TÔI GHÉT CẬU, VÌ TÔI YÊU CẬU

Chương 1

15/12/2025 10:34

Thẩm Vân Chu gh/ét tôi.

 

Còn nghi ngờ tôi ăn tr/ộm đồ Iót của anh ta.

 

Tôi tức đến phát đi/ên, phản bác lại.

 

"Nửa đêm có người thở phì phò bên cạnh tôi, tôi còn nghi là anh làm đấy!"

 

Ngay lập tức, Thẩm Vân Chu cứng người tại chỗ, ánh mắt lảng tránh.

 

 

Thẩm Vân Chu gh/ét tôi.

 

Gh/ét tới mức trong quyển nhật ký luôn mang theo bên mình.

 

Một trăm tám mươi trang giấy, viết kín một câu.

 

【Chu Dương, tôi gh/ét cậu.】

 

Thẩm Vân Chu cực kỳ chán gh/ét việc tôi chạm vào anh ta.

 

Cho nên, lúc đi leo núi bị trượt chân ngã xuống sườn dốc.

 

Dẫn đến g/ãy cả hai tay, không thể tự lo sinh hoạt cá nhân.

 

Anh thà ngồi trong nhà vệ sinh mặt đỏ tía tai chịu đựng.

 

Cũng không chịu nhờ tôi giúp.

 

Dù gì ai cũng biết, tôi và anh ta là đôi oan gia nổi tiếng nhất ký túc xá.

 

Nếu không phải thầy hướng dẫn nhất quyết yêu cầu, tôi cũng chẳng thèm nhận việc chăm sóc này.

 

Tôi giả vờ gõ cửa: “Cần giúp thì nói, tôi rộng lượng không chấp nhặt kẻ tiểu nhân.”

 

Thẩm Vân Chu gi/ật b.ắ.n người, lắp bắp: “Không cần cậu.”

 

Trong tình huống thế này mà còn sĩ diện, đúng là miệng cứng hơn đầu gối.

 

Trước kia còn vì muốn giữ ấn tượng tốt mà tôi còn nhẹ nhàng nịnh nọt anh ta.

 

Giờ thì cho nhanh gọn, tôi cứ thế xông thẳng vào.

 

Thẩm Vân Chu mặt mày hoảng lo/ạn, đỏ bừng lên như quả cà chua.

 

“Cậu vào đây làm gì?! Ra ngoài!!”

 

Anh sợ bị tôi chiếm lợi, còn lùi vào trong né tránh.

 

Tôi bật lại: “Nếu không phải thầy bắt ép, anh tưởng tôi muốn chăm anh chắc?”

 

Toàn là đàn ông, có cần phải ngại thế không?

 

Còn giấu giấu diếm diếm nữa!

 

Trước kia Thẩm Vân Chu trẹo chân khi chơi bóng.

 

Tôi còn nhiệt tình chăm sóc cho anh một lần mà!

 

Nhưng tôi cũng chẳng rảnh mà dâng mặt nóng cho người ta tạt nước lạnh.

 

Vừa định bước ra ngoài vài bước.

 

Thẩm Vân Chu hít sâu một hơi, như thỏa hiệp mà gọi tôi lại.

 

Giọng anh cực kỳ khó xử: “Tôi với… với không tới…”

 

Tôi ngây người nhìn anh.

 

Ánh mắt trôi xuống dưới một cách vô thức, rồi lập tức né tránh.

 

Hai tay Thẩm Vân Chu băng bó cứng đờ, hình như thật sự… với không tới.

 

Bình thường thì gh/ét tôi như vậy.

 

Đến lúc quan trọng vẫn phải trông cậy vào tôi thôi!

 

Tự dưng trong lòng nổi lên ý x/ấu.

 

Tôi dựa vào tường, cong môi lười biếng nói: “Muốn tôi giúp? Vậy c/ầu x/in tôi đi~”

 

Nghe vậy, Thẩm Vân Chu trừng tôi một cái, như muốn lăng trì tôi tại chỗ.

 

“Chu Dương, cậu đừng có quá đáng!”

 

Vậy mà đã quá đáng rồi?

