Gần đây bạn cùng phòng của tôi có gì đó rất kỳ lạ.

 

Suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, giặt quần áo cho tôi mà giặt đến nỗi đầy sát khí, nửa đêm thì không ngủ, cứ đứng bên giường tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm như muốn đòi mạng.

 

Tôi suýt nữa bị hù đến ngưng tim, còn tưởng cậu ta bị thứ gì đó nhập rồi, thì ngay lúc đó, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ kỳ lạ như tin nhắn bay:

 

【Một mặt mặt lạnh nói sẽ không làm “chó săn” nữa, một mặt lại sợ vợ bị lạnh, lén lút đắp chăn cho vợ — cậu đừng yêu người ta đến thế được không?】

 

1

 

Tần Chấp là thiếu gia giàu có nổi tiếng của Đại học A.

 

Có tiền, tùy hứng, lại vô lý.

 

Ít nhất thì lời đồn là vậy.

 

Nhưng hiện tại, thiếu gia ấy lại đang đứng trong căn bếp nhỏ chật hẹp và cũ kỹ của nhà tôi, mặt lạnh như tiền, thái rau.

 

Tiếng d.a.o dập lên thớt cực kỳ lớn, từng nhát như trút gi/ận.

 

“Tần Chấp, cậu ồn ào quá rồi đấy.”

 

Tôi lững thững đi ra đứng sau lưng cậu ta.

 

“Sao? Tôi nấu ăn làm phiền cậu đọc sách à? Giỏi thì đừng ăn!”

 

Tần Chấp quay đầu lại nhìn tôi, mặt khó chịu đến cực điểm, nhưng động tác thì chậm lại đôi chút.

 

Tin nhắn bay lại xuất hiện:

 

【Người ta sống lại: đ/á bạn trai cũ, mở ra cuộc đời hoàn mỹ. Tần Chấp sống lại: âm thầm bò tới làm “chó săn” tiếp cho Lục Thanh Tự.】

 

【Tần Chấp đúng là thảm thật. Làm chó săn bao lâu mới được ôm người trong mộng, ai ngờ người ta chỉ yêu tiền cậu ta. Gia đình vừa phá sản, lập tức bị đ/á.】

 

【Tôi tuyên bố: Tần Chấp là cột trụ chính trong Joker, linh vật của McDonald’s, trùm cuối ở Gotham, là át chủ bài, là khách hàng lớn của Batman.】

 

【Làm chó săn thì sao? Người yêu xinh thế này, tôi tình nguyện làm chó luôn ấy!】

 

Tôi không để ý mấy dòng kỳ cục đó nữa, tiếp tục nhìn về phía Tần Chấp.

 

Cậu ta vẫn đang bực dọc thái rau, mặt thì như thể vừa chui từ nhà tang lễ ra.

 

“Tần Chấp, nếu cậu không muốn nấu thì khỏi nấu đi, tôi…”

 

Tôi chưa nói hết câu, cậu ta đã c/ắt lời:

 

“Ai nói là nấu cho cậu? Tôi đói quá nên mới phải tự làm. Cậu mà dám ăn một miếng, tôi lật bàn ngay đấy!”

 

Tôi thở dài, quay người đi khỏi bếp. Dù sao thì cuối cùng cậu ta cũng sẽ khóc lóc năn nỉ tôi ăn mà thôi.

 

Quả nhiên, nửa tiếng sau, Tần Chấp không nhịn được nữa, bê bát cơm, gắp vài đũa thức ăn bước vào phòng ngủ.

 

Tôi kẹp lại trang sách, tiện tay đặt sách sang một bên, chuẩn bị nhường chỗ cho cậu ta.

 

Ai ngờ tôi chưa kịp nhích ra, cậu ta đã đứng ngay trước mặt tôi, giọng gắt gỏng: “Tôi đút cậu ăn.”

 

2

 

Tôi sững người, vừa định từ chối thì cậu ta đã nghiến răng:

 

“Cậu mà nói thêm một câu nữa, tôi úp bát này lên đầu cậu luôn!”

 

“….”

 

Tôi rốt cuộc đã tạo nghiệp gì mà quen phải thể loại như thế này?

 

Tôi há miệng ra, cậu ta liền gắp một đũa đưa vào.

 

Th!t xào ớt xanh, hơi cay nhưng rất ngon.

 

Tần Chấp không nói một lời, cứ lặng lẽ đút tôi ăn hết cơm. Những tin nhắn kia cũng không xuất hiện nữa.

 

Ăn xong, cậu ta cũng biến mất, không biết chạy đi đâu.

 

Ở nhà một mình chán quá, tôi tính đi dạo, vừa mở cửa ra thì thấy Tần Chấp đang dựa vào tường hút th/uốc.

 

Hành lang tối lờ mờ, làn khói th/uốc mờ ảo quấn quanh, đôi mắt hơi xếch kia đang nhìn tôi đầy lạnh lùng.

 

Trong trí nhớ của tôi, Tần Chấp không biết hút th/uốc.

 

Nhưng nhìn cách cậu ta rít th/uốc thuần thục thế kia thì chắc chắn không phải mới hút lần đầu.

 

“Khi nào cậu học hút th/uốc thế?”

 

Cậu ta hơi sững lại, cúi đầu nhìn điếu th/uốc trong tay, thờ ơ nói: “Ờ, mới học.”

 

【Tần Chấp sau khi bị đ/á ở kiếp trước thì bắt đầu hút th/uốc, uống rư/ợu, sống buông thả. Cuối cùng bị chủ n/ợ đá/nh g/ãy chân, trước khi c.h.ế.t vẫn nghĩ đến Lục Thanh Tự.】

 

【Khổ quá, đoạn đó tôi không dám xem, phải tua tới kiếp này để xem cậu ta làm “chó săn” tiếp.】

 

Tôi cụp mắt, bước tới, gi/ật điếu th/uốc trong tay cậu ta, ném xuống đất rồi lấy chân dập tắt.

