Trước đây tôi chỉ có chút cảm tình, như nhìn thấy con vịt quay trong tủ kính, liếc một cái là quay đi, tự nhắc mình giữ mồm giữ miệng.
Giờ thì vịt quay đã cắn một miếng, da giòn, thịt mềm, mùi vị còn vương nơi đầu lưỡi.
Đi ngang tủ lần nữa, chân không nghe lời, chỉ muốn nuốt nốt cả con.
Tôi đóng hộp th/uốc lại, không dám nhìn anh ta:
“Nhớ uống th/uốc nhé, tôi về trước.”
Quản gia ở bên níu lại:
“Bác sĩ Chúc, ăn xong hãy đi. Hôm nay đặc biệt làm món tôm s/ay rư/ợu mà cậu thích.”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Ở lại, thứ tôi muốn ăn không phải là tôm.
Chương 4
Ra khỏi cửa, gió đêm táp thẳng vào mặt, hô hấp dễ chịu hơn hẳn.
Đèn đỏ nhấp nháy ở ngã tư, tôi nhắm mắt, trong đầu toàn là chuyện đêm đó.
Nghĩ quẩn một hồi, tôi phất tay gọi taxi:
“Chú ơi, cho con tới… Rainbow Bar.”
Đó là gay bar nổi tiếng ở Bắc Phố, nghe danh đã lâu mà chưa từng đặt chân tới.
Nói trắng ra, tôi thèm Thẩm Diên Văn cũng bởi vì cuộc sống tôi quá nhạt nhẽo, một chút sóng nhỏ cũng đủ làm tôi lảo đảo.
Cuộc sống phải đa sắc hơn! Vui lên đi rồi mấy chuyện lộn xộn với anh ta chẳng đáng là gì!
Vậy nên…
Đi bar! Tìm vui!
5
Quán bar Rainbow quả nhiên danh bất hư truyền!
Trong sàn nhảy, mấy chàng trai dán sát vào nhau, ánh đèn m/ập mờ nhuộm sắc dục lên từng khuôn mặt.
Trong góc khuất, có người dùng cà vạt quấn lên cổ tay người kia, cười khẽ khàng nhưng ánh mắt thì như bốc lửa.
Có người ngậm rư/ợu trong miệng, cúi xuống truyền sang môi người đối diện, sau đó là màn môi lưỡi dây dưa, không nỡ rời xa.
Trong không khí hòa lẫn hương vị của đ/á tan mát lạnh, tàn th/uốc đắng nhẹ, cùng hormone sặc mùi bùng n/ổ.
Tôi như bà cụ vào khu giải trí lần đầu, chân dính cứng dưới đất, nuốt nước miếng cái ực.
Kí/ch th/ích thật đấy!
“Đi một mình à?”
Một cậu trai ăn mặc thời thượng tiến đến, môi đỏ răng trắng, còn để lộ phần eo trắng nõn.
Đẹp thật, nhưng không phải gu của tôi.
Tôi bịa đại là có hẹn, rồi đi thẳng về phía quầy bar.
Tôi muốn uống rư/ợu mạnh nhất, ngủ với gã cuồ/ng nhiệt nhất.
Uống thì cũng uống kha khá, mà mấy gã cuồ/ng nhiệt thì… không có lấy một ai.
Gã đô con thì n.g.ự.c to quá, trông như có thể ngộp c.h.ế.t tôi trong một đêm.
Gã g/ầy thì tay chân mảnh như tăm, làm mạnh chút là g/ãy luôn.
Vất vả lắm mới có một gã hình thể ổn, thì khuôn mặt lại quá… “cẩu thả”.
Không được.
Không ai bằng Thẩm Diên Văn.
Anh ta cao ráo, m.ô.n.g cong, thân hình vừa phải — không m/ập không ốm, cực kỳ hoàn hảo.
Uống càng nhiều, hình ảnh Thẩm Diên Văn trong đầu tôi càng rõ nét.
Tôi lắc đầu thật mạnh, cố "lắc" anh ta ra khỏi đầu, ai ngờ cả người trước mắt cũng bắt đầu nhòe đi.
Lúc này, vai bị ai đó vỗ nhẹ. Tôi quay đầu lại, thấy rõ khuôn mặt thì sửng sốt:
“Anh làm gì ở đây?”
Tôi chợt nhớ đến câu gạ gẫm khi nãy, học theo liền:
“Anh cũng đi một mình à?”
Người đến là Chu Thành — bạn thân và đối tác làm ăn của Thẩm Diên Văn.
“Cũng à?” Anh ta đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi:
“Cậu đến đây một mình à? Thẩm Diên Văn đâu?”
Tôi khó hiểu:
“Liên quan gì đến anh ta? Tôi đến đây để ki/ếm đàn ông.”
“Đến bar... còn đi ki/ếm đàn ông?” Chu Thành giơ ngón cái, giọng đầy mỉa mai:
“Cậu siêu gh/ê.”
Cái giọng kiểu đ.â.m chọt đầy á/c ý này nghe mà muốn bẻ tai.
Tôi lập tức tiến sát, tay kẹp mặt anh ta, mượn hơi men, nghiến răng:
“C/âm mồm giùm cái, ồn c.h.ế.t đi được.”
Chu Thành hất tay tôi ra, còn vỗ mặt tôi nhẹ nhàng:
“Lão Thẩm từng có mối tình đầu, là bạn học cấp ba, bác sĩ Lâm cậu biết không?”
Tôi không biết. Ngón tay sững giữa không trung, giả vờ hỏi han:
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì… người kia đ/á anh ta.”
Đá? Tự nhiên trong lòng khó chịu.
Tôi vô thức nói nhanh:
“Họ chia tay rồi à?”
“Không hẳn là chia tay.”
Cái tia hi vọng vừa lóe lên lập tức bị dập tắt. Không chia tay? Vậy mà người kia còn đ/á anh ấy?
Men rư/ợu lại dâng, cổ họng đắng ngắt:
“Anh kể chuyện này làm gì?”
Chia tay hay không, liên quan gì đến tôi?
“Chắc là tôi tốt tính, nên nhắc nhở cậu một tiếng.”
“Không cần.”
Tôi quay đầu, men rư/ợu dồn lên đỉnh đầu, mắt tối sầm, rồi ngã về phía trước.
Chu Thành một tay đỡ tôi, gọi điện thoại:
“Alô… Vẫn còn chút tỉnh táo…”
Nói xong, liếc tôi một cái:
“Hừ, giờ thì xỉu rồi.”
6
Ngay khi nước lạnh dội thẳng vào mặt, tôi lập tức tỉnh lại, mà người thì mềm nhũn như mì luộc.
Ai đó dìu tôi lên xe, rồi nhét tôi vào phòng tắm.
Lúc mở mắt lần nữa, tôi đã mặc đồ ngủ sạch sẽ, nằm trên giường trong phòng khách. Thẩm Diên Văn đang đứng cạnh giường, xắn tay áo lên, ống tay ướt đẫm.
Đầu tôi lập tức tua lại đoạn Chu Thành nói —
“Thẩm Diên Văn có mối tình đầu...”
“Người đó đ/á anh ta…”
Tôi bật dậy, túm cổ áo anh ta rồi hôn lên.
Môi va vào răng, đ/au cả miệng, một chút kỹ thuật cũng không có.
Thẩm Diên Văn nghiêng đầu né tránh, tay đặt lên vai tôi, giọng nhẹ:
“Cậu say rồi.”
Tôi ngã vật xuống gối, miệng lẩm bẩm:
“Ừ, say rồi.”