Không hiểu sao… tôi cảm thấy ánh mắt của cô ấy hơi kỳ lạ, nhìn tôi và Dương Khiêm như đang cười kiểu dì gả cháu.

 

Tô Tiểu Mộng và bạn trò chuyện ở ghế sau.

 

Tôi nhỏ giọng hỏi:

 

“Thật là dì anh à? Trẻ vậy?”

 

“Ừ, hơn anh một khóa.”

 

Dương Khiêm chắc quen bị hỏi kiểu này nên trả lời rất điềm tĩnh.

 

“Không phải… cô ấy là bạn gái anh à?”

 

“Anh từng nói vậy à?” – anh nhướn mày, vẻ rất ngạc nhiên.

 

Anh bổ sung:

 

“Cô ấy là em út của mẹ anh.”

 

“Xin lỗi, em thấy trên diễn đàn trường có nhiều ảnh hai người đi ăn, mọi người tưởng hai người đang quen nhau.”

 

Đèn phía trước chuyển xanh, xe tạm dừng.

 

Dương Khiêm liếc nhìn tôi, có phần lo lắng:

 

“Anh chỉ có một người yêu thôi.”

 

“Là người anh quen trên mạng, là mối tình đầu, không có ai khác cả.”

 

“Nhưng bọn anh hiểu lầm nhau rồi, đã chia tay… là lỗi của anh, anh đã làm tổn thương cậu ấy.”

 

Xe tiếp tục chạy, ánh đèn neon ngoài cửa xe hắt vào tạo thành những mảng sáng tối chồng chéo.

 

Tôi nghĩ: Nói cái này với tôi làm gì chứ?

 

Mà ánh mắt lúc nãy của anh ấy… đầy chân thành, như mang theo tình cảm sâu đậm.

 

Mối tình đầu ai mà không khắc cốt ghi tâm?

 

Tôi cũng không tránh khỏi thấy lòng rung động…

 

9

 

Cái rung động khi ấy là thứ rất bản năng.

 

Chúng tôi chưa từng gặp mặt, chỉ đơn thuần vì nhan sắc trong tưởng tượng mà rung động.

 

Nó giống như mở hộp quà bất ngờ – vừa hồi hộp vừa mong chờ.

 

Nhưng cũng rất thật lòng.

 

Cả hai đều sẵn sàng bỏ thời gian và công sức để duy trì mối qu/an h/ệ ấy.

 

Thường nói mấy câu bông đùa mang tính 18+, nhưng chưa từng thật sự vượt ranh giới.

 

Luôn tôn trọng đối phương, không dò hỏi địa chỉ hay đời tư.

 

Ví dụ như:

 

“Anh ơi, anh… bự không?”

 

“Bự lắm.”

 

“Cho em xem được không?”

 

“Không được, anh sợ em xem hết rồi mất cảm giác mới mẻ. Đợi sau này gặp rồi hẵng xem.”

 

“Vâng ạ~”

 

Tôi nghĩ Dương Khiêm có cơ bắp, mà tôi lại không muốn lần đầu gặp nhau lại g/ầy như que củi. Tôi cũng phải rèn luyện một chút rồi mới dám gặp.

 

Trước đây tôi chỉ quanh quẩn trên giường chơi điện thoại, lười muốn ch*t.

 

Muốn thay đổi cũng khó.

 

Nhưng Dương Khiêm luôn nói:

 

“Bảo bối không cần tập gym đâu, em thế này là anh thích lắm rồi. Anh thích c.h.ế.t mất!”

 

“Không, em cũng có lòng tự trọng, em muốn có cơ một chút!”

 

“Thật sự không cần đâu, em chỉ cần ăn nhiều thêm là được. Dù em thế nào anh cũng thích!”

 

“Vậy nếu em biến thành… sâu róm thì sao?”

