Gần đây bạn cùng phòng của tôi có gì đó rất kỳ lạ.

 

Suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, giặt quần áo cho tôi mà giặt đến nỗi đầy sát khí, nửa đêm thì không ngủ, cứ đứng bên giường tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm như muốn đòi mạng.

 

Tôi suýt nữa bị hù đến ngưng tim, còn tưởng cậu ta bị thứ gì đó nhập rồi, thì ngay lúc đó, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ kỳ lạ như tin nhắn bay:

 

【Một mặt mặt lạnh nói sẽ không làm “chó săn” nữa, một mặt lại sợ vợ bị lạnh, lén lút đắp chăn cho vợ — cậu đừng yêu người ta đến thế được không?】

 

1

 

Tần Chấp là thiếu gia giàu có nổi tiếng của Đại học A.

 

Có tiền, tùy hứng, lại vô lý.

 

Ít nhất thì lời đồn là vậy.

 

Nhưng hiện tại, thiếu gia ấy lại đang đứng trong căn bếp nhỏ chật hẹp và cũ kỹ của nhà tôi, mặt lạnh như tiền, thái rau.

 

Tiếng d.a.o dập lên thớt cực kỳ lớn, từng nhát như trút gi/ận.

 

“Tần Chấp, cậu ồn ào quá rồi đấy.”

 

Tôi lững thững đi ra đứng sau lưng cậu ta.

 

“Sao? Tôi nấu ăn làm phiền cậu đọc sách à? Giỏi thì đừng ăn!”

 

Tần Chấp quay đầu lại nhìn tôi, mặt khó chịu đến cực điểm, nhưng động tác thì chậm lại đôi chút.

 

Tin nhắn bay lại xuất hiện:

 

【Người ta sống lại: đ/á bạn trai cũ, mở ra cuộc đời hoàn mỹ. Tần Chấp sống lại: âm thầm bò tới làm “chó săn” tiếp cho Lục Thanh Tự.】

 

【Tần Chấp đúng là thảm thật. Làm chó săn bao lâu mới được ôm người trong mộng, ai ngờ người ta chỉ yêu tiền cậu ta. Gia đình vừa phá sản, lập tức bị đ/á.】

 

【Tôi tuyên bố: Tần Chấp là cột trụ chính trong Joker, linh vật của McDonald’s, trùm cuối ở Gotham, là át chủ bài, là khách hàng lớn của Batman.】

 

【Làm chó săn thì sao? Người yêu xinh thế này, tôi tình nguyện làm chó luôn ấy!】

 

Tôi không để ý mấy dòng kỳ cục đó nữa, tiếp tục nhìn về phía Tần Chấp.

 

Cậu ta vẫn đang bực dọc thái rau, mặt thì như thể vừa chui từ nhà tang lễ ra.

 

“Tần Chấp, nếu cậu không muốn nấu thì khỏi nấu đi, tôi…”

 

Tôi chưa nói hết câu, cậu ta đã c/ắt lời:

 

“Ai nói là nấu cho cậu? Tôi đói quá nên mới phải tự làm. Cậu mà dám ăn một miếng, tôi lật bàn ngay đấy!”

 

Tôi thở dài, quay người đi khỏi bếp. Dù sao thì cuối cùng cậu ta cũng sẽ khóc lóc năn nỉ tôi ăn mà thôi.

 

Quả nhiên, nửa tiếng sau, Tần Chấp không nhịn được nữa, bê bát cơm, gắp vài đũa thức ăn bước vào phòng ngủ.

 

Tôi kẹp lại trang sách, tiện tay đặt sách sang một bên, chuẩn bị nhường chỗ cho cậu ta.

 

Ai ngờ tôi chưa kịp nhích ra, cậu ta đã đứng ngay trước mặt tôi, giọng gắt gỏng: “Tôi đút cậu ăn.”

 

2

 

Tôi sững người, vừa định từ chối thì cậu ta đã nghiến răng:

 

“Cậu mà nói thêm một câu nữa, tôi úp bát này lên đầu cậu luôn!”

 

“….”

 

Tôi rốt cuộc đã tạo nghiệp gì mà quen phải thể loại như thế này?

 

Tôi há miệng ra, cậu ta liền gắp một đũa đưa vào.

 

Th!t xào ớt xanh, hơi cay nhưng rất ngon.

 

Tần Chấp không nói một lời, cứ lặng lẽ đút tôi ăn hết cơm. Những tin nhắn kia cũng không xuất hiện nữa.

 

Ăn xong, cậu ta cũng biến mất, không biết chạy đi đâu.

 

Ở nhà một mình chán quá, tôi tính đi dạo, vừa mở cửa ra thì thấy Tần Chấp đang dựa vào tường hút th/uốc.

 

Hành lang tối lờ mờ, làn khói th/uốc mờ ảo quấn quanh, đôi mắt hơi xếch kia đang nhìn tôi đầy lạnh lùng.

 

Trong trí nhớ của tôi, Tần Chấp không biết hút th/uốc.

 

Nhưng nhìn cách cậu ta rít th/uốc thuần thục thế kia thì chắc chắn không phải mới hút lần đầu.

 

“Khi nào cậu học hút th/uốc thế?”

 

Cậu ta hơi sững lại, cúi đầu nhìn điếu th/uốc trong tay, thờ ơ nói: “Ờ, mới học.”

 

【Tần Chấp sau khi bị đ/á ở kiếp trước thì bắt đầu hút th/uốc, uống rư/ợu, sống buông thả. Cuối cùng bị chủ n/ợ đ/á/nh g/ãy chân, trước khi c.h.ế.t vẫn nghĩ đến Lục Thanh Tự.】

 

【Khổ quá, đoạn đó tôi không dám xem, phải tua tới kiếp này để xem cậu ta làm “chó săn” tiếp.】

 

Tôi cụp mắt, bước tới, gi/ật điếu th/uốc trong tay cậu ta, ném xuống đất rồi lấy chân dập tắt.

 

Tần Chấp cười khẩy, ánh mắt đầy chế nhạo: “Sao? Sợ khói th/uốc hại đến thân thể quý giá của cậu à?”

 

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu ta, chậm rãi nói từng chữ:

 

“Tần Chấp, sau này đừng hút th/uốc nữa. Không tốt cho sức khỏe.”

 

Tần Chấp khựng lại, cúi đầu ch/ửi thầm một tiếng.

 

Sau đó cậu ta đứng thẳng người, gườm gườm nhìn tôi, nghiến răng: “Được thôi, cậu không cho tôi hút, tôi sẽ nghe. Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

 

“Gì cơ?”

 

3

 

“Mai tôi muốn nghỉ.”

 

“Hả?”

 

“Tôi nói rồi đó, nghỉ một ngày, không làm gì hết. Không giặt đồ, không nấu ăn.”

 

Tôi tưởng mình nghe nhầm: “Cậu nói gì cơ?”

 

Tần Chấp hừ một tiếng, quay đầu bước vào nhà, để lại bóng lưng thẳng tắp và một câu:

 

“Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ hút th/uốc cả đêm.”

 

Tôi nhìn bóng lưng ngạo nghễ của cậu ta, trầm tư.

 

【Haha, Tần Chấp lại bắt đầu lập flag rồi. Chờ mà xem, sáng mai 6 giờ là mò vào bếp nấu ăn ngay thôi.】

 

【Tần Chấp: Tôi muốn nghỉ, nhưng chỉ dám nghỉ một ngày. Vì tôi sợ nghỉ hai ngày thì vợ tôi thật sự sẽ không cần tôi nữa.】

 

Tôi day trán, chợt thấy nhớ cái lần đầu gặp Tần Chấp — tên c/ôn đ/ồ kiêu ngạo, nắm cổ áo tôi đòi đ/á/nh một trận.

 

Ít ra lúc đó cậu ta còn giống người bình thường, chứ không phải như giờ, cứ như mắc bệ/nh t/âm th/ần, sáng nắng chiều mưa.

 

Dù... một phần là do tôi.

 

Quả nhiên như những tin nhắn nói, 7 giờ sáng hôm sau, Tần Chấp đã có mặt trong bếp.

 

Chảo còn đang rán trứng.

 

Cậu ta chống một tay lên bàn bếp, tay kia cầm điện thoại nhắn tin.

 

Nghe tiếng bước chân tôi, cậu ta không quay đầu, lơ đãng nói:

 

“Dậy rồi à? Rửa mặt xong là ăn sáng luôn.”

 

Tôi bước tới cạnh cậu ta, nghi hoặc hỏi: “Hôm qua cậu nói nghỉ cơ mà?”

 

Cậu ta không thèm chớp mắt: “Ờ, bây giờ vẫn chưa sáng. Tôi nói là ban ngày nghỉ.”

 

“….”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
10 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gặp nhầm người thương

Chương 6
Kẻ thù không đội trời chung vì muốn trêu chọc tôi mà cố tình lập một tài khoản nhỏ để hẹn hò qua mạng với tôi. Ngày gặp mặt ngoài đời, anh ta cười nhạo tôi: "Trên mạng gọi tôi là chồng ngọt xớt, sao vừa gặp mặt ngoài đời đã lật mặt không nhận người quen thế?" Tôi tức giận chặn mọi phương thức liên lạc của anh ta, tuyên bố từ nay về sau không bao giờ nhìn mặt nhau nữa. Để làm hòa, anh ta nói sẽ đền cho tôi một đối tượng là cực phẩm mỹ nam có bờ vai rộng, đôi chân dài, 8 múi bụng và khả năng giường chiếu mạnh mẽ. Ngay trong ngày hôm đó, nam thần học đường u ám đã tìm đến tận cửa. Tôi kiểm tra hàng, quả nhiên vô cùng mạnh mẽ. Sau này, khi tôi túm cổ áo nam thần học đường, ép cậu ấy vào tường để hôn thì tình cờ chạm mặt kẻ thù không đội trời chung kia. Tôi thỏa mãn lau khóe môi, mỉm cười với anh ta: "Cảm ơn vì đối tượng anh đền bù nhé, tôi rất hài lòng." Kẻ thù không đội trời chung lại sụp đổ: "Cái tên khốn nạn mặt dày này từ đâu chui ra vậy?! Mẹ kiếp, đối tượng ông đây định đền cho cô chính là bản thân ông đây!!!"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0