8

 

Tiếng nước rì rầm vọng ra, dù đang quay lưng lại, nhưng mặt tôi, tai tôi cứ nóng dần lên không kiềm được.

 

“X-xong chưa? Lát nữa lão Nhị với lão Tứ về bây giờ đấy.”

 

Bị bắt gặp là không giải thích nổi đâu!

 

Tôi vừa cứng đờ cổ vừa thúc giục cậu ta tắm cho nhanh.

 

Tiếng nước ngừng lại một chút, rồi giọng Phí Nhượng vang lên:

 

“Được rồi, vậy em nhanh lên.”

 

“Anh ơi, giúp em lấy chai sữa tắm với, ngay bên cạnh anh đó.”

 

“Ờ.”

 

Thật phiền…

 

Tôi vừa trả lời vừa thầm càm ràm trong lòng.

 

Nào ngờ lúc cầm được chai sữa tắm, tôi theo phản xạ quay người lại đưa — quên béng mất là Phí Nhượng đang tắm.

 

Cảnh trước mắt khiến đầu tôi “bùm” một phát, trống rỗng.

 

Tóc dài của Phí Nhượng vẫn còn đang nhỏ nước, chảy dọc theo xươ/ng quai xanh, làn da trắng mịn sau khi tắm hơi ửng hồng, cả người toát ra vẻ thanh tú đẹp đến khó tin.

 

Tôi ngây ra mấy giây mới như cái máy gi/ật mình quay phắt đi.

 

“Cảm ơn anh.”

 

Giọng cậu ta mang theo chút ý cười, tâm trạng có vẻ đang rất tốt.

 

“Phòng tắm ngột ngạt quá hả?”

 

“Em thấy… tai anh đỏ hết rồi nè?”

 

Mùi sữa tắm dịu nhẹ lan trong không khí, tiếng nước chảy hòa vào tiếng tim tôi đ/ập thình thịch như trống trận.

 

Tôi không ngừng nhớ lại cảnh vừa rồi, cổ họng khô khốc, yết hầu khẽ lăn, cả người cứ như đang bốc ch/áy.

 

Đều là con trai mà?

 

Chưa từng thấy à?

 

Căng thẳng cái quái gì chứ!

 

Tôi không ngừng tự nhủ, nhưng cái cảm giác quái lạ ấy vẫn không tiêu tan.

 

Chỉ đành cố làm bộ mất kiên nhẫn, gắt nhẹ:

 

“Ít nói lại, lo mà tắm cho xong.”

 

Phí Nhượng nghe xong cũng chẳng gi/ận, ngoan ngoãn trả lời một tiếng “Vâng.”

 

Vài phút sau, tôi đẩy cửa phòng tắm bước ra.

 

Cuối cùng cũng qua được đoạn tr/a t/ấn ấy, may mà không xảy ra sự cố gì. Lão Nhị với lão Tứ cũng chưa về.

 

Coi như họa ít phúc nhiều.

 

Tôi thở phào một hơi. Nhưng vừa nhấc chân ra khỏi phòng, bỗng thấy đầu gối hơi nhũn.

 

Má nó, đúng là hành x/á/c.

 

9

 

Tối đến.

 

Sau khi ký túc tắt đèn, mọi thứ trở nên yên tĩnh.

 

Tôi nằm trên giường lướt điện thoại g.i.ế.c thời gian.

 

Đang phân vân không biết có nên ngủ chưa, thì nhận được tin nhắn WeChat — là từ Phí Nhượng.

 

【Anh ơi, em vừa lướt phải phim kinh dị, sợ quá… em qua ngủ cùng anh được không?】

 

Còn gửi theo một cái icon mèo con khóc lóc tội nghiệp.

 

Tôi bỗng tỉnh cả ngủ, lập tức định gõ chữ từ chối.

 

【Không được, giường nhỏ lắm, nằm không thoải mái đâu. Em cố chịu chút, lát sẽ hết sợ thôi.】

 

Nhưng chưa kịp bấm gửi, một tin nhắn khác lại hiện lên.

 

【Bé con cũng sợ… vừa rồi em thấy nó đạp em một cái.】

 

【……】

 

【Thôi được, qua đi.】

 

Tôi thở dài, cảm thấy bản thân hoàn toàn bó tay.

 

Cảm giác như bị cậu ta nắm trúng nhược điểm vậy.

 

Cảnh Phí Nhượng khi nãy trong phòng tắm lại hiện lên trong đầu — cơ bụng tám múi rõ nét, sức hút hình thể đ/ập vào mặt.

 

Cậu ta thật sự đang mang th/ai con mình?

 

Tôi vừa nghĩ đến đó thì giường bỗng rung nhẹ, tiếp theo là khuôn mặt của Phí Nhượng xuất hiện trong tầm mắt.

 

Tim tôi lại nhảy tưng tưng, vội quay đầu đi, không dám nhìn cậu ta.