 

“Anh sẽ chuẩn bị một chiếc giường bằng lá dâu mới mỗi ngày, nuôi em trong lòng bàn tay, nuôi cho b/éo tốt m/ập mạp.”

 

Tôi bật cười hạnh phúc.

 

“Bạn cùng phòng bảo đ/á/nh bóng rổ nhiều sẽ lên cơ, mà em cũng thích chơi bóng, thôi thì từ nay ngày nào cũng chơi vậy!”

 

“Được! Anh luôn ủng hộ em!”

 

Từ đó tôi chăm chỉ tập bóng mỗi ngày.

 

Còn thường xuyên báo cáo tiến độ cho anh.

 

Anh luôn cổ vũ tôi: “Cố lên, từ từ, đừng vội.”

 

Bây giờ tôi cũng có cơ bắp kha khá rồi.

 

Nhưng anh lại chẳng phân biệt trắng đen mà đ/á tôi một cái. Tôi nói không phải tôi rồi cơ mà!

 

Người như vậy chắc chắn đã hiểu lầm nhiều người khác rồi!

 

Tôi không muốn yêu người như vậy!

 

Thế nên khi anh rủ tôi đi chơi bóng cùng mấy người bạn sau khi đưa dì về ký túc, tôi từ chối.

 

“Gần thi giữa kỳ rồi, em phải ôn bài.”

 

10

 

Hu hu hu, thi giữa kỳ tôi trượt một môn, còn phải viết luận văn nữa.

 

Mà luận văn thì… khó c.h.ế.t đi được!

 

Trời đã tối đen, trong phòng tự học chỉ còn mỗi mình tôi vò đầu bứt tai.

 

Hội trưởng CLB nhắn tin bảo tối nay có tiệc liên hoan, nhất định phải đến.

 

Lần trước hoạt động cải tạo đồ cũ do CLB tổ chức rất ý nghĩa, tôi cũng muốn tham gia.

 

Nhưng lại dính cái luận văn…

 

Tôi nhắn trong nhóm: “Tôi không đi đâu hội trưởng, uống thay tôi nhé.”

 

Tin vừa gửi chưa được 10 phút, Dương Khiêm xuất hiện.

 

“Dạo này tìm em mãi không thấy, thì ra em trốn ở đây.”

 

Tôi thầm nghĩ: Tìm tôi làm gì? Thân lắm hả?

 

“Em đang viết luận à?” – anh liếc qua màn hình laptop tôi – “Đoạn này trùng lặp quá nhiều đấy.”

 

“Hả?! Đoạn nào vậy?!” – tôi như gặp đại địch.

 

Anh chỉ ra đoạn đó.

 

Tôi sửa xong.

 

Anh lại tiếp tục chỉ ra từng điểm chưa ổn, nhờ anh giúp đỡ mà bài luận của tôi ngày càng trôi chảy.

 

Cuối cùng tôi cũng hoàn thành bài luận hành x/á/c suốt mấy ngày trời.

 

Chỉ cần về sửa chút là xong.

 

Tôi gập laptop, thở phào nhẹ nhõm. Nhìn ra ngoài thì trời đã tối đen, quay lại nhìn anh, bỗng thấy hơi… ngại ngùng.

 

“Ờm… cảm ơn anh đã bỏ thời gian giúp em viết luận. Lần trước em cũng tích được một phiếu thịt nướng, tặng anh đó.”

 

Tôi không biết cảm ơn sao cho phải, chỉ đành đưa thứ mình thấy quý giá nhất cho anh.

 

Nhưng Dương Khiêm lắc đầu:

 

“Chắc chắn em tích cái này vất vả lắm mà, giữ lại mà dùng đi. Với lại, anh không thích ăn thịt nướng một mình.”

 

“Nếu em đi cùng… thì anh sẽ dùng.”

 

Tôi sững người trước câu nói từ trên trời rơi xuống ấy.

 

“Thôi, em tối nay đi liên hoan CLB rồi.”

 

“Em bảo không đi mà…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm