Tiếng đ/á/nh vang lên cùng cơn đ/au từ m.ô.n.g khiến tôi đỏ bừng mặt.

 

Tôi trừng mắt, không thể tin nổi:

 

"Mẹ nó, Tào Lương, em dám đ/á/nh m.ô.n.g tôi hả?! Tôi với em từ giờ tuyệt giao, tôi phải đ/á/nh c.h.ế.t em!"

 

Tào Lương nhanh tay đặt laptop vào đùi tôi.

 

Tôi nhìn kỹ — bài luận bị xử lý lúc nãy đã được khôi phục hoàn toàn.

 

Tôi xúc động đến mức vồ lấy chuột, kiểm tra kỹ — không mất một chữ!

 

Tào Lương lạnh nhạt nói:

 

"Giờ còn muốn g.i.ế.c tôi không?"

 

Tôi nhỏ giọng:

 

"Cảm ơn."

 

"Hừ!" — Tào Lương hừ mũi,

"Viết bao nhiêu bài luận rồi mà không biết dữ liệu xử lý khẩn cấp vẫn có thể phục hồi? Thức đêm thật sự khiến người ta ng/u đi đấy thầy ạ. Đừng tự ép mình đến mức đó."

 

Cậu ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nghiêm túc hẳn:

 

"Thành Tưởng, trong mắt em, thầy luôn là người đáng để theo đuổi nhất.

Người ta phải sống mới có thể sống tốt hơn.

Đừng đ/á/nh đổi ngày mai để hoàn thành hôm nay.

Những người quan tâm thầy sẽ rất đ/au lòng."

 

Tôi đỏ mặt đến mức muốn ch/ôn xuống đất.

 

Đúng thật, sao nãy giờ mình lại quên điều đó chứ?

 

Cứ mỗi lần đối mặt với cậu nhóc này, tôi lại biến thành kẻ ngốc.

 

Tào Lương cười, giơ tay có vết cắn to tướng ra lắc lắc:

 

"Không cần cứng nhắc, không cần cà vạt sơ mi. Em thích một Thành Tưởng biết cười, biết gi/ận, biết càu nhàu."

 

Tôi đẩy tay cậu ra, lầu bầu:

 

"Biết rồi, rõ ràng nhỏ hơn tôi, mà cứ làm như người lớn vậy."

 

Tào Lương cười khẽ.

 

Cậu ta giơ tay hất tung chăn, động tác nhanh gọn cuốn tôi vào trong, hai chân kẹp ch/ặt lấy tôi.

 

"Biết rồi thì đi ngủ."

 

Đèn tắt.

 

Tôi ngẩn người vài giây mới nhận ra — mình đang bị người ta cưỡi trong lòng.

 

"Tào Lương! Em... buông tôi ra!"

 

9

 

Khi tôi tỉnh dậy, đã hơn bảy giờ sáng.

 

Bên cạnh trống trơn, đã lạnh.

 

Lâu lắm rồi tôi mới ngủ chung với người khác. Không ngờ lại ngủ ngon đến thế.

 

Tôi rời giường, ra phòng khách ki/ếm nước uống.

 

Ngẩng đầu lên — thấy Tào Lương cởi trần, đang bận rộn trong bếp, vừa làm vừa hát khe khẽ.

 

Cậu ta vắt khăn trắng trên cổ, trông như vừa mới tập thể dục xong.

 

Vòng eo lộ rõ sáu múi săn chắc, bắp tay thon gọn, cặp chân dài và thẳng như tượng tạc.

 

Tôi khẽ "chậc" một tiếng.

 

Trước đây sao tôi không nhận ra cơ thể con trai nhìn cũng ra gì phết?

 

Đúng là tuổi trẻ thật tuyệt!

 

Tào Lương nghe thấy tiếng, quay đầu lại.

 

Ánh mắt tôi đang dán ch/ặt vào người cậu ấy, giao thẳng ánh nhìn với nhau.

 

Không biết vì bị bắt quả tang đang nhìn lén, hay là vì lý do nào khác… trái tim tôi bỗng đ/ập thình thịch.

 

Tào Lương nhíu mày, bước tới:

 

"Mặt đỏ thế? Lại sốt hả? Nói trước nha Thành Tưởng, tối qua thầy cứ đạp chăn, em phải đắp lại cả trăm lần đấy. Sao mà còn không cho sờ đầu nữa?"

 

"Tôi đâu phải mèo chó gì, sờ đầu cái gì chứ! Không sốt."

 

Tôi tránh ra, kéo ghế ngồi xuống, tiện tay với lấy cây quẩy trên bàn, cố lái chủ đề.

 

"Nói năng cho cẩn thận, gọi thầy đi. Mấy thứ này m/ua cho tôi à?"

 

"Thầy." — Tào Lương gọi ngay tắp lự, rồi lấy đũa gõ tay tôi:

"Đi rửa tay. Không rửa không được ăn."

 

Rửa tay quay lại, trên bàn đã bày thêm mấy món.

