Ta là một con xà yêu sắp hoá rồng. Vì muốn sớm ngày đắc đạo, ta bèn quyến rũ thái tử Long tộc để cùng song tu.

 

Sau đêm xuân phong mê đắm, ta nhìn cặp long giác mới mọc của mình mà đắc ý vô cùng.

 

Một năm sau, khi nhìn quả long đản do mình sinh ra, ta vừa khóc vừa định bỏ trốn.

 

Thái tử Long tộc ôm eo ta, cười khẽ: “Bảo bối giỏi lắm, sinh thêm cho ta một quả nữa nhé.”

 

—----

 

Nghe nói thuở tốt nghiệp học đường nơi Yêu giới, thái tử Long tộc đã hồi cung.

 

Ta bôn ba ngàn dặm, ngậm một cọng cỏ, chờ trước cửa Long cung, gặp ai cũng hỏi có thấy qua thái tử Long tộc chăng.

 

Không bao lâu, chuyện thái tử có một kẻ họ hàng nghèo đến tìm đã truyền khắp Long tộc.

 

Khi thái tử xuất hiện trước mặt ta, trời đã về đêm. Ta thu mình thành xà hình, cuộn tròn dưới tảng đ/á ngủ say.

 

Đuôi ta bỗng bị ai đó chạm nhẹ hai cái, ta mở mắt ra, liền trông thấy thái tử Long tộc mà ta đã xa cách trăm năm.

 

Ánh mắt chạm nhau, ta thấy nơi đáy mắt hắn ánh lên tia u quang.

 

Ta lập tức bật dậy, xà vĩ xanh biếc quấn lấy eo hắn, xà yêu thích lạnh, nên khi sát vào thân thể hắn đang ấm áp, ta lại thấy không quen.

 

Vì muốn hoá rồng, ta đành nhẫn nhịn.

 

Ta làm ra vẻ nhớ nhung, dựa đầu lên vai hắn, giọng nhỏ nhẹ: “Chúc Bạch, ta nhớ ngươi lắm, trăm năm không gặp, sao ngươi nỡ lòng không đến tìm ta? Thật là bạc bẽo.”

 

Chúc Bạch rũ mắt, nhàn nhạt đáp: “Nếu ta không nhớ lầm, chẳng phải khi xưa là ngươi nói sẽ không bao giờ muốn gặp ta nữa sao?”

 

Ta chột dạ trong chốc lát, bèn đưa tay vỗ nhẹ lưng hắn, cười xòa: “Ngươi thật nhỏ nhen, chuyện nhỏ nhặt vậy cũng để bụng cả trăm năm.”

 

Chúc Bạch khẽ cười kh/inh, hất ta ra sau lưng, ta vội vàng bám theo, đuôi quấn ch/ặt eo hắn không buông.

 

Đi mãi đến tẩm điện của thái tử, ta thản nhiên trèo lên giường hắn, đôi chân hóa thành xà vĩ, lăn lộn trên giường.

 

Long cung linh khí nồng đậm, Chúc Bạch lại là linh khí thuần khiết, ta nằm trên giường hắn cảm giác vô cùng dễ chịu.

 

Chúc Bạch đứng bên giường lặng lẽ nhìn ta, hồi lâu mới hỏi: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

 

Động tác lăn lộn của ta khựng lại, ta ngồi dậy, chỉ vào đuôi xà của mình.

 

Vài hôm trước trên đường đi ta không may bị gai cào trầy xước, ta bèn uỷ khuất kể: “Ta bị một xà yêu khác làm bị thương, đá/nh không lại nên đành đến nương nhờ ngươi.”

 

Chúc Bạch liếc vết thương đã sớm lành lặn, im lặng thật lâu.

 

Dù thế nào, cuối cùng ta vẫn được ở lại trong tẩm điện của thái tử.

 

Nhớ năm xưa ta và Chúc Bạch là bằng hữu thân thiết nơi học đường, sau này hắn còn tặng ta một mảnh long lân, nói là để hộ thân.

 

Vậy mà gần ngày tốt nghiệp, hắn lại đòi lấy lại long lân.

 

Ta nổi trận lôi đình, thế là hai ta đoạn tuyệt.

 

Giờ muốn tìm hắn song tu, lòng ta vẫn có chút lo lắng. May mà Chúc Bạch không cự tuyệt ta, cho ta cơ hội tiếp cận.

 

—--

 

Đêm đó, ta và Chúc Bạch cùng nằm trên giường. Ta xoay người, tay vô tình chạm vào hắn, hắn vẫn ngủ say, ta liền quay mặt ngắm hắn.

 

Thái tử Long tộc tuấn tú vô song, nét mặt ôn nhu, ki/ếm mi tinh mục, phong thần như ngọc.

 

Hắn đã ngủ rồi, lông mi dài để lại bóng mờ dưới mắt, ta nảy lòng tà.

 

Ta lén lút ngồi dậy, khẽ kéo đai lưng hắn.

 

Đai lưng mềm mại dễ tuột, ta nhẹ nhàng kéo một cái đã rơi vào tay.

 

Như l/ột vỏ hành, ta cởi ngoại bào, rồi đến trung y.

 

Vì hồi hộp, tay ta khẽ run, ta đưa tay lật trung y của hắn.

 

Nhưng đến bước này ta lại chùn bước, chỉ có mình ta, hình như chẳng thể song tu.

 

Bên dưới lớp trung y là cơ bụng rắn chắc của Chúc Bạch.

 

Ta từng thấy hắn hoá rồng, thân rồng to lớn, chỉ riêng long vĩ đã hơn xa xà vĩ của ta, trông ta trước mặt hắn chẳng khác nào một con rắn nhỏ non nớt.

 

May mà giờ hắn là nhân thân, nếu là long thân, e rằng ta đã mất mạng.

 

Ta hít sâu một hơi, bất ngờ hắn mở mắt.

 

Đôi mắt lam thuỷ, trong suốt như lưu ly, tĩnh lặng nhìn ta, hồi lâu mới lên tiếng: “Ngươi định làm gì?”

 

Ta vội thu tay, loạng choạng đẩy tay đặt lên eo hắn.

 

Chúc Bạch cúi mắt nhìn tay ta, như nhướn mày, ta hoảng hốt rút tay lại.

 

Ta lắp bắp: “À… ta chỉ thấy y phục ngươi đẹp nên… ngắm thử một chút.”

 

Chúc Bạch mặt không đổi sắc nhìn ta, hồi lâu chỉ khẽ “Ừm”, thản nhiên nói: “Nếu thích, tặng ngươi cũng được.”

 

Ta nào dám nhận, vội vàng từ chối.

 

Sau chuyện đó, ta không dám ám toán ban đêm nữa, đành ngoan ngoãn ngủ yên.

 

—---

 

Ở Long cung tu luyện vài ngày, ta cảm thấy mình đã chạm ngưỡng hoá rồng, nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn không thể đột phá.

 

Ta nóng lòng, bay quanh Long cung tám trăm vòng, hôm sau cả Long tộc đều biết có một con thanh xà quấn lấy Long cung.

 

Lo lắng quá mức, ta lại bay quanh Tây Hải một vòng.

 

Đang bay thì thấy một con cá trê tinh đang b/án đan dược.

 

Hắn đi một bước hô một câu: “Ai dùng cũng khen tốt, dược hạnh phúc đáy biển, tìm lại cảm giác thuở ban đầu.”

 

Ta lập tức dừng lại.

 

Ta hóa thành một nàng ngư tinh, e lệ tiến tới: “Thật sự hữu dụng như vậy sao?”

 

Cá trê tinh gật đầu: “Hữu dụng lắm, ba ngày ba đêm không xuống nổi giường.”

 

Ta mừng rỡ, dùng hai mươi viên trân châu m/ua ngay.

 

Đêm đó, ta hát khẽ, đung đưa đuôi vui vẻ trên giường.

