Cậu khẽ nói, chỉ để hai người nghe:

“Suy nghĩ xong chưa?”

 

Tôi hoảng hốt liếc nhìn nhóm bạn cậu đang đi trước, vẫn chưa phát hiện ra.

 

“Đừng đùa nữa, Tô Dự.”

 

“Em không đùa.”

 

Cậu lại tiến thêm một bước, hơi cúi xuống, chỉ cách tôi chừng một nắm tay.

 

“Tô Dự—”

 

Bạn cậu cuối cùng cũng phát hiện ra, gọi lớn: “Này, đi nhanh lên!”

 

Cậu làm như không nghe thấy, đầu hơi nghiêng, từ từ cúi xuống gần hơn.

 

Khóe mắt tôi thấy cậu giơ tay, chậm rãi đưa về phía mặt tôi, đầu óc tôi trống rỗng.

 

Không lẽ cậu định…

 

“Anh vừa đi cả quãng đường này với cái này trên đầu à?”

 

Cậu đứng thẳng dậy, trong tay cầm một chiếc lá vàng rơi — chẳng biết dính lên tóc tôi từ khi nào.

 

“……Anh nghĩ em định làm gì?”

 

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười trêu chọc của cậu, mới nhận ra mình bị đùa.

 

“Đi mau đi, bạn em gọi kìa.”

 

Cậu nhét chiếc lá vào tay tôi, móng tay cố tình cào nhẹ qua da tôi.

 

“Nếu anh còn giả vờ lờ em đi, em sẽ thật sự làm đúng như anh nghĩ.”

 

Nói xong cậu rút tay, quay người đi, để tôi đứng một mình ngẩn ngơ giữa gió.

 

Tôi thật sự nghi ngờ cậu gắn định vị trên người tôi, sao lần nào cũng tìm trúng tôi thế.

 

Đi ăn ở căn-tin, cậu bê khay đến ngồi cạnh tôi.

 

“Thầy Tô, ăn toàn th!t thôi à? Dinh dưỡng mất cân bằng đấy.”

 

Rồi không biết từ đâu, cậu lấy ra một đống đồ ăn vặt.

Tôi liếc nhìn — toàn mấy món hot trên mạng, muốn ăn phải xếp hàng cả tiếng.

 

Tôi dạy lớp của mình, cậu chẳng liên quan ngành vẫn mò tới nghe.

 

Đáng tức là, trong đám sinh viên lười nhác cắm đầu nghịch điện thoại, cậu lại là người nghe chăm nhất, còn chủ động đặt câu hỏi.

Tôi thật sự muốn khóc.

 

Buổi tối tôi ra sân vận động chạy bộ, chẳng biết từ lúc nào bên cạnh đã có thêm cậu.

Khi tôi giãn cơ, cậu dán sát lại, lợi dụng chỗ tối không có đèn, ép tay tôi đặt lên cơ bụng mình.

 

“Thích không? Cái này cardio không luyện ra được đâu.

Hay là đến nhà anh, em dạy anh nhé?”

 

C/ứu với, hình như cậu… nghiêm túc thật đấy.

 

Chiều không có tiết, tôi ngồi trong phòng làm việc chỉnh lại slide bài giảng.

Khi định gõ tiêu đề, tôi bất giác gõ ra: “Tôi phải làm gì với Tô Dự đây?”

 

C.h.ế.t tiệt.

 

Vội vàng xóa, ai ngờ lỡ tay xóa luôn cả trang.

 

……

 

Tình trạng thế này đúng là không thể làm việc nổi, bỏ cuộc!

 

Đang phân vân chơi game hay đọc sách, thì anh trai gọi tới.

 

Tôi với anh chênh tuổi khá nhiều, luôn có cảm giác kính trọng như cha.

 

Bị Tô Dự quấy đảo mấy hôm, tôi suýt quên mất phải báo tin về tình hình của cậu.

 

Biết Tô Dự ổn, anh tôi mới yên tâm:

“À, hồi mẹ nó mang bầu, bọn anh không để ý đến tâm lý của Tiểu Dự, em nhớ chăm sóc nó nhiều hơn.”