 

Lúc anh đ.á.n.h người sau lưng để cảnh cáo họ đừng đến gần tôi;

 

Lúc tôi bao nhiêu lần cười với anh mà anh mặt lạnh như tiền;

 

Lúc anh viết đầy quyển nhật ký toàn những lời gh/ét bỏ tôi;

 

Sao không thấy quá đáng?

 

Tôi nói xong, quay lưng bước đi.

 

Sắp đến cửa, sau lưng truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Thẩm Vân Chu, đầy uất nghẹn.

 

“Tôi cầu… c/ầu x/in cậu giúp tôi.”

 

Hừ! Nhóc con!

 

Không phải anh gh/ét tôi chạm vào anh sao?

 

Tôi lại cố tình khiến anh thấy gh/ê!

 

Tôi nhắm mắt lại: “Yên tâm, tôi cam đoan không nhìn đâu.”

 

Tay tôi men theo eo anh, từng chút từng chút trượt xuống dưới.

 

Thẩm Vân Chu nhìn tay tôi đang lo/ạn mò, nhưng không ngăn nổi, đành lên tiếng nhắc nhở.

 

Giọng khàn khàn mang chút ngượng ngùng: “Đừng mò lo/ạn.”

 

Tôi im lặng mò thêm vài giây, cuối cùng cũng kéo được khóa kéo xuống.

 

Hơi thở của anh dần dần nặng nề hơn.

 

Khoảnh khắc đó, tôi chưa từng cảm thấy thời gian trôi chậm như vậy.

 

Mặt nóng ran, cả chỗ tôi đang cầm cũng nóng như có lửa.

 

Nóng đến mức khiến tôi phân tâm.

 

Tôi và Thẩm Vân Chu giống như quả mơ xanh, dư vị để lại toàn là vị chát.

 

Rõ ràng lúc đó, chúng tôi là mối qu/an h/ệ tốt nhất trong ký túc xá.

 

Tốt đến mức cùng nhau ăn cơm, tập thể thao, làm kế hoạch.

 

Thậm chí khi đi dã ngoại tập thể, còn ngủ chung một giường.

 

Khoảng thời gian đó, chúng tôi gần như hình với bóng.

 

Nơi nào có Thẩm Vân Chu, nơi đó chắc chắn có Chu Dương tôi.

 

Những người bạn thân quen cũng không nhịn được mà trêu chọc.

 

“Hai cậu suốt ngày dính lấy nhau không chán à? Có khi nào đang hẹn hò không?”

 

Lúc đầu, cậu ấy chỉ cười trừ cho qua.

 

Sau này, lời đồn đại càng ngày càng nhiều.

 

Thẩm Vân Chu bắt đầu nghiêm mặt giải thích: “Anh em tốt, chỉ vậy thôi.”

 

Còn tôi thì chỉ cười gượng, không dám nói gì.

 

Vì tôi thật lòng thích cậu ấy.

 

Không phải là thích nhất thời qua cái nhìn đầu tiên, mà là cảm tình tích tụ theo thời gian.

 

Tôi thích dáng vẻ tự tin của cậu ấy khi phát biểu trên bục giảng.

 

Áo sơ mi trắng xắn tay đến khuỷu, để lộ cơ tay rắn chắc, toát lên vẻ cuốn hút chín chắn.

 

Cũng thích vẻ tập trung của cậu ấy khi đọc sách trong im lặng.

 

Hàng mi dài cụp xuống dịu dàng, được ánh hoàng hôn nhuộm thành sắc vàng ấm áp, khiến cậu ấy trông thật nhã nhặn.

 

Tôi thích cậu ấy làm việc có trách nhiệm, làm người có chính kiến và nghị lực, đối nhân xử thế ôn hòa và khiêm tốn.

 

Ở bên cậu ấy, tôi luôn thấy nhẹ nhõm và thoải mái.

 

Thẩm Vân Chu không phải là mặt trăng của tôi.

 

Nhưng đúng là đã có một khoảnh khắc ánh trăng ấy chiếu lên tôi.

 

Tình cảm thầm mến của thiếu niên luôn mang theo sự tự ti và khổ sở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7