 

Tào Lương ngồi đối diện, dùng khăn giấy lau khô từng quả trái cây, xếp gọn gàng vào túi nhỏ.

 

Tôi trêu:

 

"Sao vậy? Còn mang theo đồ ăn lên lớp à?"

 

"Làm gì có chuyện đó."

 

Tào Lương múc một bát canh xươ/ng, đặt trước mặt tôi:

 

"Canh xươ/ng hầm đấy, sáng sớm đi m/ua xươ/ng tươi về hầm. Uống nhiều vào."

 

Tay chống cằm nhìn tôi:

 

"Mỗi ngày một quả gì nhỉ? Bác sĩ tránh xa?"

 

Tôi húp một miếng, hương vị thơm ngậy đến bất ngờ. Tôi giơ ngón cái lên, đáp:

 

"Táo."

 

"Chuẩn!" — Tào Lương gật đầu hài lòng, đặt túi trái cây cạnh cặp công tác của tôi:

 

"Vậy nhớ ăn. Nếu mấy thầy khác thấy thì đưa họ một quả, đừng gây gổ, trông thầy yếu ớt vậy, đ/á/nh không lại đâu."

 

Tôi cúi đầu húp canh, vốn định bỏ ngoài tai. Nhưng càng nghe càng thấy sai sai.

 

"Tào Lương, em đang dỗ con nít à? Tôi là giảng viên, không phải trẻ mẫu giáo."

 

"Biết mà. Cho nên nếu thầy quên ăn, thì thầy còn không bằng mẫu giáo."

 

Tôi: "..."

 

Tôi nghiến răng.

Thằng nhóc này đúng là... láo đến vô phương c/ứu chữa!

 

"Nhưng không sao. Hôm nay em không có tiết, có thể theo thầy cả ngày."

 

10

 

Tào Lương đi cùng tôi đến lớp.

 

Từ lúc chúng tôi sóng vai bước vào cửa, đến khi Tào Lương nhanh nhẹn giúp tôi cài đặt bài giảng —

Tiếng xì xào bàn tán trong lớp chưa từng dừng lại.

 

Tôi khó hiểu liếc xuống dưới.

 

Đừng nói là còn cười vụ tôi ngất trên bục giảng mấy hôm trước đấy nhé?

 

Tôi nghiêm mặt, hắng giọng một cái.

 

Cả lớp dần dần yên tĩnh trở lại.

 

Buổi này là tiết chuyên ngành, vậy mà mấy hàng ghế đầu vẫn trống trơn.

 

Tào Lương thì rất tự nhiên ngồi ở hàng đầu tiên.

 

Hai tay để nghiêm chỉnh trên bàn, lưng thẳng tắp,

Thậm chí còn chăm chú nghe giảng một cách đáng ngạc nhiên.

 

Giữa giờ nghỉ, tôi muốn uống nước,

Nhưng tay bị thương không vặn nổi nắp chai.

 

Tào Lương chẳng buồn ngẩng đầu, đưa tay mở nắp giúp tôi rồi đưa lên.

 

Lại một đợt xôn xao rì rào nổi lên.

 

Tôi cau mày, nhướng mày nghi hoặc.

 

Tào Lương quay đầu liếc xuống dưới, lập tức im bặt.

 

Lớp Văn chủ yếu là nữ sinh, mấy cô gái này trước đây ngoan ngoãn lắm, hôm nay sao ồn thế?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
10 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gặp nhầm người thương

Chương 6
Kẻ thù không đội trời chung vì muốn trêu chọc tôi mà cố tình lập một tài khoản nhỏ để hẹn hò qua mạng với tôi. Ngày gặp mặt ngoài đời, anh ta cười nhạo tôi: "Trên mạng gọi tôi là chồng ngọt xớt, sao vừa gặp mặt ngoài đời đã lật mặt không nhận người quen thế?" Tôi tức giận chặn mọi phương thức liên lạc của anh ta, tuyên bố từ nay về sau không bao giờ nhìn mặt nhau nữa. Để làm hòa, anh ta nói sẽ đền cho tôi một đối tượng là cực phẩm mỹ nam có bờ vai rộng, đôi chân dài, 8 múi bụng và khả năng giường chiếu mạnh mẽ. Ngay trong ngày hôm đó, nam thần học đường u ám đã tìm đến tận cửa. Tôi kiểm tra hàng, quả nhiên vô cùng mạnh mẽ. Sau này, khi tôi túm cổ áo nam thần học đường, ép cậu ấy vào tường để hôn thì tình cờ chạm mặt kẻ thù không đội trời chung kia. Tôi thỏa mãn lau khóe môi, mỉm cười với anh ta: "Cảm ơn vì đối tượng anh đền bù nhé, tôi rất hài lòng." Kẻ thù không đội trời chung lại sụp đổ: "Cái tên khốn nạn mặt dày này từ đâu chui ra vậy?! Mẹ kiếp, đối tượng ông đây định đền cho cô chính là bản thân ông đây!!!"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0