 

Khi Chúc Bạch bước vào, hắn thoáng dừng chân, ngạc nhiên nhìn ta: “Sao hôm nay không đi quấn Long cung nữa?”

 

Ta cười khúc khích: “Không quấn nữa.”

 

Tối nay quấn ngươi, nhưng câu đó ta không dám nói, chỉ đảo mắt, chỉ vào hắn: “Mau đi tắm, ta có quà bất ngờ cho ngươi.”

 

Chúc Bạch có vẻ sững sờ, rồi xoay người rời đi.

 

Đợi hắn tắm xong, ta đã bỏ th/uốc vào ly nước. Hắn vừa ra, ta đã đưa ly nước, nhiệt tình nói: “Uống đi, nước này ta chuẩn bị riêng cho ngươi.”

 

Chúc Bạch nhìn ly nước, ngẩn ra hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn ta, cười nhạt hỏi: “Ngươi không định đầu đ/ộc ta đấy chứ?”

 

Ta vội lắc đầu: “Không có, sao ta dám làm chuyện ấy. Ngươi đúng là lòng dạ hẹp hòi, ta tốt với ngươi mà cũng nghi ngờ.”

 

Ta vừa nói vừa vờ như muốn gi/ật lại chén nước. Chúc Bạch khẽ nghiêng người tránh, giọt nước bên trong đổ ra một ít, hắn lặng lẽ nhìn ta, khóe môi cong lên cười nhạt: “Sao ta lại không uống chứ? Dù sao cũng là ngươi đích thân rót cho ta mà.”

 

Ta mắt sáng rực, vội vàng gật đầu, nhìn thấy Chúc Bạch nâng chén nước lên môi, một hơi uống cạn.

 

Ta nuốt nước bọt, lòng thấp thỏm.

 

Thấy ta hồi hộp nhìn mình chằm chằm, Chúc Bạch khẽ liếc mắt, ta cười gượng, giả vờ bình tĩnh rồi lùi về phía giường.

 

Đêm đó, một chiếc long vĩ to lớn quấn lấy ta.

 

Hơi thở Chúc Bạch nóng rực, thân rồng quấn lấy ta như muốn hấp thụ hơi lạnh, giọng hắn khàn khàn, uể oải: “Ta nóng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tú tài phu quân đem ta gán nợ vì hồng nhan, ta trở thành áp trại phu nhân được sủng ái nhất

Chương 10
Khi bọn sơn tặc Hắc Phong Trại đến đòi nợ, phu quân đã đẩy tôi ra. Chàng ta nợ ba trăm lượng bạc, nhưng lại đem hết gia sản đi chuộc lại dinh thự cho biểu muội. Sơn tặc hỏi chàng muốn tiền hay muốn mạng, chàng chỉ tay vào tôi rồi nói: "Nàng ấy biết ủ rượu, biết tính toán, nhan sắc cũng không tệ." "Mang nàng ta đi, ba trăm lượng coi như xóa nợ." Thấy bộ dạng ấy của chàng, lòng tôi chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đã nuôi chàng ăn học suốt sáu năm trời. Chàng không biết gánh nước, không biết bổ củi, ngay cả khi hũ gạo trống không cũng chỉ biết gọi tôi. Giờ đây, việc duy nhất chàng làm được, chính là đem vợ ra gán nợ. Đến sơn trại, tôi gặp đại đương gia Tần Liệt. Người đàn ông ấy cao lớn tuấn tú, nhưng lại thật thà chất phác. Chàng không dám bước vào phòng tôi, chỉ lẳng lặng sửa lại mái nhà dột, rồi một mình vác về tám bao lương thực. Sơn trại cũng chẳng nghèo khó như lời đồn. Sau nhà nuôi gà vịt, kho chứa đầy thịt khô, trên bếp hầm món gà rừng thơm phức, ngay cả chăn đệm tôi nằm cũng là loại mới phơi nắng. Trước kia ở nhà họ Hứa, tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để giặt giũ, làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt.
0