 

Tần Chấp cười khẩy, ánh mắt đầy chế nhạo: “Sao? Sợ khói th/uốc hại đến thân thể quý giá của cậu à?”

 

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu ta, chậm rãi nói từng chữ:

 

“Tần Chấp, sau này đừng hút th/uốc nữa. Không tốt cho sức khỏe.”

 

Tần Chấp khựng lại, cúi đầu ch/ửi thầm một tiếng.

 

Sau đó cậu ta đứng thẳng người, gườm gườm nhìn tôi, nghiến răng: “Được thôi, cậu không cho tôi hút, tôi sẽ nghe. Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

 

“Gì cơ?”

 

3

 

“Mai tôi muốn nghỉ.”

 

“Hả?”

 

“Tôi nói rồi đó, nghỉ một ngày, không làm gì hết. Không giặt đồ, không nấu ăn.”

 

Tôi tưởng mình nghe nhầm: “Cậu nói gì cơ?”

 

Tần Chấp hừ một tiếng, quay đầu bước vào nhà, để lại bóng lưng thẳng tắp và một câu:

 

“Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ hút th/uốc cả đêm.”

 

Tôi nhìn bóng lưng ngạo nghễ của cậu ta, trầm tư.

 

【Haha, Tần Chấp lại bắt đầu lập flag rồi. Chờ mà xem, sáng mai 6 giờ là mò vào bếp nấu ăn ngay thôi.】

 

【Tần Chấp: Tôi muốn nghỉ, nhưng chỉ dám nghỉ một ngày. Vì tôi sợ nghỉ hai ngày thì vợ tôi thật sự sẽ không cần tôi nữa.】

 

Tôi day trán, chợt thấy nhớ cái lần đầu gặp Tần Chấp — tên c/ôn đ/ồ kiêu ngạo, nắm cổ áo tôi đòi đá/nh một trận.

 

Ít ra lúc đó cậu ta còn giống người bình thường, chứ không phải như giờ, cứ như mắc b/ệnh t/âm th/ần, sáng nắng chiều mưa.

 

Dù... một phần là do tôi.

 

Quả nhiên như những tin nhắn nói, 7 giờ sáng hôm sau, Tần Chấp đã có mặt trong bếp.

 

Chảo còn đang rán trứng.

 

Cậu ta chống một tay lên bàn bếp, tay kia cầm điện thoại nhắn tin.

 

Nghe tiếng bước chân tôi, cậu ta không quay đầu, lơ đãng nói:

 

“Dậy rồi à? Rửa mặt xong là ăn sáng luôn.”

 

Tôi bước tới cạnh cậu ta, nghi hoặc hỏi: “Hôm qua cậu nói nghỉ cơ mà?”

 

Cậu ta không thèm chớp mắt: “Ờ, bây giờ vẫn chưa sáng. Tôi nói là ban ngày nghỉ.”

 

“….”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã tìm thấy người công nhân mất tích trong những thước phim dưới nước

Chương 10
Sau khi mất tư cách lặn do chấn thương giảm áp, tôi đặt tất cả hy vọng vào cơ hội tái cấp chứng chỉ cuối cùng, xem việc chuyển sang huấn luyện điều khiển thiết bị lặn không người lái (ROV) chỉ là bước đệm để quay lại đội lặn trước đây. Trong kỳ sát hạch chính thức đầu tiên, tôi lại nhìn thấy mũ bảo hộ và quần áo bảo hộ lao động của công nhân mất tích ở ngoài khu vực tìm kiếm mà công ty đã loại trừ. Nếu tiếp tục sát hạch, tôi vẫn có thể kịp lấy lại chứng chỉ; nếu kích hoạt quy trình bảo toàn hiện trường vụ tai nạn, bài thi sẽ lập tức bị hủy bỏ, nhưng lại có thể lưu giữ được trọn vẹn hình ảnh gốc. Tôi chọn dừng sát hạch, sử dụng lực căng cáp, sonar liên tục, vị trí tàu và dải phản quang trên mũ bảo hộ để định vị lại, cuối cùng tìm thấy người công nhân vẫn đang bị mắc kẹt trong khoang khí của chiếc phao nổi bị lật. Việc rà soát lại vụ tai nạn cũng phơi bày việc đội trưởng cũ từng xóa dữ liệu phản hồi sonar yếu ở phía Đông, công ty cũng vì danh sách nhân sự sai lệch và hồ sơ ra vào cổng mà loại trừ khả năng rơi xuống nước quá sớm. Tôi chính thức nộp hình ảnh gốc, vĩnh viễn bỏ lỡ kỳ tái cấp chứng chỉ đợt này, nhóm huấn luyện cũng mất đi hợp đồng tại khu cảng. Sau đó, tôi không còn coi thiết bị lặn không người lái là đường lui nữa, mà xây dựng vị trí chuyên môn tìm kiếm cứu nạn mới trong các nhiệm vụ tại cảng ngoài. Chuyện tình cảm cũng được thương lượng lại cùng với sự nghiệp, không còn dùng việc chung sống để chứng minh sự ủng hộ. Cuối cùng, tôi trở thành người vận hành tìm kiếm cứu nạn bằng thiết bị lặn không người lái chính thức, đồng thời truyền đạt lại hệ thống bảo toàn dữ liệu tai nạn và cơ chế kiểm tra chéo cho thế hệ học viên tiếp theo.
0