 

Đúng lúc ấy, lão Nhị với lão Tứ vẫn chưa ngủ, đột nhiên để ý thấy động tĩnh:

 

“Này, trưởng phòng, ai leo lên giường cậu đấy?”

 

“Lão Tam hả?”

 

“Ờ, tụi này định…”

 

Chưa kịp nghĩ cách đối phó thì đã nghe thấy Phí Nhượng mở miệng trước — câu nói khiến tôi gi/ật nảy mình, vội bịt miệng cậu ta lại, chữa ch/áy:

 

“Tụi tôi tính chơi game tí ấy mà, tối nay muốn leo rank.”

 

“À, vậy hai người nói nhỏ thôi nhé, tôi sắp ngủ rồi.”

 

“Ừ, biết rồi.”

 

May quá, không bị nghi ngờ, cuối cùng tôi cũng nhẹ nhõm được phần nào.

 

Nhưng giây tiếp theo, tôi cảm thấy lòng bàn tay mình nóng ran.

 

Ý thức được Phí Nhượng đang làm gì, tôi trừng mắt nhìn cậu ta, vội buông tay.

 

“Cậu làm cái gì đấy?”

 

Tôi hạ giọng hỏi, cậu ta thì chẳng chút ngượng ngùng.

 

“Anh bịt miệng em, khó chịu lắm…”

 

Nói rồi còn tiến lại gần, giọng buồn ngủ:

 

“Buồn ngủ quá à, anh ơi, mình ngủ được chưa?”

 

“...Ừ.”

 

Tôi trả lời cứng nhắc, trong lòng không ngừng tự nhủ:

 

Không sao, dù gì sau này cũng cưới… ngủ chung là chuyện sớm muộn. Coi như làm quen trước vậy, không sao hết.

 

Tôi là người có trách nhiệm.

 

Với lại cậu ta cũng là con trai.

 

Không sao hết.

 

Tôi hít sâu vài hơi, đang định vạch ranh giới “ai ngủ phần nấy” thì…

 

Phí Nhượng ôm chầm lấy tôi, chưa kịp phản ứng gì thì cậu ta áp môi vào má tôi, nhẹ nhàng rồi tách ra ngay.

 

Hơi thở ấm áp quấn lấy tôi, làm tôi c.h.ế.t sững, toàn thân cứng đờ.

 

Đầu tôi "uỳnh" một tiếng như vừa sụp đổ cái gì đó.

 

Cậu ta… Phí Nhượng… hôn mình?

 

Tôi biết là tối hôm say xỉn tụi tôi đã làm nhiều hơn cả hôn hít… nhưng say với tỉnh là hai chuyện khác nhau!

 

Khác rất nhiều!

 

Trái tim tôi như lỡ mất một nhịp, không biết là sốc hay lo/ạn nhịp, nhưng rõ ràng có một giây tim tôi ngừng đ/ập.

 

Thế mà thủ phạm lại chẳng thấy x/ấu hổ, chỉ rúc đầu vào vai tôi, rồi… ngủ mất.

 

Còn tôi thì trợn tròn mắt nằm im, chẳng còn buồn ngủ nữa.

 

Tôi nói không sai, giường ký túc đúng là chật thật, hai thằng con trai nằm thì cực kỳ chật, muốn né cũng chẳng có chỗ.

 

Nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập truyền qua lớp áo mỏng, eo tôi bị Phí Nhượng ôm ch/ặt cứng, toàn thân tôi như bị th/iêu đ/ốt, cực kỳ không thoải mái.

 

Nhưng lại không thể đẩy cậu ta ra.

 

Chỉ có thể ráng chịu đựng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hủy hôn rồi cải giá lấy Thái tử sâu nặng tình cảm, vị hôn phu cũ phát điên

Chương 7
Trong yến tiệc khải hoàn của huynh trưởng. Vị hôn phu say khướt, ngủ cùng góa phụ xinh đẹp đang ở nhờ nhà hắn. Bị bắt tại trận. Người góa phụ xiêm y không chỉnh tề, khóc như mưa rơi hoa lê rụng, suýt chút nữa đâm đầu vào tường. Được vị hôn phu ôm chặt trong lòng. Hắn khẩn thiết cầu xin ta: "A Lăng, tất cả đều là lỗi của ta, ta đã không khống chế được bản thân, cưỡng ép Phó Doanh." "Giờ đây, nàng ấy chỉ là cô gái cô độc không nơi nương tựa, ngươi hãy cho phép ta nạp nàng làm thiếp." "Ta thề, sẽ không liếc nhìn nàng dù một lần." "Trong lòng ta chỉ có mình ngươi." Vị hôn phu quỳ gối thề thốt. Ta cười khẽ. Thánh chỉ ban hôn với thái tử vừa mới tới phủ môn, ta đang đau đầu không biết mở lời thế nào với vị hôn phu. Nay chẳng phải vừa hay giải được cái khó trong lửa đỏ sao?
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1