dậy, khoác balo lên vai.

 

Miệng tôi vẫn ngậm sandwich, mơ hồ hỏi:

“Đi đâu thế? Còn nửa tiết nữa mà.”

 

“Khát nước, đi m/ua nước.”

 

Tôi đưa bình giữ nhiệt:

“Còn hai phút nữa vào học, giờ đi là trễ đó, uống tạm nước của bọn tôi đi.”

 

Nhưng Hứa Tri Nhượng gi/ật lại bình, nhìn Lâm Chu Tề không mấy thiện cảm:

“Xin lỗi, tôi bị sạch sẽ, cậu tự m/ua nhé.”

 

Sắc mặt Lâm Chu Tề cũng chẳng khá hơn, cậu ta cười lạnh:

“Ai thèm nước của cậu.”

 

Nói xong liền bỏ đi.

 

… M/ua nước mà cũng phải đeo balo?

 

Tôi nhìn cái bình ngẩn ra, sau đó đưa lại cho Hứa Tri Nhượng:

“Bao giờ cậu bị sạch sẽ vậy? Tôi cũng không uống nữa, học xong tôi ra ngoài m/ua.”

 

Hứa Tri Nhượng nhét lại cho tôi, thản nhiên nói:

 

“Với cậu thì tôi không bị sạch sẽ.”

 

Nếu là trước đây, tôi sẽ đ.ấ.m cho cậu ta một phát rồi m/ắng: “Đồ bệ/nh hoạn.”

 

Nhưng bây giờ… tôi chẳng thể cười nổi.

 

Tai tôi lại nóng ran, cúi gằm đầu, giả vờ tập trung ăn sandwich.

 

Buổi tối, khi tắm xong, tôi vô tình nhìn vào gương, thấy phía sau cổ mình có một vết đỏ rõ ràng.

 

Tôi chạm vào, không đ/au, không ngứa.

 

… Đúng là còn muỗi mùa thu thật.

 

12

 

Tôi và Hứa Tri Nhượng cứ thế giả vờ làm người yêu trước mặt cô chú một thời gian.

 

Một đêm nọ, Hứa Tri Nhượng bất ngờ gõ cửa nhà tôi lúc nửa đêm.

 

Đêm thu se lạnh, vậy mà cậu ấy chỉ mặc một bộ đồ ở nhà mỏng manh, cổ áo rộng để lộ xươ/ng quai xanh rõ rệt.

 

Hàng mi cong nhẹ cụp xuống, nhưng không che nổi vẻ u sầu trong đôi mắt trong vắt ấy.

 

Tôi hơi bất ngờ:

“Giữa đêm khuya thế này, sao mặc ít vậy mà chạy sang?”

 

Cậu buồn bã nói:

“Em nói với ba mẹ về chuyện có bạn gái, rồi nói thật là bọn mình chỉ giả yêu thôi.”

 

“Họ đuổi em ra khỏi nhà rồi.”

 

Ba chữ “bạn gái” khiến tim tôi nhói một cái, rồi dâng lên vị đắng khó tả.

 

Tôi giả vờ như không để ý:

“Cô chú nói sao, họ đồng ý à?”

 

“Chưa biết, em không dám hỏi… nhìn tình hình chắc là không đồng ý rồi.”

 

Tôi đưa Hứa Tri Nhượng vào nhà, rót ly nước nóng, lại lấy tấm chăn mỏng khoác cho cậu.

 

Tôi thở dài:

“Em sao không nghe lời anh, cứ nói với cô chú là anh đ/á em?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phò mã nuôi nàng hầu, ta giết hắn toàn gia cũng không quá đáng chứ?

Chương 7
Ta là Trưởng công chúa độc ác nhất Đại Hạ, nhưng lại một lòng ái mộ Thám Hoa Lang. Ngày xuất giá khỏi cung, Hoàng đệ mừng đến phát khóc, dặn dò ta từ nay gác lại tâm đao, an phận làm người. Cho đến khi Tống Oanh Oanh - tiểu muội của phò mã - khóc lóc thảm thiết quỳ trước phủ công chúa. Nước mắt nàng như mưa rơi lả tả, giọng nói lại cất lên đầy não nùng: "Điện hạ, đêm qua Diên Thư ca ca say rượu, khóc lóc nói sợ hãi sự tàn nhẫn vô tình của ngài, sống trong phủ công chúa như cá nằm trên thớt." "Oanh Oanh không cầu danh phận, chỉ mong được vào phủ hầu hạ Diên Thư ca ca, dù làm nô làm tỳ cũng cam lòng, mỗi ngày được nhìn mặt chàng một lần đã mãn nguyện." Từng câu tự hạ mình, nhưng từng chữ đều khoe khoang ân sủng của nam nhân, đồng thời giẫm lên thể diện ta không thương tiếc. Ta tựa lưng vào ghế gỗ tử đàn, nhìn ánh mắt khiêu khích không giấu nổi trong đáy mắt nàng, bật cười khẽ. "Gương mặt này quả thực mỹ lệ, không trách hắn say mê." "Người đâu! Lột ngay da mặt tiện phụ này cho bản cung, làm thành đèn lồng, tối nay treo ngay đầu giường phò mã cho hắn ngắm cho thỏa thích!"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?