 

Tôi cầm điện thoại, chợt nhớ ra — đúng là từ lúc anh tôi có con ruột, Tô Dự trở nên bám tôi lạ thường.

 

Niềm vui của họ thể hiện quá rõ, mà quên mất Tô Dự đang tuổi thiếu niên, dễ nh.ạy cả.m, dễ cô đơn.

 

Lúc ấy tôi sắp tốt nghiệp, chuẩn bị du học, còn nhiều thời gian nên hay ở bên cậu hơn.

 

Không lẽ… vì thế mà cậu hiểu lầm?

 

Coi tình thân ấy thành tình yêu?

 

Nhất định là vậy rồi!

 

Tôi như được khai sáng, vui mừng nhắn ngay cho Tô Dự.

 

Giọng điệu tôi nhẹ nhàng nói hết suy nghĩ, bên kia im lặng.

 

Không thấy phản hồi, tôi nhìn màn hình — chưa tắt máy, vẫn đang kết nối.

 

“Tô Dự?”

 

“Những lời anh nói, em coi như chưa nghe thấy đi.

Mai em đến gặp anh.”

 

“Em bị lag à?”

 

Chẳng lẽ sóng yếu? Hay tôi chưa nói rõ?

 

……

 

Tô Dự bật cười, nhưng giọng đầy bực bội:

“Anh làm sao mà được làm giảng viên đại học thế?”

 

Sao tự nhiên công kích cá nhân?

 

Tôi định giảng lại lý thuyết “người một nhà” cho cậu, thì nghe cậu hít sâu một hơi.

 

“Tô Tề, em đúng là muốn làm người một nhà với anh.”

 

Hả? Vậy thì tốt rồi, còn cần nói gì nữa.

 

Tôi nhẹ nhõm hẳn.

 

Tô Dự tiếp tục, giọng trầm xuống:

“Là kiểu người một nhà… mà ngày nào cũng thân mật trên giường.”

 

Tay tôi run lên, suýt làm rơi điện thoại.

 

Giọng cậu truyền qua điện thoại, vẫn rõ ràng, đầy kiên định và nóng bỏng:

 

“Anh có biết mỗi đêm nằm cạnh anh, em đã khát khao được chạm vào anh đến mức nào không?”

 

 

Ngày hôm sau, tôi không dám gặp Tô Dự, vội vàng xin đi công tác ở tỉnh khác.

 

Tôi đặt hết trạng thái về “bận”, thể hiện rõ thái độ “đừng ai tới làm phiền tôi”.

 

Mấy ngày đầu, tôi cứ thấp thỏm lo sợ cậu sẽ nhắn tin, may mà cậu chẳng tìm.

 

Tôi dần yên tâm, dốc toàn lực vào công việc, rồi gần như quên mất chuyện đó.

 

Tôi từng nghĩ làm giảng viên đại học chắc nhàn lắm, dạy vài tiết rồi rảnh rỗi.

Nhưng khi thật sự vào nghề, mới thấy không phải vậy.

 

Muốn tiến thân thì phải tự mình chạy dự án, tạo mối qu/an h/ệ, nịnh đủ loại người.

Một tháng ít nhất vài lần tiệc tùng không thể từ chối.

 

Sau vài vòng rư/ợu, tôi bước đi còn thấy đất bay.

 

Được người ta đưa về tận nhà, tôi loạng choạng lên tầng, móc chìa khóa mà mãi không tra nổi vào ổ.

 

Lạ thật, sao cái ổ khóa này cứ xoay vòng vòng?

 

Nếu tôi xoay cùng chiều, có khi lại cắm được?

 

Đang loay hoay thử, sau lưng vang lên giọng đàn ông có phần bất đắc dĩ, nghe quen quen.

 

“Anh uống bao nhiêu rồi?”

 

Đầu óc tôi mụ mị, sững người một chút — ơ, chìa khóa vào được rồi!

 

“Cảm ơn nha!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm